Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 173: Thịt rồng hắc ám!

Ở vĩ tuyến nam, chếch về phía tây nam, có một vùng đất lạnh lẽo phủ đầy tuyết trắng. Xung quanh là vùng đất khô cằn, chỉ lác đác vài cây cổ thụ lớn. Lượng tuyết phủ dày đặc khiến cả vùng trông như một biển trắng mênh mông, trải dài bất tận.

Lúc này, hai thân ảnh – một nam thanh niên và một con chuột lớn – đang sải bước trên biển tuyết mênh mông.

Trên đỉnh đầu chàng thanh niên là một khối hỏa cầu cực lớn, rực đỏ. Khối hỏa cầu này đi tới đâu, tuyết xung quanh lập tức tan chảy tới đó, mở ra một lối đi vừa đủ cho cả hai.

Đó không ai khác chính là Thắng và Tiểu Thử.

Sau khi đặt chân đến đảo hư không, thu gom toàn bộ xác của lũ hung điểu, đồng thời lấy cớ an táng để cất giữ xác của tộc dực long, Thắng chỉ để lại ba con dực long, rồi chào tạm biệt và rời đi.

Mọi cuộc vui rồi cũng đến hồi kết, nên khi chia tay bọn chúng, Thắng thực sự rất buồn... buồn vì tiếc ba con hoàng cấp, trong đó có cả một con sắp hóa giới rồi.

Thôi thì cho đi rồi sẽ nhận lại nhiều hơn, hắn không bận tâm thêm nữa mà tiếp tục tiến về phía trước.

Rời khỏi đảo hư không, Thắng quyết định đi về phía tây, hướng tới Nam Mỹ thuộc châu Mỹ. Chính vì thế, lúc này họ đang ở phía tây châu Nam Cực, tức tây nam địa cầu.

Có lẽ vì châu Nam Cực đang dần tách khỏi khối lục địa lớn, rời xa vùng ôn đới, nên khí hậu nơi đây mới thay đổi, tuyết rơi dày đặc đến thế.

Tuyết rơi quá dày, việc di chuyển vô cùng khó khăn. Hơn nữa, cái lạnh cắt da cắt thịt còn khiến cao thủ cấp vương như Tiểu Thử cũng phải xuýt xoa, sụt sịt. Để giữ ấm cho con chuột lớn này, đồng thời dọn tuyết mở đường, Thắng đã vận dụng pháp tắc hệ hỏa, tích tụ thành một khối cầu nhỏ lơ lửng trên đầu.

Khối cầu vừa có tác dụng dọn tuyết, vừa giúp Tiểu Thử giữ ấm, tránh hao hụt năng lượng quá nhiều vì không khí lạnh lẽo nơi đây. Nếu không, hành trình của họ sẽ bị chậm lại đáng kể.

Nếu đi một mình, hắn đã chẳng cần phiền phức đến vậy, bởi hắn đã có sẵn bộ đồ phi hành gia. Bộ đồ này quả thực là một sản phẩm tân tiến của tương lai, không chỉ làm mát khi trời nóng mà còn giữ ấm khi trời lạnh, đúng là một báu vật vô giá.

Ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng đưa mắt nhìn khung cảnh trắng xóa xung quanh.

“Ồ...” Thắng “Ồ” lên một tiếng kinh ngạc, ánh mắt hắn chạm vào một thân ảnh đang bị đông cứng phía xa.

Đó là một con khủng long không quá lớn, chỉ bằng con voi trưởng thành. Thân hình giống loài khủng long thông thường, chỉ có phần miệng hơi kỳ lạ, giống hệt mỏ vịt.

“Là một con khủng long mỏ vịt...” Thắng kinh ngạc thốt lên. Sau đó, hắn thúc giục Tiểu Thử tiến về phía thân ảnh đông cứng kia, tiện tay thu luôn con khủng long vào tiểu thế giới. Thức ăn mà, đâu thể lãng phí!

Sắc trời dần tối, không khí xung quanh càng lúc càng hạ nhiệt. Cái lạnh buốt giá khiến nhiều loài vật máu lạnh liên tục đông cứng, cận kề cái chết. Để duy trì sinh mệnh, chúng bắt đầu tìm kiếm nơi trú ẩn, ngủ qua đêm để bảo toàn năng lượng.

Thắng và Tiểu Thử lúc này cũng đã dừng chân, tạm nghỉ tại một khu vực có lác đác cây cối.

Để tránh cái lạnh buốt và cả sự ẩm ướt do tuyết tan chảy từ khối hỏa cầu, Thắng đã vận dụng thổ hệ pháp tắc để dựng lên một trụ đá, với bề mặt rộng mười mét vuông và cao hơn đám tuyết xung quanh một mét.

Trên trụ đá, hắn tiếp tục sử dụng thổ hệ pháp tắc dựng một căn lều Igloo hình tròn bằng đất, bịt kín mọi phía. Lều chỉ có hai lỗ thông nhỏ: một ở đỉnh làm nơi thoát khói cho bếp lửa, và một ở chân tường để không khí dễ dàng lưu thông, tránh bị ngạt.

Việc liên tục vận dụng pháp tắc hệ hỏa cả ngày, dù không mấy đáng kể, nhưng nếu kéo dài không ngừng nghỉ, dù thần hồn có mạnh mẽ đến mấy cũng sẽ kiệt sức.

Thế nên, Thắng muốn tạm dừng chân, dựng một căn lều nhỏ, rồi dùng củi khô có sẵn làm chất đốt để sưởi ấm không gian kín này, tránh việc liên tục phải vận dụng pháp tắc.

Ngồi phía bên ngoài lều, Thắng bắt đầu chế biến món ăn.

Hắn sợ nếu nấu trong lều, không gian kín sẽ khiến mùi thức ăn ám vào, rất khó chịu. Thế là hắn đành ngồi ra bên ngoài.

Tiểu Thử sợ lạnh, nên chẳng dám ra ngoài. Khi Thắng bảo nó ra nấu cơm, nó liền lắc đầu nguầy nguậy. Hắn không rõ con chuột này lười biếng hay thực sự sợ lạnh, dù sao đối phương cũng là cấp vương trung kỳ, nói không chịu nổi cái lạnh nơi đây thì hơi quá thật. Tuy nhiên, khi thấy nó run lên cầm cập mỗi lần được thả ra ngoài, Thắng đành thôi, để nó ở bên trong, còn mình thì ra ngoài chế biến chút thịt.

Thấy Đại vương đã ra ngoài, Tiểu Thử liền quay mặt vào góc tường, híp mắt hưởng thụ, miệng khẽ lẩm bẩm: “Cái lạnh se se này cộng với không gian ấm cúng trong lều thật khiến Thử Thử sướng quá... Thật lười ra ngoài nha, Đại vương à Đại vương, ngài cứ chăm chỉ nấu cho Tiểu Thử, rồi Tiểu Thử lại cõng ngài đi chơi nha... Chẹp chẹp... Oa, buồn ngủ quá!”

Lùng bùng, lùng bùng.

Ngọn lửa đỏ hồng rực sáng, b��p bùng trong đêm tối. Giữa nền tuyết trắng xóa xung quanh, nó trở nên nổi bật. Trên cao, mưa tuyết đã ngừng, xé tan mây mù, để lộ khoảng trời mênh mông với vô vàn tinh tú lấp lánh sáng loáng. Thi thoảng, vài tia sáng nhỏ nhoi xẹt qua, khiến khung cảnh nơi đây đẹp đẽ và nên thơ đến lạ.

Nhưng càng nhìn, Thắng lại càng có chút đượm buồn, không nhịn được mà ngâm nga một bài thơ...

“Gió thổi hiu hiu, lòng man mác Tâm lại đượm buồn, nhớ cố hương Ngước mặt nhìn sao, càng da diết Người thân trong nhà... giờ ra sao?”

Những cơn gió nhẹ thổi qua làn tóc dài của Thắng, khiến chúng tung bay trong màn đêm vô định. Hắn cứ thế bần thần, ngước nhìn khoảng không phía trên.

Bất chợt một cơn gió lạnh thấu xương phả vào mặt, khiến hắn rùng mình, tỉnh táo trở lại.

Dù bộ quần áo cách nhiệt tốt, nhưng chỉ có tác dụng với những phần được che kín. Còn những nơi hở như khuôn mặt thì cái lạnh vẫn thấu xương.

Xẹt, xẹt.

Những giọt mỡ từ khối thịt lớn tí tách chảy xuống đống lửa, phát ra âm thanh trầm thấp. Như được tiếp thêm sức, ngọn lửa bùng bùng bên dưới cũng theo những giọt mỡ này mà bốc cháy dữ dội hơn.

Một mùi khét thoang thoảng bay vất vưởng, nhanh chóng xộc vào khứu giác của Thắng, khiến hắn hoảng hốt vội lật xiên thịt lên xem. Lúc này, một mảng lớn đã cháy xém.

Chết tiệt! Chỉ một chút bất cẩn, xiên thịt ngon lành bao công ướp gia vị đã cháy đen. Vứt đi thì tiếc, mà để lại thì không ăn nổi. Bảo hắn ăn xiên thịt này là điều không thể, bởi ăn nhiều đồ cháy đen rất dễ bị ung thư. Nhưng vứt đi cũng tiếc thật... À! Chẳng phải còn một tên lười nhác đang ngủ trong lều đó sao? Cho nó ăn xiên thịt này là được rồi, vừa không phí của lại không tốn công. Đúng là một ý tưởng tuyệt vời!

Thắng lập tức gói xiên thịt cháy đen này cho Tiểu Thử, còn mình thì ung dung thưởng thức xiên thịt khác ngon lành hơn.

“Tiểu Thử à, dậy ăn cơm nào...” Thắng cầm xiên thịt nướng bước vào lều đất, lớn tiếng gọi Tiểu Thử dậy.

“Oa...”

Tiểu Thử vươn vai ngáp dài, vừa rồi trong lúc chờ cơm bưng tận miệng, nó đã tiện thể đánh một giấc. Hiện tại, nơi khóe miệng nó còn đang chảy ra vài giọt nước dãi.

“Cơm, cơm...” Tiểu Thử chẹp miệng vài cái, sau đó vươn tay nhận lấy xiên thịt, hít hà.

“Hử?” Khịt khịt... Cầm xiên thịt trên tay, nó cảm thấy hôm nay món này hơi lạ. Vội mở to mắt nhìn kỹ, khi thấy trên tay mình là một khối thịt đen thùi lùi, nó liền nghi ngờ dò hỏi Thắng.

“Đại vương, thứ này là món mới sao?”

Thắng ngồi một bên, nhìn Tiểu Thử với khuôn mặt vẫn nhăn nhó như đang bị Tào Tháo rượt, gật đầu trả lời: “Đó là món thịt rồng hắc ám!”

Thấy khuôn mặt của đại nhân nhà mình vẫn nghiêm nghị, khó coi như vậy, Tiểu Thử thật không dám nói nhiều, chỉ cố gắng hỏi thêm một câu: “Cái... cái này... thật sự có thể ăn được sao?”

Nó thực sự có chút hoang mang, nhớ lại trước đây mình cũng từng làm một xiên thịt đen thùi lùi tương tự, sau đó đem cho bọn cá ăn, kết quả là chúng trương phềnh bụng lên. Thế nên, lần này đại nhân cho nó ăn thứ này khiến nó có chút lo lắng!

“Có thể!” Thắng mặt không biến sắc, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt đáp lời. Điều này khiến Tiểu Thử vô cùng lo lắng, nhưng không dám hỏi thêm, chỉ đành nuốt khan một ngụm nước bọt.

Dù sao hiện tại cũng chẳng còn gì để ăn, méo mó có hơn không. Tiểu Thử đành nghiến răng nghiến lợi cắn nuốt hết chỗ thịt cháy đen này.

Thực con mẹ nó, đắng!

Bản quyền tác phẩm này được truyen.free giữ vững, không cho phép sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free