(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 17: Dẫn dụ, tìm đường cầu sinh
Con cự xà vọt tới, há to cái miệng đầy nhớp nháp lao về phía Thắng. Từ bên dưới, Thắng có thể nghe thấy mùi hôi thối nồng nặc bốc lên.
“Ầm!”
Thắng vội vàng vận linh lực né tránh, cả cơ thể linh hoạt lách người sang một bên. Cự xà theo đà vồ hụt, va đập vào thân cây tùng bách, cả cái cây cũng theo đó mà đổ sập.
Cầm cây độc giác thương trên tay, Thắng phi thẳng vào vết thương trên đuôi cự xà.
“Gào!!!!”
Một cảm giác đau đớn ập đến khiến cự xà vô thức gào lên, nó điên cuồng quay người phản kích.
Tốc độ và sức mạnh của cấp tông quả nhiên không phải dạng tầm thường. Nhiều pha Thắng tí thì mất mạng, nhưng nhờ biết cách vận dụng linh lực, hắn dễ dàng thoát hiểm.
Nói là dễ dàng nhưng thực ra là ngàn cân treo sợi tóc. Với cường độ quật đuôi như thế của cự xà, chỉ cần hứng một phát lên thân thôi là nát bấy hết, bố mẹ nhận không ra.
Thắng bỏ lại cây thương, lao mình về hướng khác tháo chạy.
“Ba mươi sáu kế, chạy là thượng sách!!! Mẹ nó, ở lại có mà chết chắc!!!”
Vắt chân lên cổ mà chạy, Thắng điên cuồng sử dụng linh lực gia trì vào đôi chân, bỏ lại cự xà với làn khói bụi mịt mù phía sau.
Nhìn thấy kẻ thù bỏ chạy, cự xà gào lên giận dữ, bắt đầu di chuyển thân thể tàn tạ của nó mà đuổi theo.
Lợi dụng địa thế của khu rừng, Thắng liên tục luồn lách để tránh né con quái vật kia, nhưng hắn lại quên mất một điều: đây không phải khủng long bạo chúa mà là một con rắn khổng lồ. Loài rắn vốn có thân thể uyển chuyển, nó có thể dễ dàng lách qua mọi chướng ngại vật.
“Uỳnh!” Lại một cú đớp hụt, Thắng tiếp tục né tránh thành công một kích tất sát của cự xà. Mồ hôi nách, mồ hôi đít thay phiên nhau chảy ầm ầm. Cái sịp bên trong bết dính, không những vậy nó còn cộm lên khiến Thắng di chuyển khá khó khăn. Hắn bực bội thầm nghĩ: “Mẹ cái sịp rẻ tiền này, cộm cộm khó chịu chết tiệt!”
Thắng tự dặn lòng nếu thoát khỏi kiếp nạn này, hắn thề sẽ không bao giờ mặc sịp nữa.
Những luồng khí màu đỏ từ cơ thể cự xà đang nhanh chóng bốc lên. Những tia huyết khí mang theo uy áp của một hung vật cấp tông lan tràn khắp bốn phía, khiến các loài vật có khứu giác cao đều điên cuồng bỏ chạy, tránh xa nơi nguy hiểm này.
Và người hứng chịu nhiều nhất chính là Thắng ngay lúc này. Toàn bộ sức mạnh cự xà đều dồn hết về phía hắn, làm hắn kinh hãi không thôi.
“Vãi cứt, sao đến giờ kim hỏa độc công vẫn chưa phát tác? Mẹ nó, con rắn này hack à???”
Vừa chạy, Thắng vừa chửi đổng. Hắn lúc này đã đào cả tổ tiên gốc rễ nhà cự xà mà vẫn không hết điên trong người.
“Làm sao đây? Làm sao đây? Cứ như này không sớm thì muộn cũng chết!!!” Thắng lúc này thật sự bất lực vãi đạn, tuy trong lòng có chút hoảng hốt nhưng đầu óc vẫn giữ được sự bình tĩnh, lạnh nhạt.
Đưa ánh mắt về phía hướng tây, nơi đó là đầm nước lớn mà hôm qua hắn đã ghé qua. Nơi ấy có một con gì đó rất... lớn!
“Đúng rồi, chỗ đó có một con cá sấu khổng lồ! Khặc khặc... Cự ngạc, tao mang thức ăn tới cho mày đây, mau kinh hỉ mà đón nhận đi!!!”
Thắng lao vội về phía đầm nước, ánh mắt vui vẻ dấy lên hi vọng.
...
Hôm nay là một ngày đẹp trời của chú cá sấu. Mới sáng sớm, nó đã có thức ăn dâng tận mồm, một con Shantungosaurus – loài khủng long ăn cỏ với thân hình cao mười bảy mét và nặng hai mươi ba tấn. Nhờ bữa ăn đó, nó đã thành công đột phá, tiến sát tới cánh cửa cấp tông, khiến bản thân khá hài lòng.
Quanh quẩn cả buổi sáng, đi dạo khắp nơi nhưng lại không hề phát hiện tung tích của khủng long bạo chúa, kẻ thù của nó suốt thời gian qua. Điều đó khiến nó hưng phấn mà nghĩ rằng tên đó đã e sợ và nhường địa bàn lại cho mình, từ giờ có thể thư giãn sưởi nắng rồi.
Còn đang mơ màng thì hàng loạt tiếng động to lớn truyền đến, làm nó bực bội thức giấc. Tiếng động to lớn mà còn hống hách như vậy thì chỉ có bạo chúa hay làm. Ánh mắt cự ngạc chợt trở nên sắc lạnh, nó quyết định đối đầu chiến đấu, hiên ngang đứng chờ.
Lần này nó muốn dạy cho con thằn lằn một bài học, xem ai mới là bá chủ nơi đây.
“Ầm ầm, xoạt xoạt”
Hàng loạt tiếng động to lớn vang lên, ngày một tiến gần tới đầm nước.
Nhìn thấy nơi xa có thân hình to lớn đang đứng sừng sững ở đó, Thắng vui như mở hội. Thật không ngờ con cự ngạc này lại ra tận đây đứng đón, đỡ mất công hắn phải nhảy xuống đầm dụ cự ngạc trồi lên.
Lúc này, tầm mắt của cự xà không thèm để ý xung quanh, nó chỉ tập trung nhìn chằm chằm về phía Thắng. Nó muốn ăn tươi nuốt sống tên sinh vật này mà hoàn toàn không hề thấy sự hiện diện của con cá sấu.
Hôm qua, Thắng đi từ cây cự sam ra đến đầm nước do mò đường và phải hết sức cảnh giác nên mất gần năm tiếng mới đến nơi. Nhưng hôm nay vì liều mạng thúc đẩy linh lực mà chạy, cộng thêm việc đã quen đường nên chưa mất tới một tiếng.
Cảm nhận linh lực trong người đang dần cạn kiệt, Thắng lo lắng không thôi. Nhưng sau khi thấy con cự ngạc sừng sững đứng đó, hắn mới nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Nhìn thấy một thân hình nhỏ bé đang di chuyển về phía mình, lòng cá sấu vui vẻ không thôi. Nó thầm nghĩ bản thân lại có lộc ăn... nhưng để ý lại thì thấy có một thân hình to lớn, kích thước ngang ngửa với mình cũng đang điên cuồng bò đến, khiến nó không vui.
Các loài hung thú rất coi trọng lãnh thổ của mình. Hễ nhìn thấy có loài khác lởn vởn quanh đó là chúng như điên lao vào tấn công, cho rằng lãnh thổ đang bị xâm phạm. Chính vì thế mà nó với bạo chúa mới đánh nhau.
Sau khi phát hiện cự xà, nó liền bỏ qua sinh vật nhỏ bé kia, ánh mắt nó gắt gao nhìn về phía trước.
Đang chạy tới gần cự ngạc, Thắng thấy nó cứ nhìn chằm chằm vào mình khiến lòng Thắng lạnh lẽo. Nhưng sau đó nó liền chuyển tầm mắt sang cự xà, mới khiến Thắng thở phào nhẹ nhõm.
“Oanh!”
Thắng lợi dụng toàn bộ linh lực còn lại, lướt thật nhanh tới chỗ con cự ngạc, lao vụt qua mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Cùng lúc đó, cự ngạc đang bất động liền di chuyển toàn thân, bò nhanh về phía trước, há cái miệng rộng lớn táp lấy thân cự xà.
Từ khi thân thể to lớn của con cự ngạc rơi vào tầm nhìn, cự xà đã chú ý và đề phòng nó, nên khi cự ngạc tấn công, nó đã kịp thời né tránh.
“Oanh!!!”
Một tiếng động lớn vang dội, thân thể cự ngạc theo đó văng ngược ra xa. Cự xà nhanh chóng lao tới đưa hàm răng cắm phập vào cổ của con cá sấu khổng lồ. Cả hai quần nhau loạn xạ trên mặt đất, cây cối xung quanh bị tàn phá tứ tung.
Lúc này, Thắng đã kịp thời di chuyển đến một góc khác ẩn nấp. Linh lực hao hết, cơ thể bị nội thương làm hắn không còn sức lực mà cựa quậy.
Vừa rồi sau khi dùng nốt chỗ linh lực cuối cùng, cả thân thể hắn như bị rút hết sức, phải cố gắng lắm mới bò được đến đây.
Đưa ánh mắt nhìn về phía hai con quái vật đang quần nhau, Thắng mệt mỏi mà lẩm bẩm: “Mong cho bọn mày lưỡng bại câu thương đi, không thì tao chết chắc!”
Cuộc chiến diễn ra một cách nhanh chóng, quyết liệt, chả ai chịu ai.
Sau cú táp vừa rồi của cự xà, cự ngạc nhà ta đã điên cuồng vùng vẫy, va đập thân thể vào những thân cây khổng lồ, hòng hất văng cự xà ra xa. Và nó đã thành công. Nhân cơ hội đó, cự ngạc quay lại phản kích, cắn mạnh vào thân cự xà.
Sức mạnh của cự xà tuy đã đạt cấp tông, nhưng đó là đến từ thiêu đốt huyết mạch, không phải sức mạnh tự thân như cá sấu. Nên nếu chiến đấu thêm một lúc thì cự xà thua là cái chắc. Vì kim hỏa độc công đã bắt đầu thiêu đốt đến tim, cây độc giác thương mà Thắng đã phi trúng đuôi cũng bắt đầu phát huy tác dụng, cả cơ thể của cự xà dần tê liệt.
Giận dữ, bất lực, và đó là tất cả những gì cự xà có ngay lúc này. Ánh mắt nó long lên sòng sọc, những tia huyết khí hừng hực bốc lên, trái tim cũng theo đó ngừng đập.
Hồi quang phản chiếu!
Một luồng sức mạnh khủng bố cùng uy áp đáng sợ bùng nổ. Nó còn đáng sợ hơn khi nãy, lúc Thắng đối đầu, quả thực như tiểu vu gặp đại vu.
Cảm nhận được hơi thở chết chóc từ cự xà, con cự ngạc sợ hãi cụp đuôi bỏ chạy ngay lập tức, bỏ mặc địa bàn, phi thân về nơi khác. Bản năng mách bảo rằng thứ đó vô cùng đáng sợ, không phải thứ nó có thể đối phó.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc đó mà mọi thứ biến chuyển bất ngờ.
Tưởng chừng như cự ngạc đã thành công cắn cự xà, hoàn toàn chiếm thế thượng phong thì dị biến xảy ra. Con rắn to lớn kia liền biến đổi hoàn toàn, bộc phát một luồng sức mạnh khổng lồ, đè ép cá sấu, khiến nó phải hoảng sợ bỏ chạy.
Thắng nhìn thấy tất cả cảnh tượng đó, thật sự lúc này lòng hắn chùng xuống đáy vực.
“Xong... xong rồi.” Thắng ngồi đó, thân thể vô lực tựa vào tảng đá lớn, bất lực thủ thỉ.
Nhìn thân thể to lớn đang dần dần tiến lại, Thắng mỉm cười chua chát nhìn lên trời xanh.
“Chết tiệt thật! Còn chưa biết mùi gái!!!”
Ánh mắt Thắng tối sầm lại, mọi thứ cũng theo đó mà chìm vào bóng tối.
Phiên bản truyện này đã được truyen.free chau chuốt, gửi gắm tinh hoa vào từng câu chữ.