(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 168: Nỗi niềm của thiên đạo wolf, đâu ai hiểu được!
"Nguyên Anh, ngươi đã tiếp quản được toàn bộ nơi này?"
Vừa tỉnh lại, Thắng lập tức quan tâm đến tình hình thế giới dưới lòng đất. Mở mắt, hắn liền dò hỏi Nguyên Anh.
"Bản, bản thể. Nơi này đã hoàn toàn do ta quản lý rồi..." Nguyên Anh run rẩy đáp.
Ánh mắt Thắng toát ra vẻ hung hãn khiến Nguyên Anh khiếp sợ. Cảm giác bất cứ lúc nào cũng có thể bị thôn phệ làm nó không ngừng run rẩy.
"Được rồi..." Thắng gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đoạn quay người phất tay, gọi Quỷ Ma cùng đám con cháu của chúng ra ngoài.
"Từ giờ nơi này chính là nhà của các ngươi." Thắng hờ hững nói với Quỷ Ma.
Bình thường cặp đôi này vốn cợt nhả, thích đùa giỡn, nhưng chẳng hiểu sao lúc này, trước khí thế và sắc mặt của đạo tổ, cả hai lại không hẹn mà cùng run rẩy, cúi gằm mặt vâng dạ.
Thắng không phải hoàn toàn thay đổi. Chẳng qua, lúc này hắn trở nên nghiêm nghị lạ thường, thiện tính bị che lấp, nhường chỗ cho hung tính bộc lộ. Tâm lý hiếu thắng trỗi dậy, hắn cố tình tỏa ra uy áp hủy diệt, khiến những ai tiếp xúc gần đều phải chịu áp lực kinh hoàng và khiếp sợ.
"Ta sẽ tạm thời bế quan vài ngày ở phía đó. Từ giờ cho tới khi ta hoàn thành tu luyện, phá quan đi ra, không kẻ nào được phép đến gần quấy rầy. Nếu có kẻ nào trái ý, đừng trách ta không nhắc trước!" Thắng lạnh lùng nhìn Quỷ Ma, đoạn chỉ tay về một hang đá lớn.
"Dạ, đệ tử đã biết..." Quỷ Ma lập tức cúi người hành lễ.
Nhắc nhở xong, Thắng lập tức đi vào hang đá. Quỷ Ma cũng lẽo đẽo theo sau, đến cửa hang mới dừng lại.
Hai người định gác trực ở đây luôn, đề phòng đám con cháu ngu dốt đi nhầm đường. Dù biết tộc nhân của mình bình thường rất nghe lời, nhưng nhỡ đâu lại có kẻ liều lĩnh? Để đề phòng bất trắc, tọa trấn tại đây là an toàn nhất, tránh những chuyện không mong muốn xảy ra.
Nhìn bóng lưng đạo tổ dần khuất vào bóng tối, Quỷ Ma mới khẽ thở phào, thì thầm với nhau.
"Bỗng dưng thấy đạo tổ thực là đáng sợ..."
"Phải, không biết lý do làm sao..."
Cứ vậy, cả hai cứ ngồi bên ngoài mà xì xào, đoán già đoán non, còn Thắng lúc này thì hoàn toàn mặc kệ chúng.
Sau khi bản tính hắc ám chiếm thế chủ đạo, cảm giác thèm khát sức mạnh trong Thắng càng tăng cao. Hắn sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để bản thân trở nên cường đại hơn.
Lần này, hắn muốn thôn phệ Dạ Hoàng để tăng cường thần hồn. Dựa theo tính toán, chỉ cần thôn phệ một phần ba thần hồn của kẻ này là Thắng có thể đột phá từ cấp Sư đỉnh phong, tiến thẳng vào cấp Tông đ���nh phong viên mãn.
Thắng vốn muốn một mạch tăng cấp, nhưng nhục thân lại không thể tích trữ quá nhiều thần hồn. Trong khi đó, thân thể hắn hiện mới ở cấp Tông sơ kỳ viên mãn, giới hạn hấp thụ thần hồn tối đa cũng chỉ đến cấp Tông viên mãn. Bởi vậy, trước mắt đành tạm thời như vậy. Đợi khi ra khỏi đây, hắn sẽ đi săn lượng lớn hung thú để thôn phệ, kéo nhục thân tăng cấp rồi mới có thể tiếp tục cắn nuốt thần hồn Dạ Hoàng.
Tiến vào hang sâu, Thắng ngồi xuống tĩnh tọa, dẫn thần hồn thâm nhập vào sâu trong tiềm thức – nơi giam giữ Dạ Hoàng cùng tên thiên đạo wolf.
Lúc này phía trong đang có một trận quát tháo.
Thiên đạo wolf: "Gào, con mẹ nó, là ngươi! Chính vì ngươi mà ta mới bị nhốt trong này... Con mẹ ngươi, giúp người là được rồi! Đang yên đang lành tự nhiên động lòng mến tài làm cái quái gì? Rồi bắt lão tử làm thiên đạo, giờ hay rồi, bị nhốt tại đây không biết khi nào mới ra... gào hú hú..."
"Ngươi có câm mồm không, cái tên bạch nhãn lang này! Nếu không có ta giúp đỡ thì liệu ngươi còn sống được đến bây giờ không? Ngươi đúng là một kẻ vong ân bội nghĩa, bạch nhãn lang! Đồ ngu ngốc chó!" Dạ Hoàng lúc này vô cùng tức giận. Tưởng cứu nó một mạng, ban cho nó chức thiên đạo là một đại ân, ai ngờ giờ nó lại quay sang cắn càn.
Thiên đạo wolf nghe vậy càng thêm tức giận, há to mồm chó gào hú: "Gâu, gâu, gào hú... Tên khốn khiếp, cả nhà ngươi, dòng họ ngươi mới là bạch nhãn lang.
Lão tử anh minh thần võ, ngọc thụ lâm phong, hoa ghen, quỷ sợ, vẻ đẹp nghiêng nước nghiêng thành, các nàng chó cái... à không, các mỹ nhân cẩu tộc, cùng các đại tỷ cẩu nương, và muôn vàn cẩu mẹ đơn thân vài lứa đang ngoài kia chờ ta thị tẩm đây!!! Con mẹ nó, cuối cùng thì sao? Vì báo đáp công ơn cũng như bị ngươi lừa dối, ta đã khiến cho toàn bộ cẩu nương cùng các mỹ phụ cẩu tộc mất đi một cẩu nam tuyệt thế! Ta nhổ vào cái thứ nhân nghĩa đó! Ta vốn là chó mà, đâu phải con người, mang nhân nghĩa ra nói với một con chó sao? Tên ngu ngốc, gâu hú!!!"
Sau khi chửi Dạ Hoàng một tràng, cẩu nam tuyệt thế liền tựa vào thành sắt, tủi thân khóc nức nở. Càng nghĩ đến nhân sinh, nó càng thêm buồn tủi: Ở đời có ai giống như hắn? Trong khi các bạn đồng trang lứa đang tam thê tứ thiếp, quần thảo từ bờ ruộng này sang bờ ruộng kia, thì hắn lại bị nhốt một chỗ. Lúc trước bên ngoài thì liên tục ăn cơm chó, tuy không thơm nhưng ít ra còn vui mắt. Giờ thì hay rồi, bị giam cầm nơi quanh năm suốt tháng toàn bóng tối khiến hắn sắp hóa thành kẻ tự kỷ rồi.
Không dám xỉ vả Thắng, nhưng xỉ vả kẻ trước mặt này thì được. Thế nên, vừa mới tỉnh dậy, phát hiện đối phương chính là kẻ đã lừa mình vào con đường thiên đạo, tên wolf chi tộc này liền không tiếc nước bọt mà sủa loạn gâu gâu.
"Gâu hú... đại cẩu ta..." Thiên đạo wolf còn đang định khóc than gì đó thì một thanh âm quát mắng to lớn trấn nhiếp vang lên, khiến nó lập tức dừng lại mọi lời than vãn.
"Câm mồm!!!" Vừa tiến vào trong tiềm thức, Thắng đã bị lượng lớn âm thanh ồn ào làm cho đau đầu, liền lập tức quát lớn.
Nghe tiếng quát, cả hai tù nhân liền quay đầu nhìn. Khi thấy người tới là Thắng, không biết từ đâu, phía sau mông tên wolf chi tộc kia bỗng mọc ra một cái đuôi chó lớn phe phẩy, miệng thì ư ử rên lên hè hè, hệt như một chú chó ngoan mừng rỡ khi thấy chủ về.
Thắng không thèm để tâm đến tên thiên đạo này, bởi cái cảnh tượng này hắn đã thấy mấy lần rồi. Nhanh chân bước tới song sắt nhốt Dạ Hoàng, Thắng lạnh lùng nhìn vào bên trong.
Không thèm nói một lời, hắn vươn tay tóm lấy cổ kẻ không ra người, quỷ không ra quỷ này nhấc bổng lên. Phệ Hồn pháp theo đó cũng được huy động, nhắm thẳng vào Dạ Hoàng mà cắn nuốt.
Cảm nhận thần hồn không ngừng bị xói mòn, Dạ Hoàng chẳng thể làm gì khác ngoài sợ hãi há mồm hét lớn. Nhưng toàn bộ nơi đây đều là không gian của Thắng, nên hắn chỉ có thể bất lực giãy giụa trong hoảng sợ.
Phía bên kia, Thiên đạo wolf đã sợ đến mức đái cả ra quần. Hắn rõ ràng biết tên nhân loại này đang cắn nuốt thần hồn của chính kẻ từng cứu hắn.
Lý do hắn biết Thắng đang cắn nuốt thần hồn đối phương ư? Tất nhiên là vì hắn đã thấy một thân ảnh bạo long khổng lồ đang điên cuồng cắn xé thần hồn Dạ Hoàng rồi! Hình ảnh đồ sộ, kinh khủng như vậy đập vào mắt mà không biết nữa thì đúng là chỉ có mù mà thôi.
Thiên đạo wolf sợ hãi, chui rúc vào một góc song sắt. Hắn đưa ngón tay lên cắn cắn, cốt để tránh bản thân sợ quá mà phát ra tiếng, rất sợ đối phương chú ý tới mình.
Chẳng biết đã qua bao lâu, cuối cùng Thắng cũng hoàn tất việc cắn nuốt thần hồn Dạ Hoàng. Thần hồn của hắn lúc này đã lên tới cấp Tông đỉnh phong viên mãn, chỉ thiếu chút nữa là tiến vào cấp Quân chủ – sánh ngang Dạ Minh khi xưa. Không, phải nói là mạnh hơn Dạ Minh rất nhiều.
Sau khi bị Thắng thôn phệ một phần ba thần hồn, Dạ Hoàng đã không còn sức lực như trước. Hắn giờ đây trở nên hư nhược, yếu ớt hơn hẳn.
Thả Dạ Hoàng xuống, Thắng không thèm nhìn lại lần hai, liền quay người rời khỏi tiềm thức.
Với Thắng lúc này, Dạ Hoàng chỉ như tài nguyên cho bản thân thôn phệ tu luyện, không hơn không kém.
Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.