Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 163: Vây ngụy cứu triệu.

Ầm ầm.

Bàn tay khổng lồ từ thượng thiên ngày càng tiến gần mặt đất, đám người của Thắng cũng ngày càng lâm vào cảnh nguy hiểm cận kề.

Dạ Hoàng vừa chạy trốn, vừa hả hê thầm nghĩ: “Hừ, lũ ngu dốt các ngươi. Dám đối đầu với thần vương tương lai như ta, các ngươi chết chắc rồi!”

“Bàn tay lớn quá...” Thắng há hốc mồm nhìn khung cảnh đồ sộ ấy.

Đây là lần đầu tiên hắn biết có thể vận dụng sức mạnh thiên đạo để thi triển một chiêu thức mạnh đến thế. Nếu như lúc ở Hư Không Giới đã dùng chiêu này, có lẽ tên Di tộc kia đã bị trấn áp, không cần phải hủy hoại cả một giới, một quyết định đầy ngõ cụt như vậy.

Nhìn bàn tay khổng lồ ngày càng tiến đến, Thắng biết nếu không hành động ngay, chắc chắn tất cả bọn họ đều sẽ chết.

“Nguyên Anh!” Thắng thông qua tâm thức, liên hệ với Nguyên Anh đang ở ngoài thượng thiên.

“Bản thể?” Nguyên Anh lúc này đang đốn ngộ áo nghĩa pháp tắc, nghe Thắng liên lạc liền có chút tò mò.

“Hiện tại ta đang bị một tên thiên đạo từ một thế giới song song trong lòng đất tấn công, hắn định giết ta! Ngươi hãy hỗ trợ ta, dùng toàn lực mạnh nhất đánh vào lưng hắn!” Thắng lập tức ra lệnh cho Nguyên Anh.

Với ý đồ đánh lạc hướng để giải nguy, Thắng lập tức lệnh cho Nguyên Anh tổng tấn công vào phía lưng đối phương. Chắc chắn đối phương sẽ vì phòng thủ mà thu tay lại, và với dư âm còn sót lại của chưởng pháp Vi Khuẩn tung ra, Thắng cùng mọi người có thể hoàn toàn loại bỏ nguy hiểm trước mắt.

“Được thôi bản thể!” Nguyên Anh gật đầu đồng ý, lập tức tích tụ lượng lớn sức mạnh, đánh thẳng về phía thế giới trong lòng đất.

Đang lạnh nhạt nhìn những con kiến nhỏ bé sắp chết trước mặt, Vi Khuẩn bỗng cảm nhận được một cảm giác nguy cơ từ phía sau ập tới. Hắn quay người nhìn lại thì thấy một nguồn sức mạnh khủng bố đang từ ngoại giới đánh thẳng vào đây, khiến Vi Khuẩn kinh hãi thốt lên.

“Khốn nạn thằng chó điên này! Đang yên đang lành lại dám tấn công ta?”

Một đòn toàn lực của thiên đạo kèm theo ý chí thế giới tuyệt nhiên không phải tầm thường. Đó là còn chưa kể, ở ngoại giới sinh linh muôn vàn, tuy Nguyên Anh hiện tại mới chỉ liên kết với thế giới này có vài phần trăm, nhưng vẫn có thể lợi dụng ý chí của mình để tích tụ ý chí thế giới, mượn nhờ sức mạnh của các sinh vật nơi đây để trợ chiến.

Biết rõ thiên đạo ngoại giới không phải dễ trêu, Vi Khuẩn lập tức rút về vài phần sức mạnh của mình, sau đó đón đỡ đòn đánh của Nguyên Anh.

“Mẹ nó, cái đồ bạch nhãn lang này! Ta từng cứu ngươi một mạng, rồi bỏ công s���c bồi dưỡng ngươi thành thiên đạo, vậy mà giờ lại dám quay lại cắn ta? Tên tộc sói chết tiệt...” Vi Khuẩn tức điên lên quát lớn.

Cách đây trăm triệu năm, một kẻ thuộc tộc sói bị kẻ địch truy đuổi đến Trái Đất, trọng thương gần chết. Nhờ Vi Khuẩn ra tay cứu giúp mà con sói ấy mới thoát được một kiếp nạn.

Nhận thấy đối phương tư chất thông minh, hắn bèn bồi dưỡng nó thành thiên đạo ngoại giới, giúp mình bớt đi một phần gánh nặng. Cứ ngỡ tên này sẽ biết ơn mà giúp đỡ mình, vậy mà giờ đây đối phương lại quay lại cắn một miếng, hỏi sao không tức giận cho được!

“Tộc sói con mẹ gì? Ta là một tia thần hồn của bản thể chứ không phải loài chó! Dám đánh chủ ý lên đầu bản thể của ta, lại còn chửi ta là chó... cái con mẹ mày, ông phải đập chết mẹ mày!!!”

Nguyên Anh tuy chỉ là một phần thần hồn tách ra từ Thắng, nhưng hắn vẫn là Thắng, vẫn mang tính cách của bản thể. Bởi vậy khi bị chửi như vậy, máu nóng trong người hắn sôi lên, tức giận mắng chửi Vi Khuẩn.

“Cái gì! Ngươi không phải thằng nhóc của tộc sói? Vậy tên khốn đó đâu?” Lúc này Vi Khuẩn mới nhìn rõ chân diện mạo của đối phương, xác định đây không phải là tên tộc sói mà hắn từng giúp đỡ, liền có chút hoang mang.

Thế quái nào thiên đạo ngoại giới thay đổi mà bản thân hắn lại không hề hay biết gì?

Vi Khuẩn không biết cũng phải thôi, vì khi tên tộc sói kia truyền lại thiên đạo cho Thắng, mọi chuyện đều diễn ra trong âm thầm. Nó đã chán phải chịu khổ cực ở đây lắm rồi, không muốn sống một cuộc sống vô vị nên muốn ra đi trong thầm lặng, nhưng đen đủi, vì tính nhầm một nước cờ mà lúc này đang bị nhốt ở nơi nào đó.

“Con mẹ nó, lắm lời vừa thôi! Thiên đạo chi lực, đập chết mẹ mày!” Nguyên Anh tức giận, vận chuyển ý chí thiên đạo đánh một đòn cực mạnh về phía Vi Khuẩn.

Nhìn thấy đối phương không hề nể nang, Vi Khuẩn lập tức dốc sức ngăn cản.

Lúc này, ở bên trong thế giới lòng đất, chưởng pháp khổng lồ đang hung hãn giáng xuống đã nhạt đi rất nhiều, không còn hơi thở chết chóc và áp bách như trước.

Thấy vậy, Thắng biết Nguyên Anh đã thành công thu hút sự chú ý của thiên đạo nơi đây, liền lập tức đưa tay lên không trung hô lớn.

“Hố đen chi lực, thôn phệ pháp tắc!!!”

Thôn phệ pháp tắc là pháp tắc cao cấp, cũng là một phần nằm trong đại pháp tắc Hố đen. Khi kích hoạt, nó có thể thôn phệ tất cả mọi thứ, kể cả các đòn công kích của đối phương, miễn là chúng tồn tại dưới dạng năng lượng.

Bởi vậy, lúc này Thắng muốn dùng nó để thôn phệ chiêu thức đã có phần suy giảm này của thiên đạo. Nếu không thể thôn phệ hoàn toàn, hắn có thể cùng đám người mình hỗ trợ, đánh tan bớt vài phần uy lực của chưởng pháp.

Theo tiếng hô của Thắng, tại nơi giao tranh giữa đám người và chưởng pháp kia bắt đầu xuất hiện một vòng xoáy hố đen lớn. Tuy không lớn bằng chưởng pháp, nhưng uy thế tỏa ra từ nó không hề tầm thường.

Chỉ thấy cả bàn tay khổng lồ kia đang nhanh chóng bị hố đen hút vào trong, từ từ thôn phệ.

Bên trong tiểu thế giới của Thắng lúc này đang điên cuồng vận chuyển. Ý chí thiên đạo trong chưởng pháp cũng theo đó tiến vào bên trong không gian, bắt đầu hướng về Quỷ giới mà đi tới, bồi dưỡng cho Huyết Tâm.

Là chủ thần một thế giới, Thắng có thể cảm nhận được sự biến đổi của Quỷ giới trong tiểu thế giới.

Huyết Tâm sau khi thôn phệ ý chí lực được truyền vào liền sinh ra dị biến. Huyết Tâm vốn im lìm bỗng thình thịch đập như trái tim nhân loại.

Hố đen pháp tắc cũng dần dần biến dị, nhưng sự thay đổi rất nhỏ, nếu không quan sát kỹ thì thực khó mà nhận ra. Và Thắng lúc này đang toàn tâm toàn ý vào Huyết Tâm cùng chưởng pháp ở bên ngoài, không hề chú ý tới sự thay đổi của Hố đen pháp tắc.

Tuy đã thôn phệ một lượng lớn chưởng pháp, nhưng uy lực của ý chí thiên đạo không phải dạng tầm thường. Dư âm của chưởng ấn vẫn hùng mạnh giáng xuống đầu mọi người.

“Tất cả, mau chóng dùng toàn lực công kích chưởng pháp kia!” Thắng hô lớn về phía mọi người, ánh mắt đầy nghiêm nghị, uy phong.

“Vâng!!!” Toàn bộ thuộc hạ của hắn đều hô lớn vang trời, sau đó tung đủ loại công kích lên thượng thiên.

“Thủy hệ pháp tắc, Thủy Lao Thương!!!”

“Dực quang pháp, Hơi Thở Hỏa Long...”

“Thủy Long Thuật, Thủy Long Cuồng Vũ...”

“Song hệ pháp tắc, Kim Lôi Đạn Đạo...”

“...”

Từ ba đầu dực long cho đến toàn bộ binh tôm tướng tép đều tung ra những công kích mạnh nhất của mình lên thượng thiên, khiến chưởng ấn này nổ vang ầm ầm, đầy trời hỏa quang.

Rung chuyển cả một giới.

Từ xa, hàng trăm người của Dạ Hoàng sợ hãi nhìn tất thảy mọi chuyện. Chân họ như bị đóng cọc tại chỗ, trân trân nhìn đám người Thắng ở phương xa.

“Thật con mẹ nó... đáng sợ!” Dạ Hoàng nuốt khan một tiếng, sợ hãi không thôi.

Uy lực của chưởng pháp kia mạnh đến mức nào hắn là người rõ nhất. Tuy đã giảm đi rất nhiều phần lực, nhưng không phải ai cũng dám đứng ra đón đỡ đâu.

Vả lại, nhìn chiêu thức Hố đen của Thắng, Dạ Hoàng lần này thực sự sợ hãi. Tuy cái pháp tắc mà đối phương vừa dùng chỉ là đại pháp tắc, chưa phải tối thượng, nhưng hắn có thể cảm nhận được pháp tắc này đang ẩn chứa tiềm năng thăng cấp thành pháp tắc hủy diệt tối thượng – thứ sức mạnh mà Ma Vương, kẻ đứng đầu Ma tộc từng sở hữu. Hắn từng nhìn thấy loại pháp tắc này rồi, nên có thể cảm nhận được sức mạnh đáng sợ ấy.

“Con mẹ nó Vi Khuẩn! Mau cùng ta giết chết tên nhân loại kia đi, hắn thực sự là truyền nhân của Ma Vương!!!” Dạ Hoàng hướng lên thượng thiên mà hô lớn.

Hắn cần phải tiêu diệt Thắng trước khi đối phương kịp trưởng thành, nếu không toàn bộ Thần tộc sẽ đi đến diệt vong.

“Mẹ nó, ta cũng muốn lắm chứ, nhưng đang vướng tay rồi!!! Ngươi tự mà giải quyết đi, chờ ta xử lý xong tên ở đây sẽ qua đó giúp!” Thiên đạo Vi Khuẩn lúc này còn đang đối chiến với Nguyên Anh, làm gì còn tâm trí mà giúp đỡ Dạ Hoàng.

Hiện tại muốn giúp đỡ Dạ Hoàng, thì chỉ có cách duy nhất là tiêu diệt tên thiên đạo ở ngoại giới mà thôi! Cũng may, đối phương mới liên kết với thế giới này không lâu, còn nhiều bỡ ngỡ, không thể phát huy ra toàn bộ sức mạnh. Chỉ cần chút thời gian là hắn có thể tiêu diệt hoàn toàn Nguyên Anh, sau đó quay lại giúp Dạ Hoàng.

“Bao lâu?” Dạ Hoàng lo lắng. Lúc này, phía đối diện hắn đang có rất nhiều kẻ địch tiến tới gần.

“Hai phút là được, cố gắng kéo dài thêm hai phút!” Vi Khuẩn truyền âm cho Dạ Hoàng.

Nghe vậy, Dạ Hoàng mới coi như thở phào một hơi. Hai phút thì hắn có thể câu kéo được. “Được, vậy ta sẽ cố gắng câu kéo thời gian.”

Dạ Hoàng kéo căng tinh thần, chuẩn bị cho một cuộc quyết chiến.

Mọi bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free