Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 16: Đại chiến với cự xà

Cự xà quằn quại đau đớn, bởi xác bạo chúa chiếm trọn phần thân trên khiến nó trở nên cồng kềnh, khó di chuyển, chỉ có thể nằm đấy mà vung vẩy chiếc đuôi trong vô vọng. Những cú quất đuôi là biểu hiện của sự đau đớn, bất lực nhưng mỗi cú quất đều chứa đựng sức mạnh khủng khiếp. Thắng vội vàng vận chuyển linh lực khắp cơ thể, sử dụng một môn bộ pháp đơn giản để tránh né. Những cú quất ấy không có mục tiêu cụ thể nên cũng chẳng theo quy luật nào. Nhiều lần, Thắng suýt bị nó quật trúng người, nhưng may mắn đều kịp thời né tránh. Cơn đau như thiêu đốt da thịt vẫn không hề dứt, trái lại còn nhanh chóng lan rộng, khiến cự xà đau đớn không thôi. Với cơ thể linh hoạt, nhẹ nhàng, Thắng nhanh chóng tiếp cận phần đầu của con rắn lớn. Để đạt hiệu quả nhanh chóng và rút ngắn thời gian, Thắng muốn lại gần thu hồi cây độc thương, sau đó tấn công vào phần khác của cự xà, nhằm rút ngắn thời gian độc tố lan tỏa. Nhưng cự xà đâu có đơn giản như vậy. Từ khi cảm nhận được sát khí từ Thắng phát ra, nó đã để ý và phòng bị sinh vật lạ lẫm này rồi. Nhưng vì phần đầu quá to lớn do nuốt bạo long, cơ thể nó không thể phản ứng quá nhiều, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của chiếc đuôi mà điên cuồng quật loạn. Thế nhưng, rất tiếc cho cự xà, tất cả đều bị Thắng dễ dàng né tránh. Nhảy vọt lên phần thân nơi độc giác thương đã ghim vào khi nãy, Thắng đưa tay dùng lực kéo thương ra. Cảm nhận vết thương đang có gì đó nhúc nhích, cự xà đau đớn mà rít lên. Rút cây thương ra khỏi thân rắn, Thắng cầm lấy, nhìn vết máu trên thương chỉ dính vẻn vẹn năm phân mà đắn đo tự hỏi. “Khi nãy mình phi độc giác thương đi, đã cố gắng dùng hết sức, vậy mà sao lại không ghim quá sâu vậy chứ? Với lực sát thương thế này thì làm sao đủ để giết những con hung vật như vậy chứ?” Hắn thất vọng nhìn xuống cơ thể khổng lồ của nó, gãi đầu tự hỏi. “Nếu truyền linh lực vào lúc phi thương, tạo ra sức bật, liệu nó có hiệu quả không nhỉ? Theo như các bộ tiên hiệp thường viết, nhân vật sẽ truyền linh lực vào vũ khí, nhưng mình đã thử rồi, chẳng hề có chuyện đó... Thôi, cứ thử dùng linh lực làm sức bộc phá xem sao.” Nghĩ là làm, Thắng liền thay đổi tư thế, đưa cây thương đến gần vết thương lúc nãy, dùng lực từ hông, truyền dần lên cánh tay. Linh lực từ đan điền cũng theo đó mà dồn tới nơi hắn cầm độc thương. Cự xà đang nằm oằn oại, bỗng cảm thấy vết thương nóng rát lúc nãy giờ đã dịu lại. Nó đưa mắt cảm kích về phía Thắng, thè chiếc lưỡi đỏ au xì xì như tỏ vẻ biết ơn. Có lẽ nó đã hiểu sai về sinh vật này, đây hẳn phải là một sinh vật tốt bụng. “Phốc!!!” Một âm thanh thanh thúy vang lên. Nhìn độ sâu độc giác thương tạo thành, Thắng hài lòng. Cự xà đang nằm bên dưới, bỗng cảm giác một trận đau nhức khủng bố ập tới. Luồng nóng bỏng này còn d��ng mãnh hơn ban đầu, khiến nó điếng người. Một cơn giận dữ từ sâu trong tâm bốc lên, sự thù hằn với Thắng càng trở nên kịch liệt. Thật uổng công nó nghĩ Thắng là một sinh vật tốt bụng, giờ đây nó đã thay đổi hoàn toàn cái nhìn. “Đấy, ít ra nó phải như vậy...” Đang sung sướng vỗ ót, Thắng chợt cảm thấy một trận rung lắc dữ dội. Một bóng đen to lớn từ trên đầu giáng xuống. Trong cơn nguy cấp, hắn vội đưa tấm khiên kim giác lên che. “Ầm.” Một tiếng va chạm lớn phát ra. Cả cơ thể Thắng theo đà bay ngược ra ngoài, khóe miệng hộc ra máu tươi, cả cánh tay đau nhức. “Mẹ nó, mạnh vậy!” Vừa than một tiếng còn chưa kịp thở, đã thấy chiếc đuôi rắn to lớn kia điên cuồng vọt tới. “Mẹ nó, còn chưa kịp thở nữa.” Vừa nghĩ, hắn vừa di chuyển né tránh cú tấn công, Thắng vội vàng thoát khỏi tầm công kích của con rắn. Từ xa nhìn lại, Thắng thấy cự xà đang há to miệng, một phần thân xác của bạo long đang dần lòi ra, cả cơ thể nó đang dồn sức tống khứ cái xác ra ngoài. Đáng lẽ hắn phải vui mừng khi cự xà ngừng hấp thu bạo chúa mới phải, vừa hay đúng với tham vọng ban đầu của hắn, nhưng mà... “Không được, nó muốn nhả cái xác đó ra, thế thì quá nguy hiểm, phải ngăn nó lại!” Bất chấp thương thế, Thắng vội vã di chuyển thật nhanh về phía cự xà, hắn muốn giải quyết trước khi nó tống khứ cái của nợ kia. Linh lực trong đan điền vọt ra, chia đều sang hai chân, lợi dụng kỹ xảo bật tốc tạo sức bật cho cơ thể mà lao đi. Cự xà lúc này đã đẩy được nửa cái xác bạo long ra ngoài, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là nó có thể nhả cái đống khốn nạn này ra để xử lý Thắng. Nhưng Thắng đâu thể để điều đó xảy ra dễ dàng như vậy, bằng bất cứ giá nào cũng phải ngăn cản bằng được. Mới bị hạn chế vậy mà nó đã khó nhằn đến thế. Nếu để nó linh hoạt, chẳng phải hắn sẽ nhanh chóng đi gặp liệt tổ liệt tông hay sao? Vừa mới đột phá, nắm giữ sức mạnh nghịch thiên, hắn đã đánh giá thấp độ nguy hiểm của cự xà, mà quên mất rằng, nó là một con hung vật từng hạ gục được khủng long bạo chúa, ít nhiều gì thì sức mạnh cũng phải ở cấp Sư tr��� lên. “Ầm” Một cú quật đuôi hụt từ cự xà, càng làm nó nóng lòng muốn nhả ra cái xác. Đôi chân dùng lực, bật mạnh đẩy cơ thể lao về phía trước, ánh mắt Thắng gắt gao nhìn vào con cự xà trước mặt. Lúc đầu còn hơi bỡ ngỡ, nhưng sau nhiều lần áp dụng, Thắng đã điều khiển linh lực một cách dễ dàng và linh hoạt hơn. Những bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng, phiêu dật hơn hẳn ban đầu. “Vù vù, ầm ầm” Lại liên tục là những cú quật đuôi của cự xà, nhưng có vẻ Thắng đều dễ dàng né tránh. Chỉ thấy Thắng hạ thấp trọng tâm, dồn toàn lực vào hai đùi, linh lực bộc phát, đánh vào nền đất khiến một tiếng nổ oanh minh vang lên. “Ầm” Cơ thể Thắng như một viên đạn pháo, vụt bay về phía trước, nơi độc giác thương đang cắm. Cự xà thấy vậy, liền vội vàng quật đuôi tới ngăn cản. Ánh mắt Thắng híp lại, miệng tự lẩm bẩm: “Đã đến lúc thử nghiệm chiêu mới rồi.” Co chân phải lên ngang hông, linh lực ồ ạt tràn vào chân, đẩy xuống thật mạnh, kết hợp nổ khí tạo thành bàn đạp mà bay vút lên. “Geppou.” Đây là một chiêu trong lục thức hải quân. Thắng dựa vào lý lẽ của nó mà thử vận dụng, vì đã thành công với thử nghiệm bộc phá linh lực, nên hắn tin rằng việc áp dụng nguyên lý Geppou là hoàn toàn có thể. “Nhưng mà... quá tốn linh lực rồi.” Cảm nhận linh lực tiêu hao một lượng lớn, Thắng nhe răng, nở một nụ cười khổ. “Bịch.” Thành công tiếp cận mục tiêu, Thắng vội vàng lao tới chỗ cây thương đang cắm. Cơ thể cự xà cũng điên cuồng vùng vẫy như muốn đẩy Thắng ra ngoài. Dưới sự rung lắc mạnh mẽ, Thắng suýt ngã nhào, may mắn kịp thời nhanh tay bám vào cán thương, trụ vững tại đó. Cảm nhận sinh vật chết tiệt đang đứng trên lưng mình, cái đau rát khó chịu như lửa thiêu vẫn hừng hực không dứt, trái lại còn đang từ từ lan sâu vào trong, cả cơ thể đang mất dần sức sống. Nó biết, nếu cứ để như vậy thì chẳng mấy chốc sẽ thăng thiên, thời gian của nó không còn nhiều nữa. Nghĩ lại bản thân, cả cuộc đời oanh oanh liệt liệt, từng đứng trước mặt một con bạo chúa mà còn đánh cho nó phải chịu thua (mà thực ra là nó bị bạo chúa đè ra đánh mới đúng, nhưng cuối cùng kẻ thắng vẫn là nó), nên nó không thể chịu được nỗi nhục bị một sinh vật nhỏ bé khinh thị như vậy. Việc sinh vật bé nhỏ đang cố gắng giết nó khiến lòng tự ái của nó dâng cao. Ánh mắt từ chỗ không cam lòng trở thành điên cuồng, phẫn nộ. “Hửm? Gì vậy?” Vì từng tu luyện Huyết Mệnh Công, Thắng có thể cảm nhận rõ ràng những tia máu đang bốc lên từ cơ thể cự xà. “Đừng nói là... con điên này đang thiêu đốt huyết mạch tự thân nhé???” “Gào!!!” Cự xà không biết từ đâu bộc phát một sức mạnh cực đại, nâng mình hất văng xác khủng long bạo chúa từ miệng bay ra. Cả Thắng cũng không là ngoại lệ, sức mạnh khủng bố ấy làm hắn cùng độc giác thương bay vụt ra xa, va đập mạnh vào thân cây tùng bách gần đó. Nén lại cơ thể đau nhức, Thắng lồm cồm bò dậy, đưa ánh mắt nhìn về phía cự xà đang ngẩng đầu gào thét. Một luồng uy áp mạnh mẽ từ cơ thể cự xà tỏa ra, phả vào người Thắng, khiến hắn run lên lấp bấp: “Mẹ... mẹ ơi, là cấp Tông...” Ánh mắt nó hung lệ nhìn về phía Thắng, chiếc lưỡi rắn đỏ lòm thè ra xì xì, nghe mà rợn hết cả tóc gáy.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free