Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 158: tạm biệt tiểu Thổ

“Tiểu Thổ, con qua đây.”

Sau khi đã hoàn thành khế ước, Thắng liền gọi lớn Tiểu Thổ đang đứng ngẩn người ở một bên.

Nghe Thắng gọi, Tiểu Thổ có chút khó hiểu, không biết cha gọi mình đến để làm gì, nhưng vì tin tưởng, cậu vẫn nhanh chóng tiến lại gần.

“Cha gọi con sao?” Tiểu Thổ tò mò.

“Quả trứng này cha đã xóa đi thú tính và ký ức về mẹ nó, hiện gi�� chỉ còn phù văn chủ nô. Con hãy xem xét, rồi ký kết thần hồn để nhận chủ. Như vậy, từ giờ, con quái vật trong quả trứng này sẽ trở thành sủng vật của con.” Thắng đưa quả trứng tới trước mặt Tiểu Thổ, ra hiệu cho cậu mau chóng thực hiện việc ký kết khế ước.

“Ây, không được đâu cha. Tốt nhất là cha nên giữ lại nó, đây là một con quái vật rất mạnh, có nó, cha sẽ an toàn hơn.” Tiểu Thổ vốn đang không biết vì sao cha gọi mình, khi biết rõ nguyên nhân, cậu liền lập tức từ chối.

Tiểu Thổ biết rõ, con quái vật này nếu trưởng thành, chắc chắn sẽ trở thành một trợ thủ đắc lực. Với khả năng vượt cấp chiến đấu của mẹ nó, cũng đủ để thấy tiềm năng của con sâu tử thần còn đang nằm trong trứng này.

“Con mẹ nó, ta bảo con làm thì cứ thế mà làm! Lèm bèm cái gì! Nhanh lên còn chuẩn bị ăn cơm, ta đói lắm rồi.” Thắng trừng mắt nhìn Tiểu Thổ. Hắn làm vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho tên nhóc này, cũng như giữ lời hứa của bản thân mà thôi. Chứ hắn cũng đâu cần thêm một đứa nhóc theo hầu. Nếu không phải nghĩ cho Tiểu Thổ, hắn đã đập vỡ quả trứng này mà làm món trứng sâu lộn rồi.

“Vị đại ca này, Đại Vương bảo vậy thì cứ thế mà làm theo đi. Cứ như vậy còn lâu mới được ăn cơm nha. Ôi trời, ta đói quá rồi!” Tiểu Thử xụ mặt ngồi một bên, cái bụng nó thi thoảng lại đánh ra vài tiếng ục ục.

Sau một chặng đường dài, lúc này bụng đã đói lả, tưởng được dừng lại nấu cơm làm một bữa no. Ai ngờ lại phải chứng kiến cảnh người này đẩy, kẻ kia kéo, thật khiến lòng chuột có chút buồn bã!

“Nhưng...” Tiểu Thổ còn muốn nói thêm gì đó thì bị Thắng chặn họng: “Nếu con không muốn nhận chủ quả trứng này, vậy bọn ta nấu nó luôn cũng được!”

“Phải, phải, Đại Vương! Nấu nó luôn đi...” Ngồi bên cạnh, Tiểu Thử không biết từ chỗ nào đã lấy ra một cái nồi lớn, háo hức đặt quả trứng kia vào trong nồi. Tên này hẳn là định làm món trứng sâu luộc.

Bộp.

Thắng cầm một cái roi lớn trên tay, quất mạnh vào tay Tiểu Thử, khiến nó đau điếng kêu lên oai oái. Sau đó, hắn mới nhìn sang Tiểu Thổ.

Trước sự uy hiếp của Thắng, Tiểu Thổ đành phải ký kết khế ước với quả trứng này. Vậy là từ giờ, Tiểu Thổ đã có cho mình một con sủng vật.

“Được rồi, chúng ta mau chóng nấu nướng để còn ăn cơm, ăn xong còn nghỉ ngơi, lấy sức mà đi đường.” Thắng lấy ra từ tiểu thế giới vài con cự ngạc. Tất cả đã được xử lý từ trước, lúc này chỉ cần ướp chút gia vị rồi nướng trên bếp lửa là ổn.

Lùng bùng.

Ngọn lửa nhỏ lay động, đung đưa trong không gian tăm tối rộng lớn, như muốn thay ánh mặt trời chiếu rọi nơi đây, ban phát sự sống và chút sinh khí. Nhưng trái ngược với mong muốn đó, nó lại khiến các sinh vật trong này chịu ảnh hưởng mà chết đi.

Thắng và Tiểu Thử đang ngồi bên đống lửa, tay cầm xiên thịt nướng. Còn Tiểu Thổ thì ở một bên vuốt ve quả trứng của mình. Có thể thấy, cậu ta rất ưng quả trứng, chỉ là thích lắm còn ngại mà thôi.

“Tiểu Thử, khoảng cách còn bao xa nữa?” Thắng ngồi co một chân trên nền đá mát lạnh, tay cầm xiên thịt lớn, hỏi Tiểu Thử.

“Ực. Đại Vương, theo như ta xem xét thì chúng ta còn khoảng bảy đến tám trăm cây nữa là tới rồi... ngoàm...” Tiểu Thử nuốt một miếng thịt lớn rồi trả lời Thắng. Có vẻ như bị ma đói nhập, vừa trả lời xong, nó liền há mồm ngoạm một miếng thịt lớn khác.

“Còn khoảng tám trăm cây nữa, quá xa. Nếu cứ đi đường từ từ như vậy, không ăn không ngủ cũng phải mất hẳn một ngày... Nếu sử dụng thiểm quang thuật của Tiểu Thử, có thể rút ngắn thời gian... chỉ là áp lực có chút lớn... Thôi kệ, tính sau đi. Giờ ăn cơm cái đã!”

Thắng gạt mấy suy nghĩ này ra sau đầu, cắn một miếng thịt lớn thơm phức đang cầm trên tay, bắt đầu tập trung vào việc ăn uống.

Binh đến tướng đỡ, nước đến đất ngăn, nghĩ lắm chỉ tổn đau đầu, trước mắt cứ no ấm cái bụng, thoải mái cái thân đã rồi tính tiếp.

Ăn uống no say, bọn họ lại tiến vào quá trình tu luyện. Chỉ riêng Tiểu Thổ là vẫn còn thức thao láo, nhìn chăm chú về phía quả trứng, trong ánh mắt tràn đầy chờ mong.

Không biết bên ngoài đã qua bao lâu, là ngày hay là đêm, nhưng khung cảnh nơi đây vẫn chỉ là một màu tối đen, không có sự thay đổi.

Lúc này, Thắng và Ti��u Thử cũng từ trong trạng thái tu luyện tỉnh táo lại, cảm thấy cơ thể thoải mái, phục hồi hoàn toàn. Hai người không hẹn mà cùng rên rỉ một tiếng: “Thật là sảng khoái!”

“Tiểu Thử, nếu sử dụng thiểm quang thuật, ngươi có thể tự do đi dưới thông đạo này hay không?” Thắng hỏi Tiểu Thử đang vươn vai bên cạnh.

“Nếu nơi này có ánh sáng, Tiểu Thử có thể dễ dàng dùng thiểm quang thuật để di chuyển. Chỉ là nơi đây chỗ nào cũng một màu tối đen, rất khó để thấy được các chướng ngại vật.” Tiểu Thử quả quyết lắc đầu.

Bình thường khi sử dụng thiểm quang thuật, cả cơ thể Tiểu Thử sẽ được ban cho một tốc độ cực đại. Nhưng điểm chết người chính là tốc độ phản ứng của nó lại không thể theo kịp vận tốc của cơ thể, bởi thần hồn nó chưa thực sự mạnh để có thể quán thâu, làm chủ cơ thể trong quá trình di chuyển.

Chỉ là, mới gần đây, được Thắng truyền thụ cho thiền định pháp, sau khi tu luyện, thần hồn cũng đã trở nên mạnh hơn không ít, và đã có thể làm chủ được cơ thể của mình khi thi triển thiểm quang thuật.

Nhưng đó là trong hoàn cảnh có thể nhìn thấy và xác định được mọi vật xung quanh cũng như rào cản trước mặt. Còn trong trường hợp khắp nơi tối đen như mực thế này thì thật sự khó, rất dễ cụng đầu vào vách đá mà chết lắm.

Nghe câu trả lời của Tiểu Thử, Thắng biết không thể trông cậy vào con chuột này, đành từ bỏ ý định sử dụng thiểm quang thuật của Tiểu Thử để di chuyển.

Mọi người lại bắt đầu nấu cơm, lấp đầy bụng mình.

Cơm nước xong xuôi, cơ thể cũng căng tràn năng lượng. Tiểu Thử liền hóa về bản thể, chờ đợi Thắng leo lên, tiếp tục cuộc hành trình đi sâu vào thông đạo.

Nhìn thấy Tiểu Thổ vẫn ôm khư khư quả trứng để ấp, như một mụ gà mái sợ mất con, Thắng thật sự không còn lời nào để nói. Trông cu cậu còn có ý định vác theo quả trứng lớn đi đường, Thắng đành mở lời với Tiểu Thổ.

“Tiểu Thổ, ta thấy chúng ta nên dừng lại tại đây. Con có cuộc sống riêng của con, ta có cuộc sống riêng của ta. Mỗi người đều có một hướng đi riêng biệt cho mình. Vì vậy, từ nay con không cần thiết ph���i đi theo ta nữa, hãy theo đuổi con đường riêng của mình. Quả trứng này chính là món quà cuối cùng ta tặng con, hãy thay ta chăm sóc nó, bảo vệ nó cho tới khi nó thực sự mạnh mẽ hơn con. Vì thế đừng tiếp tục đi theo bọn ta nữa, ở lại đây, chăm sóc quả trứng này...”

“Cha...” Tiểu Thổ có chút xúc động, gọi khẽ một tiếng.

Thấy Thắng nói như vậy, Tiểu Thổ biết người đàn ông này đã kiên quyết, khó có thể thuyết phục, nên chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận số phận.

Thắng chỉ mỉm cười hòa ái, vỗ lên đầu nhỏ của Tiểu Thổ. Dù tên này đã là lão quái vật hơn năm trăm tuổi, nhưng trước mặt Thắng vẫn chỉ là một tên nhóc con mà thôi.

Nói lời tạm biệt với Tiểu Thổ, Thắng liền quả quyết quay người rời đi, không hề ngoái lại nhìn thân ảnh bé nhỏ ấy... Lần này tạm biệt, không biết đến khi nào mới có thể gặp lại. Có thể... là không bao giờ.

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free