Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 153: Sâu tử thần.

Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, Thắng và Tiểu Thử lại tiếp tục lên đường.

Rời khỏi ốc đảo, cả hai hướng thẳng về phía Nam.

Năm ngày trôi qua, họ chưa từng bắt gặp một ốc đảo mới nào. May mắn là đã có sự chuẩn bị từ trước, săn được cả nghìn con cự ngạc. Mặc dù số lương thực dự trữ này đã hao hụt đáng kể sau năm ngày, nhưng vẫn đủ để nuôi sống hai người trong vòng một tuần.

“Đại vương, phía trước có thứ gì đó!” Tiểu Thử khẽ nói với Thắng.

Vừa rồi khi đang di chuyển, nó cảm nhận được điều bất thường ở phía trước. Với linh cảm của một hung thú cấp Hoàng, nó không thể nào sai được.

“Được rồi, để ta xem là gì!” Nói rồi, Thắng liền vận dụng Thiên Nhãn Thông nhìn về hướng Tiểu Thử vừa chỉ.

Xuyên qua lớp cát dày đặc, Thắng thấy nằm sâu dưới lòng đất là một hệ thống hang động rộng lớn, bên trong có một con quái vật khủng khiếp đang ngự trị.

Con quái vật này thân dài trăm mét, da dẻ xù xì, không có mắt mũi hay tứ chi, trông như một con giun khổng lồ. Chỉ khác là quanh miệng nó mọc chi chít những chiếc gai nhọn sắc bén.

“Đó là Sâu Tử Thần!” Thắng kinh hãi hô lên.

Theo sách cổ ghi chép, đây là một loài giun thời tiền sử, chỉ lớn khoảng một mét và có khả năng phóng điện, thường sinh sống tại các sa mạc cổ đại.

Nhưng hình thể mà Thắng đang quan sát thì con quái vật này lớn hơn rất nhiều, nó dài tới trăm mét, cơ thể đồ sộ ẩn mình dưới nền cát. Nếu nó còn có thể phóng điện nữa thì đúng là kinh khủng, càng khó mà đối phó. Đó là còn chưa kể đến cấp bậc hiện tại của nó, tuy chỉ có một con nhưng lại là hung thú cấp Hoàng sơ kỳ.

“Chạy thôi!” Thắng không chút chần chừ, truyền ý niệm cho Tiểu Thử.

“Đại vương... sao chúng ta không tiêu diệt nó?” Tiểu Thử có chút lưỡng lự. Bởi lẽ, khi càng đến gần khu vực của Sâu Tử Thần, nó lại càng cảm nhận được một sự hấp dẫn khó cưỡng.

Chắc chắn nơi đây có bảo vật vô giá, hoặc con sâu khổng lồ này là một cơ duyên. Nên nó rất mong Đại vương có thể tìm cách xử lý con quái vật to lớn này.

“Ngươi điên à! Con quái vật này là một hung thú cấp Hoàng đấy!” Thắng khó hiểu nhìn Tiểu Thử.

Bình thường thì nó rất sợ chết, không biết hôm nay ăn phải gan hùm mật báo gì mà lại nảy sinh ý định tìm đường chết, thật khiến hắn khó tin.

“Đại vương, càng tiến gần, ta càng cảm nhận được có một thứ gì đó hấp dẫn đang tồn tại, thiên phú tìm bảo của ta đang điên cuồng hoạt động. Đây có thể là cơ duyên hiếm có khó tìm, nếu chúng ta bỏ qua, e rằng sẽ chẳng còn cơ hội! Chẳng phải ngài có các cao thủ tùy tùng hay sao? Gọi họ ra giúp đỡ chẳng phải dễ dàng hơn sao?”

Nghe Tiểu Thử nói vậy, Thắng liền rơi vào trầm tư.

Phải rồi, chẳng phải hắn còn Yêu Tiên và những người khác sao? Nếu có họ ra tay, việc tiêu diệt con sâu khổng lồ này chẳng khó khăn gì.

Lúc đầu định bỏ qua và rời đi thật nhanh, nhưng khi thấy Tiểu Thử quả quyết khẳng định phía dưới có tài bảo vô giá, hắn liền có chút động tâm.

Phú quý trong nguy hiểm! Biết đâu trong đó thực sự có bảo vật.

“Chẳng phải chỉ là một con côn trùng thôi sao? Có gì mà phải sợ nó chứ! Tiểu Dương, Tiểu Thổ, Yêu Tiên cùng Quỷ, Ma hai người ra đây!”

Theo cú phất tay của Thắng, năm bóng dáng nhỏ nhắn bất ngờ xuất hiện trước mặt. Tuy nhỏ bé nhưng sức mạnh bộc phát ra ngoài lại mạnh mẽ dị thường.

Hai cao thủ cấp Hoàng đỉnh phong cùng ba người cấp Hoàng trung kỳ.

Yêu Tiên vốn đã là trung kỳ từ trước, không cần nói, còn Quỷ và Ma hai người thì dường như mới tiến cấp không lâu, năng lượng trong cơ thể vẫn chưa ổn định hoàn toàn.

Không đợi mọi người lên tiếng, Thắng liền trực tiếp nói ra mục đích của mình.

“Phía trước có một hung thú cấp Hoàng sơ kỳ, ta cần năm người các ngươi tiêu diệt nó. Càng nhanh càng tốt! Nếu làm tốt, ta sẽ ban tặng công pháp mới.”

Nghe Đạo Tổ ban thưởng công pháp, cả năm người đều vui mừng khôn xiết trong lòng, vội vàng xông thẳng về phía kẻ địch.

Lý do bọn họ dù mạnh hơn Đạo Tổ gấp mấy lần nhưng vẫn không dám phản bội, thậm chí còn rất mực nghe lời, là vì Đạo Tổ không chỉ là đại ân sư đã giúp chúng hóa hình và đưa chúng lên con đường tu luyện, mà còn vì những công pháp, kiến thức mà Đạo Tổ nắm giữ hoàn toàn vượt xa tầm hiểu biết của chúng. Chỉ cần được truyền thụ bài bản hoặc tiếp thu được chút kiến thức, bọn chúng sẽ đốn ngộ cơ duyên.

Ví dụ điển hình chính là Tiên Nhân kia, chỉ vì có tư duy tốt, được Đạo Tổ tán thưởng mà ban cho một chút kiến thức. Hiện giờ tuy hắn không mạnh bằng bọn họ nhưng về ý cảnh, hắn đã chạm đến thiên đạo, tiếp xúc với thiên ý. Đó cũng chính là lý do bọn chúng không dám phản bội Thắng.

Nhìn năm người này nhanh chóng lao thẳng vào lớp cát, Thắng liền cho Tiểu Thử lui lại, sau đó tự mình thi triển Thiên Nhãn Thông để quan sát.

Lúc này cả năm người đã xuyên qua lớp cát phía trên, đi vào một thông đạo rộng lớn, đen ngòm nằm sâu dưới lòng đất.

Vừa tiến vào trong, Yêu Tiên liền lấy ra một khối cầu nhỏ bằng nắm tay, thả lơ lửng giữa không trung.

Răng rắc. Khối cầu như được Yêu Tiên khởi động một cơ quan nào đó, các bộ phận trên khối cầu nhanh chóng chuyển động có thể thấy rõ bằng mắt thường, phát ra tiếng răng rắc. Sau một lúc, xuất hiện trước mặt năm người là một tấm kim loại hình tròn nhưng được cấu thành từ nhiều mảnh rời rạc, nối với nhau bằng những thanh kim loại nhỏ có thể xoay chuyển. Nó giống một cái mâm thủng nhiều lỗ nhưng được sắp xếp vô cùng tinh xảo, và đang bay lơ lửng phát sáng.

“Đây là thứ gì?” Quỷ và Ma có chút tò mò hỏi Yêu Tiên.

“Đây là ‘Chuyển Luân Kim Quang’ được tạo ra bởi Thú Nhân tộc...” Yêu Tiên từ tốn trả lời.

Từ khi Yêu Tiên có được một thế giới riêng trên thương khung, nàng cũng không còn bận tâm đến lãnh thổ ở Quỷ Giới và Nhân Gian nữa. Vì vậy, sự thù hằn của nàng với cặp đôi phu thê Quỷ Ma cũng chẳng còn, nói đúng hơn là không còn tồn tại trong lòng nàng.

“Thật là thần kỳ bảo vật!” Tiểu Thổ lấy làm lạ, nhìn vào vật kỳ dị đang phát sáng trước mặt mình mà cảm thán.

“Đi thôi, chúng ta nhanh chóng tiến vào bên trong xử lý con hung thú đó. Cha đang chờ ở bên ngoài.” Tiểu Dương không để ý nhiều đến thứ này, liền lập tức nói với mọi người vài câu rồi đi thẳng về phía trước.

Bốn người thấy vậy liền lập tức đuổi theo Tiểu Dương.

Vì Yêu Tiên có ‘Chuyển Luân Kim Quang’ nên được nhường đi trước để chiếu sáng con đường, bốn người còn lại thì theo sát phía sau.

Cả năm người nhanh chóng di chuyển qua các hang hốc để tìm tung tích của Sâu Tử Thần, nhưng đi mãi vẫn không thấy bóng dáng con sâu nào, chứ đừng nói là con quái vật khổng lồ như lời Đạo Tổ nói.

“Không biết con quái vật mà Đạo Tổ nhắc tới nằm ở đâu, cứ mò mẫm thế này thật sự rất mệt. Chồng, chàng có biết quái vật ở đâu không?” Ma Tiên lèm bèm, làm nũng với Quỷ Tiên.

“Vợ yêu, cái này ta....” Quỷ Tiên có chút khó xử không biết trả lời sao. Hắn biết rõ tính vợ mình, nếu không có câu trả lời, lát nữa về sẽ bị hành hạ vì tội không thèm trả lời. Còn nếu trả lời mà kết quả sai, cũng sẽ bị hành vì tội dám lừa dối. Đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Ngay khi không biết phải làm sao thì Tiểu Thổ ở bên cạnh đã kịp thời giải vây cho hắn.

“Nó... tới rồi!”

Bản biên tập này được truyen.free thực hiện và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free