(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 152: Hết một ngày.
Nhìn thấy toàn bộ lũ cự ngạc đã ra khỏi mặt nước, tụ tập trên bờ và đang điên cuồng đánh nhau, Thắng bèn quyết định ra tay.
E rằng nếu chậm trễ, những con cá sấu ngu ngốc này sẽ cắn xé lẫn nhau, như vậy khối thịt sẽ không còn tươi ngon.
“Thổ độn, địa lao thuật!”
Thắng áp hai tay xuống mặt đất, thần hồn tuôn trào không ngừng, thôi động pháp tắc hệ Thổ bao trùm toàn bộ khu vực lũ cự ngạc.
Sau mấy ngày đi đường tại Châu Phi, Thắng không hề rảnh rỗi, việc tu luyện vẫn được duy trì đều đặn mỗi ngày. Nhờ đó, thần hồn hắn hiện tại đã đạt đến cấp Sư sơ kỳ, còn nhục thể thì ở đỉnh phong cấp Sư trung kỳ.
Vì vậy, vào lúc này, việc thôi động một lượng lớn pháp tắc hệ Thổ hoàn toàn có thể thực hiện được.
Chỉ thấy lúc này, toàn bộ đại địa bên dưới lũ cự ngạc bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, mặt đất bắt đầu xuất hiện những khối đá lớn nhô lên, bao bọc lấy từng con cự ngạc.
Mải miết cắn xé lẫn nhau, lũ cự ngạc không hề để ý đến dị động dưới chân. Phải đến khi cả cơ thể đã bị bao bọc một nửa vào trong, chúng mới hoảng hốt nhận ra, nhưng đã quá muộn, tất cả đã bị giam giữ.
Tổng cộng 993 con cấp Tông đỉnh phong và 7 con cấp Quân Chủ sơ kỳ hoàn toàn bị đất đá vây lại thành một khối đá khổng lồ, bất động tại chỗ, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng “ùng ục” nhỏ vọng ra.
Thắng biết, đây là chúng đang cố gắng phá vỡ lớp đá để thoát ra. Nếu như chỉ nhốt vài con thì Thắng sẽ không lo bị chúng phá vỡ, nhưng ở đây số lượng lại quá lớn. Vì vậy, hắn phải nhanh chóng giải quyết toàn bộ đám cự ngạc này, nếu không chúng sẽ thoát khỏi Địa Lao.
Vừa rồi khi sử dụng Thổ pháp tắc để giam cầm đám cự ngạc khổng lồ này, Thắng đã tiêu thụ hai phần ba thần hồn, hiện tại chỉ còn lại một phần nhỏ, nhưng chừng đó cũng đủ dùng.
“Kim, Phong pháp tắc kết hợp. Kim Phong Shuriken!”
Thắng đưa tay cao lên trời, thần hồn thúc đẩy đồng thời hai hệ pháp tắc Kim và Phong. Dần dần, một thanh shuriken khổng lồ được tạo nên từ sự kết hợp của pháp tắc Kim và Phong hiện ra.
Đây là một chiêu thức mà Thắng lấy cảm hứng từ bộ hoạt hình Naruto, dựa trên nguyên lý nén khí và xoáy chuyển liên tục, giống với quá trình Naruto sáng tạo Rasenshuriken, để ứng dụng vào việc khai phá cách sử dụng pháp tắc. Đồng thời, Thắng còn truyền vào thanh shuriken pháp tắc này một tia đao ý chi cảnh mà hắn mới lĩnh ngộ được sau thời gian dài sử dụng đao khí. Có thể nói, đây là chiêu thức mạnh thứ ba trong số những gì hắn sở hữu, chỉ đứng sau Thôn Phệ và Phá Không.
Nhưng như vậy đã là quá đủ để ��ối phó với lũ cự ngạc cấp thấp rồi.
“Phóng!!!”
Cảm thấy đã đủ, thần hồn cũng đã cạn kiệt, Thắng dứt khoát vung tay, phóng Kim Phong Shuriken về phía lũ cự ngạc.
Thanh shuriken pháp tắc rời tay hắn, hóa thành một lưỡi đao sắc bén xoay tròn liên tục trong hư không, lao thẳng vào đầu lũ cự ngạc.
Xoẹt, phụt! Xoẹt, phụt!
Liên tục là những âm thanh xé gió vang lên, cứ mỗi tiếng “xoẹt”, máu tươi lại phun ra xối xả, văng tung tóe khắp mặt đất và những địa lao xung quanh.
Chiếc shuriken pháp tắc không hề dừng lại, nó liên tục di chuyển như có tri giác, chém giết tất cả sinh vật đang bị giam cầm trong Địa Lao thổ thuật. Chẳng mấy chốc, toàn bộ cự ngạc trên bờ đã bị Thắng tiêu diệt hoàn toàn, không còn sót lại một con. Máu tươi nhuộm đỏ cả một vùng đất.
Thắng lúc này thở hắt ra một hơi. Việc tiêu hao lượng lớn thần hồn khiến tinh thần hắn trở nên mệt mỏi, suy yếu rõ rệt. Tuy nhiên, đây cũng là cơ hội để hắn cải thiện chiêu thức và rèn luyện kinh nghiệm chiến đấu.
Sau này chiến đấu với những kẻ Di tộc, không thể cứ để thuộc hạ xông pha. Bản thân hắn cũng phải trở nên mạnh mẽ, kinh nghiệm chiến đấu là điều thiết yếu, nếu không sẽ bị đối phương hạ gục lúc nào không hay!
Thắng thu hồi thần hồn, loại bỏ pháp tắc đang lưu chuyển dưới mặt đất, vội vàng chạy đến chỗ Tiểu Thử cởi trói, tiện thể cho nó dùng Phục Huyết Đan. Sợ rằng để lâu, tên tùy tùng này sẽ “xanh cỏ” vì mất máu quá nhiều, thật sự rất nực cười. Một cao thủ cấp Vương mà lại chết vì lý do này thì thật đáng tiếc.
Sau khi thấy Tiểu Thử đã bình phục, Thắng không vội đi thu hồi chiến lợi phẩm mà bắt đầu ngồi xuống, thôi động Phệ Hồn Pháp.
Sau lưng hắn, một đầu bạo long khổng lồ bắt đầu hiện hình, gầm rống điên cuồng, lao vào cắn nuốt linh hồn của đám cự ngạc. Chẳng mấy chốc, toàn bộ linh hồn của 993 con cấp Tông và 7 con cấp Quân Chủ đã bị Thắng nuốt chửng không còn một chút, thần hồn hắn cũng nhờ đó mà phục hồi được hai thành.
Cảm thấy đã ổn định, Thắng mới bình tĩnh bước đến chỗ thành quả của mình, bắt đầu thôi động pháp tắc, thu toàn bộ vào tiểu thế giới.
Trong tiểu thế giới của Thắng, từ trước đến nay có một vùng không gian đặc biệt, chuyên dùng để chứa đựng đồ ăn, thực phẩm, bảo quản chúng luôn tươi mới. Thắng đã tạo ra một nơi gọi là "không gian chết" nhằm ngăn chặn sự phát triển của vi khuẩn.
Nhưng vì trước đây hắn chỉ săn được một hai con nên Thắng chưa từng có ý định mở rộng không gian này. Mãi đến bây giờ, khi thấy số lượng xác cự ngạc quá lớn, hắn mới buộc phải mở rộng nó ra, để có thể chứa được cả nghìn cái xác.
Lại tiêu hao một phần thần hồn nữa, cuối cùng Thắng cũng thành công khai mở thêm một không gian chết. Cảm thấy đã ổn, hắn liền thu toàn bộ xác của cự ngạc vào.
Lúc này mặt trời cũng dần xuống núi, mọi sinh vật cũng bắt đầu trở về tổ của mình, chuẩn bị nghỉ ngơi, dưỡng sức cho ngày hôm sau.
Thấy cũng không còn sớm, Thắng liền chỉ đạo Tiểu Thử đi lấy củi khô về để nhóm lửa, còn bản thân thì sơ chế vài con cự ngạc để chuẩn bị cơm tối.
Ở sa mạc, ban ngày nhiệt độ có thể nóng đến 50 độ C, hơi nóng hầm hập khiến người ta khó chịu vô cùng. Thế nhưng, ban đêm lại đối lập hoàn toàn, nhiệt độ có thể giảm xuống còn âm 18 độ C, rất lạnh. Nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng về đồ dùng, người ta rất dễ bỏ mạng vì thời tiết khắc nghiệt này.
Ngồi dưới ngọn lửa đang cháy bập bùng, Thắng và Tiểu Thử cầm những xiên thịt cá sấu trên tay, đưa vào nướng trên ngọn lửa. Cả hai đều cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đang hạ thấp dần theo thời gian, nhưng hai người bọn họ vẫn không hề thay đổi sắc mặt. Bởi với cơ thể cấp Hoàng như Tiểu Thử, cái lạnh này chẳng đáng là gì, còn Thắng thì có Hỏa hệ pháp tắc gia trì, giúp hắn luôn giữ ấm được cơ thể.
Khi thấy thịt đã chín, cả hai liền lập tức ăn ngay, mặc kệ cái rét buốt đang bủa vây bên ngoài.
Sau khi đã lấp đầy cái bụng mình, Thắng lại giao cho Tiểu Thử một “trọng trách cao cả” là dọn dẹp, còn bản thân hắn thì di chuyển sang một bên khác, bắt đầu tiến hành tu luyện thần hồn.
Tiểu Thử khi làm xong công việc của mình, nó cũng di chuyển sang một bên, ngồi xuống, học theo Thắng tu luyện.
Từ khi được Thắng truyền thụ cho phương pháp thiền định, nó nhận thấy lợi ích to lớn mà phương pháp này mang lại cho bản thân. Vì vậy, từ đó đến nay, Tiểu Thử vẫn luôn chuyên tâm tu luyện.
Cả hai cứ vậy yên lặng tĩnh tọa bên cạnh ngọn lửa nhỏ, mặc cho bầu trời đầy sao bên ngoài đang trải rộng.
Nội dung biên tập này là tài sản của truyen.free, hãy đón đọc tại trang chính thức để ủng hộ tác giả.