(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 15: Ngư ông đắc lợi
Thắng dùng ý niệm quán chiếu cơ thể, đưa tinh thần xuống nội tạng để xem xét. Cảm nhận vết thương không quá nặng, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Thay vì sử dụng Huyết Mệnh công để chữa thương, Thắng quyết định dùng cách cơ bản nhất của tu tiên: sử dụng năng lượng linh khí để gia trì vết thương, kích thích tế bào sinh trưởng. Nhờ đó, vết thương vừa ổn định lại, vừa không bị mất máu.
Hắn bắt đầu dẫn khí từ ngoài thân vào trong, đi qua huyệt bách hội, theo mạch đốc dẫn xuống đan điền, chuyển hóa thành linh lực rồi điều lên nhâm mạch, trực tiếp dẫn vào vết thương.
Dưới sự bao bọc của linh lực, vết thương lành lại với tốc độ nhanh chóng.
Sau khi thương thế đã ổn định, Thắng mới đứng dậy, lấy từ trong ba lô ra một củ nhân sâm mà hôm trước hắn thu được. Củ nhân sâm to bằng bắp tay, trắng ngần, tỏa ra dược vị ngào ngạt.
Thắng há miệng cắn một miếng lớn, rồi cất phần còn lại vào ba lô. Nhìn hình dáng củ sâm, chắc hẳn dược lực rất dồi dào, nên Thắng quyết định chỉ dùng một phần năm để tránh phản tác dụng. Dù sao, nhân sâm dùng quá liều cũng không tốt.
Thắng đưa thân vào thế tấn, bắt đầu luyện bài động khí công quen thuộc. Miếng nhân sâm hắn vừa ăn cũng bắt đầu chuyển hóa thành dược lực, lan tỏa khắp toàn thân.
Cơ thể Thắng hừng hực nóng lên, những luồng khí xung quanh điên cuồng vọt tới. Linh lực trong thân cuồn cuộn du tẩu, kinh mạch nhờ đó mà dần dần mạnh lên. Chúng di chuyển một cách vô thức, nhưng vẫn theo một quy trình nhất định.
Các kinh mạch còn bế tắc trong cơ thể cũng theo sự công phá của linh lực mà liên tục được khai mở. Các kinh mạch vì không chịu nổi sự cuồn cuộn từ linh lực nên bắt đầu xuất hiện vết rạn nứt. Tuy nhiên, cùng lúc đó, dược liệu từ củ nhân sâm theo dòng chảy bồi bổ vào, giúp các kinh mạch vừa nứt đã kịp thời lành lại.
Nhờ đó mà kinh mạch trong cơ thể Thắng ngày một lớn hơn, dẻo dai hơn theo từng phút, từng giây.
Cứ như vậy, linh lực cùng dược liệu liên tục luân chuyển khắp toàn thân, hết vòng chu thiên này lại đến vòng chu thiên khác, cho đến khi dược lực tiêu tán hoàn toàn thì mới thôi.
...
Rầm rầm!
Tiếng vang lớn từ bên dưới đánh thức Thắng. Lúc này, quá trình tu luyện công pháp động của hắn cũng vừa kết thúc.
Kiểm tra thân thể, Thắng thấy bản thân đã đột phá, từ Luyện Khí thất trọng đỉnh phong đã thành công đột phá lên Cửu trọng sơ kỳ.
Hắn sung sướng thầm nghĩ: “Mới một miếng mà đã có hiệu quả thế này, nếu phục dụng cả củ chẳng phải ta sẽ thành công đột phá Trúc Cơ hay sao? Khoảng cách đến việc tu luyện Tạo Giới pháp không còn xa nữa rồi.”
Thắng phấn khích chờ mong, đưa bàn tay ướt đẫm mồ hôi nắm chặt lại.
Rầm rầm!
Lại tiếng vang lớn từ bên dưới vọng lên làm Thắng vội định thần mà nhìn xuống.
“Thật đáng sợ!” Từ trên cây, Thắng kinh hãi nhìn xuống. Con khủng long bạo chúa đã ngã sõng soài, còn bên cạnh là thân thể to lớn của con cự xà đang nằm bất động.
“Chết hết rồi sao...” Còn chưa dứt lời, Thắng đã thấy con cự xà đang nằm im bỗng lay động thân hình, cái đầu to lớn ngẩng lên, cả người be bét máu.
Nó từ từ tiến lại gần con Tyrannosaurus đang nằm bất động, há miệng rộng ra rồi bắt đầu nuốt. Cả thân thể khổng lồ của Tyrannosaurus khiến nó gặp khó khăn khi cắn nuốt, nhưng sau khi điều chỉnh tư thế, nó bắt đầu nuốt vào dễ dàng hơn.
Nhìn cái xác của con khủng long bạo chúa, Thắng tiếc nuối không thôi. Nếu dùng nó làm xác ký sinh cho quỷ trùng, chẳng phải bản thân hắn sẽ có một cận vệ tuyệt vời hay sao?
Nhưng giờ nó đã trở thành thức ăn của một con rắn khổng lồ. Muốn có được xác Tyrannosaurus thì chỉ có một cách: nhảy xuống giết chết con cự xà kia, may ra mới được.
Nhìn cơ thể tàn tạ của cự xà, cùng với việc nó đang khó khăn nuốt chửng cái xác, ánh mắt Thắng nheo lại.
“Thương thế của nó khá nặng, vả lại khi nuốt một thứ gì đó lớn hơn cơ thể mình, loài rắn sẽ gặp bất lợi trong việc phòng thân. Nếu bây giờ mình không hành động, thì còn chờ đến khi nào nữa? Trong họa ắt có phúc, không vào hang cọp sao bắt được cọp con!”
Sau khi tự nhủ, Thắng quyết định sẽ thử vận may của bản thân xem sao.
Nhưng trước hết cần phải chuẩn bị vũ khí. Mọi thứ không nên quá vội vàng. Chờ con cự xà kia nuốt được phần lớn cái xác thì lúc đó bản thân ra tay cũng không muộn.
Thắng kéo xác kim giác ngô công lại gần, kiểm tra những thứ bản thân có thể sử dụng. Sau khi xác định được các vật liệu cần thiết, hắn bắt đầu bổ xẻ.
Dựa vào ký ức tiền kiếp, Thắng dễ dàng tách rời các bộ phận. Lớp giáp xác được cắt bỏ hoàn toàn khỏi phần thịt mà không gây chút tổn hại nào. Những đốt chân cũng được tách ra một cách khéo léo. Nói chung, mọi thứ đều khá hoàn mỹ, khiến Thắng không khỏi tự đắc hài lòng. Dù biết có một phần yếu tố từ Dạ Minh hỗ trợ, nhưng đây ít nhiều cũng là tác phẩm do đích thân hắn làm ra, sao có thể không tự hào?
Để gọn các bộ phận riêng biệt mỗi thứ một bên, Thắng có tổng cộng ba mươi hai đốt chân, tám miếng vảy cứng mặt trên, tám miếng vảy mỏng mặt dưới cùng một đống nội tạng gồm tim, gan, phèo, phổi...
Nhìn đống đốt chân đang để bên cạnh, Thắng quyết định gia công chúng trước. Ý định của hắn là tạo ra những cây thương sắc nhọn có sức xuyên phá, lại tẩm thêm chút độc vật nữa thì sẽ chuẩn chỉ.
Vì các đốt chân đã được tách thịt nên bên trong khá rỗng, vừa đủ để đút một khúc gỗ vào. Thắng liền lấy tạm một khúc gỗ tươi trên chạc cây để sử dụng.
“Ngon, vừa khít.”
Thắng nhẹ nhàng cầm nó trên tay. Thân gỗ rắn chắc, mộc mạc mang lại cảm giác rất đầm. Đầu thương là đốt chân rết sắc nhọn, loé ra ánh kim cùng với các lớp gai nhỏ bé mọc ngược, trông đầy sức sát thương.
Từ trong đống lục phủ ngũ tạng của con rết, Thắng lấy ra một bọc da nhỏ màu đen. Chỉ thấy hắn tiến lại gần chiếc ba lô, từ trong ba lô lấy ra một túi nhựa trong suốt, loại chuyên đựng điện thoại. Thứ này hắn mang theo để đề phòng khi ở môi trường ẩm ướt vẫn có thể sử dụng.
Thắng mở miệng túi, vứt cái bọc đen thùi đó vào trong rồi dùng sức bóp. Được một hồi, thứ đó chuyển sang trạng thái nhão nhẹt, ươn ướt. Hắn còn chưa dừng lại, tiếp tục san thứ nước đó sang một cái túi lương khô trống rỗng, rồi đưa tay lấy từ trong túi ra một trái cây màu đỏ.
Đóng chặt túi nhựa rồi cất đi. Thắng thả trái màu đỏ đó vào phần đã được san ra khi nãy mà tiếp tục bóp. Sau khi cảm thấy đã đủ, hắn mới dừng lại, lấy cây giáo ra và bôi hỗn hợp lên.
“Từ giờ, tao sẽ gọi mày là Độc Giác Thương.” Thắng thích thú nhìn cây thương tẩm độc đang nằm trong tay. Cảm giác có vũ khí khiến hắn thêm phần chiến ý.
“Tiếp theo là bọn mày.” Đưa mắt nhìn sang mấy tấm giáp xác, Thắng tiếp tục tiến vào gia công.
Lúc này, bên dưới cự xà đã thành công nuốt sống toàn bộ cơ thể của bạo chúa. Nó liên tục lay động để thức ăn có thể tiến sâu vào trong.
Các vết thương cũng là một phần khiến nó chậm lại tốc độ cắn nuốt. Mỗi lần xác con mồi đi qua, cơ thể cự xà sẽ phải giãn ra để dễ dàng tiếp nhận kích thước, nhưng cũng vì thế mà vô tình tác động đến các vết thương, khiến nó đau đớn mà liên tục phải dừng lại.
Khi cự xà còn đang vật lộn với đống thức ăn khó nuốt, một ngọn giáo không biết từ đâu lao tới, ghim vào thân nó. Với cơ thể khổng lồ, chắc chắn nó sẽ không để ý đến một ngọn giáo cỏn con như thế. Nhưng khổ nỗi, trên đầu ngọn giáo có tẩm độc dược đặc biệt. Loại độc này không ngấm vào rồi giết từ bên trong như bao loại khác; trái lại, khi gặp máu, nó sẽ bùng lên thiêu đốt, khiến vật chủ bị đau rát không thôi.
Thắng cầm trên tay một chiếc khiên nhỏ, lớn chừng hai mươi phân. Nó được chế tạo từ giáp xác của kim giác ngô công. Vì không đủ thời gian để gia công hoa mỹ, Thắng đã dùng các sợi dây thừng tự chế ban đầu, buộc nhiều lớp vào tấm khiên. Việc này vừa tạo chỗ cầm cho bản thân, lại có thêm một lớp đệm ngoài khiên. Nó có thể dùng để chống va đập thì được, chứ để chống đỡ đao kiếm thì không ăn thua.
Đoạn văn này là một sản phẩm trí tuệ của truyen.free, được kiến tạo từ những ý tưởng thô sơ và trau chuốt từng câu chữ.