(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 144: Rời đi hồ nước
Khi Nguyên Anh liên hệ với Thắng, không chỉ để truyền thụ hai loại công pháp mà còn mang đến một thông tin thú vị.
Đó là khi Thắng đưa hai nền văn minh Tinh linh và Thú nhân đến thế giới này, nơi đây đã bắt đầu thay đổi, xuất hiện một số pháp tắc mới lạ.
Không những vậy, theo quá trình phát triển của hai tộc này, chúng còn sản sinh ra những pháp tắc mà trước đây Trái Đất không hề có.
Ví dụ như pháp tắc ma pháp, pháp tắc khoa học, pháp tắc biến đổi...
Nói chung, những pháp tắc sơ khai mà nhóm sinh vật này đốn ngộ được trong tiểu thế giới, khi ra ngoài lại có thể hoàn thiện chúng, không chỉ giúp bản thân tiến gần đến sự đốn ngộ, mà còn vô tình kiến tạo nên một thế giới đa sắc màu.
Theo lời Nguyên Anh, Thắng được biết thế giới này chỉ có ba nghìn pháp tắc lớn nhỏ. Việc một pháp tắc có được sinh ra hay không tùy thuộc vào khả năng khai phá của các sinh vật. Điều đó sẽ từng bước thúc đẩy sự phát triển, nhanh chóng mở ra những hướng đi mới. Nguyên Anh đề nghị: "Tôi giúp anh hoàn thiện chúng và đưa vào hệ thống bên trong, anh giúp tôi nâng cấp, tôi giúp anh lớn mạnh."
Nghe lời Nguyên Anh nói, Thắng liền nảy ra ý nghĩ.
Nếu Trái Đất chỉ có vỏn vẹn ba nghìn pháp tắc, thì sau khi mình đến tương lai, gặp lại Nguyên Anh, hắn cũng chẳng thu được bao nhiêu. Bởi phải đến 64 triệu năm sau con người mới xuất hiện, nền văn minh khi đó còn chưa phát triển, phải mất mấy nghìn năm nữa mọi thứ mới có thể biến động!
Nhưng nếu lúc này mình thả ra các nền văn minh có sẵn trong tiểu thế giới, trải qua hàng triệu năm lịch sử, chúng chắc chắn sẽ phát triển nền văn minh đến mức cực thịnh. Đến khi đó, mình chỉ cần búng tay một cái là có thể sở hữu hàng triệu pháp tắc.
Một ý tưởng hợp lý để thực hiện!
Vậy thì hắn cần phải đi khắp nơi trên thế giới để ban phát "dân chủ" mới được.
Có được ý tưởng này, Thắng liền quyết định ngay sáng hôm sau, cùng Tiểu Thử đi về phía tây, tìm những vùng đất phù hợp để thả xuống mấy nền văn minh còn lại.
Hiện tại trời cũng đã tối, cứ tạm nghỉ ngơi cái đã.
Thắng nằm cạnh Tiểu Thử, cả hai cứ vậy chìm vào trong những mộng tưởng riêng.
...Thời gian trôi qua thật nhanh chóng, chẳng mấy chốc, bầu trời đầy sao đã được thay thế bằng một bầu trời xanh biếc.
Lúc này Thắng và Tiểu Thử cũng đã dùng bữa sáng xong, cả hai đang lục đục chuẩn bị lên đường.
"Tiểu Thử, mau biến về bản thể đi!" Thắng xoa xoa mũi, đôi mắt hắn cứ vậy mà nhìn chằm chằm Tiểu Thử.
"Sao ạ? Chẳng phải Đại Vương nói ta nên giữ nhân dạng sao?" Tiểu Thử có chút không vui, rõ ràng người muốn nó biến thành dạng này chính là Đại Vương mà, hiện tại lại bắt biến về bản thể, nó không làm đâu!
"Ngươi có biến hay không?" Thắng búng một cục gỉ mũi về phía Tiểu Thử, lớn tiếng nói.
"Tiểu Thử quên mất cách biến trở lại bản thể rồi!" Tiểu Thử rất kiên quyết trả lời Thắng.
"À, là vậy sao? Vậy để ta gọi Yêu tiên ra, quay lại dạy ngươi cách biến trở lại mới được..." Thắng gật gù, giả bộ phất tay về phía bên cạnh.
Bùm. Chỉ thấy một tiếng "bùm", Tiểu Thử đang từ nhân dạng liền biến thành một con chuột lớn, với khuôn mặt bỉ ổi, nó cười khằng khặc nói với Thắng: "Đại Vương à! Xin mời, xin mời leo lên lưng tiểu nhân để cảm nhận chỗ ngồi ấm đít..."
Nó rất sợ người phụ nữ kia mà, khi Thắng vừa nhắc đến Yêu tiên, nó liền nhớ ngay tới cái đêm bị hành hạ tra tấn. Thực sự hôm đó nó cảm giác không còn muốn sống nữa. Nếu không phải nó còn chưa "tận hưởng" hết đám chuột cái, thì có lẽ nó đã hẹo vì đau đớn rồi.
Ý tưởng cưới một trăm cô vợ, mở một dàn hậu cung chuột cái còn chưa hoàn thành đây, chết sớm khiến nó không cam tâm.
Hiện tại Đại Vương của nó lại muốn gọi ả phù thủy kia ra, thật khiến nó kinh hãi cả tâm can!
Vậy nên chỉ có thể nhanh chóng biến trở lại dạng người, nịnh nọt Đại Vương. Dù Đại Vương có hơi khốn nạn, nhưng ít ra còn có chút nhân tính, còn ả ta tối hôm đó, hoàn toàn là ác tâm.
Thấy Tiểu Thử trở mặt 180 độ như vậy, Thắng cũng không hề lấy làm lạ. Hắn thừa biết cái tên này, dù có thể hiện bản tính kiên quyết đến đâu, vẫn thuộc dạng sợ chết mà.
Nhất là Yêu tiên sau đêm hôm đó đã để lại cho Tiểu Thử một nỗi sợ hãi sâu sắc. Phải nói là... không chỉ riêng Tiểu Thử kinh hãi, mà ngay cả hắn cũng thấy hơi sợ tên nữ đệ tử này.
Phải tận mắt chứng kiến cô nàng bẻ khớp, rút xương mới thấy được sự kinh khủng, đáng sợ của nàng.
Thắng nhảy lên lưng Tiểu Thử, cùng Tiểu Thử ra khỏi hồ nước, để bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Lần này không còn đơn thuần là đi chơi nghịch ngợm nữa, mà thay vào đó là tìm kiếm những tọa độ phù hợp để hắn thả xuống ba nền văn minh còn lại.
Thắng vốn tính thả nền văn minh Thủy tộc ở vùng biển phía đông, nhưng vì hiện tại đã đi về phía tây rồi, giờ mà chuyển hướng quay về cũng khá tốn thời gian, cho nên hắn quyết định sẽ tiếp tục đi về phía tây.
Nhân tiện, hắn sẽ tìm một cái hang ngầm nào đó, nếu có thể chui vào tận lõi Trái Đất thì càng tốt. Thắng tính sẽ sáng tạo Quỷ giới tại đó.
Còn Tiên tộc của Yêu tiên thì khỏi phải nói, bọn này tốt nhất là nên đặt cách xa mấy nền văn minh còn lại càng xa càng tốt. Sợ rằng quá gần sẽ gây ra nhiều tranh chấp, bọn chúng vốn bản tính tham lam, khó bề yên phận.
Thắng còn sợ rằng việc đưa tộc này ra sẽ gây ra một trận thảm sát với lũ khủng long. Nhưng chợt nhớ ra rằng kỷ nguyên hiện tại mà hắn đang sống là kỷ nguyên có số lượng lớn sinh vật bị tuyệt chủng bởi thiên thạch, cho nên việc lũ khủng long này bị tuyệt chủng cũng chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Vì vậy, Thắng vẫn tính thả Tiên tộc này ra.
Cả hai cứ thế rời đi, trả lại sự yên ắng cho hồ nước như lúc ban đầu.
Chờ hai bóng người ngày càng đi xa, không còn chút hơi thở nào quanh đây, Cự Ngạc mới từ từ ngoi đầu cá sấu lên.
Nơi khóe mắt nó bất giác lăn ra một giọt lệ, nó thực sự đang khóc.
Nó khóc không phải vì điều gì khác, mà khóc vì nhóm người hung ác này cuối cùng cũng đã rời đi. Để lẩn trốn những kẻ tàn ác này, nó đã lặn sâu dưới đáy nước hơn hai ngày. Nếu không phải nó có thiên phú hơi thở, thì có lẽ đã chết đuối rồi!
Tuy đã thoát khỏi kiếp nạn lần này, nhưng vì ở dưới nước quá lâu, nên mấy ngày nay nó hoàn toàn nhịn đói, khiến cho cơ thể nó giờ đây gầy đến trơ xương. Cái hình thể to lớn, hùng dũng ngày nào nay đã bị teo lại như một con cá mắm. Nhưng không sao, dù sao kẻ hung ác kia cũng đã đi rồi, hiện tại nó đã có thể thoải mái ra ngoài mà không cần phải hoảng sợ nữa.
"Ông trời! Tiểu Ngạc hôm nay sẽ cúng cho ngài vài con hung thú để tạ ơn!" Cự Ngạc ngước mắt nhìn lên thương khung, khuôn mặt dài ngoằng lộ vẻ nhân tính, chắp tay vái lạy thượng thiên.
Nhìn lũ hung thú bé nhỏ đang quanh quẩn gần hồ nước, bụng của Cự Ngạc réo lên ùng ục. Không nhịn được, Cự Ngạc liền nhanh chóng vồ lấy lũ chúng nó, nuốt chửng hết vào bụng, lấp đầy khoảng trống.
Sau hai ngày vừa qua, giờ đây nó mới cảm nhận được thế nào là tân sinh.
Từng con chữ trong bản dịch này đều được truyen.free chăm chút tỉ mỉ, gửi gắm trọn vẹn tinh thần tác phẩm.