(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 143: Để Tiểu Thử hoá hình (2)
"Aaaaa..." Tiếng thét đầy đau đớn của Tiểu Thử vang vọng khắp thiên địa, khiến toàn bộ hung thú gần đó đều có thể nghe rõ mồn một. Từ tiếng thét ấy, chúng cảm nhận được một nỗi thống khổ tột cùng.
Đặc biệt là Cự Ngạc, nó ở gần nhóm của Thắng hơn cả, chỉ ngay dưới đáy hồ mà thôi, nên có thể cảm nhận rõ rệt nỗi đau đớn của Tiểu Thử.
Như đồng cảm với đối phương, Cự Ngạc vậy mà cứ thế run rẩy từng hồi theo mỗi tiếng hét thất thanh của Tiểu Thử. Nếu không phải kẻ đang bị hành hạ lúc này là Tiểu Thử, người ta ắt hẳn đã nghĩ con cá sấu này mới chính là nạn nhân.
Lúc này, chỉ Thắng là vẫn ung dung, tay cầm xiên thịt nhai ngấu nghiến, hoàn toàn không màng đến Tiểu Thử đang kêu gào thảm thiết cầu cứu mình.
Phải mất hơn một tiếng đồng hồ, tiếng thét thê thảm của Tiểu Thử mới dừng lại, và toàn bộ khu rừng mới trở lại vẻ yên tĩnh ban đầu.
Con cá sấu khổng lồ dưới đáy hồ cũng đã im lìm, không còn run lẩy bẩy như trước nữa. Lúc này, nó chỉ cầu trời mau sáng để nhóm hung thần ác sát kia nhanh chóng rời đi.
Sau khi tra tấn Tiểu Thử một hồi, Yêu tiên mới quay sang nói với Thắng:
“Đạo tổ, vì thân thể loài thú và loài người khác biệt. Muốn cải tạo hoàn toàn phải từ từ tu luyện, dần thay đổi các khớp xương; nếu cao tay hơn nữa có thể tự tái tạo toàn bộ khung xương bên trong. Nhưng đệ tử lại không đạt đến trình độ ấy, nên đành chọn cách nguyên thủy là phá hủy các khớp xương của Tiểu Thử, sau đó dùng đan dược kết hợp yêu pháp của đệ tử. Như vậy, chỉ trong hai ngày, Tiểu Thử đã có thể hoàn toàn hóa hình người mà không gặp chút phiền phức!”
“Thì ra là thế...” Thắng gật đầu, coi như đã hiểu vì sao Yêu tiên lại bẻ khớp, rút xương Tiểu Thử.
Lúc hắn nhìn thấy Yêu tiên ra tay tàn ác, liên tục bẻ gãy tứ chi của Tiểu Thử, hắn đã sợ hết hồn. Nhưng khi Yêu tiên nói đây là một trong những quá trình để Tiểu Thử hóa hình người, đã hoàn thành một phần ba, nếu dừng lại e rằng sau này sẽ có ảnh hưởng không tốt, nên Thắng đành phải mặc kệ, để Yêu tiên hoàn thành nốt quá trình sửa chữa khớp xương.
Hoàn thành xong quá trình tháo khớp, Thắng không nói thêm gì, thu Yêu tiên vào trong, sau đó mới nhìn Tiểu Thử mà đánh giá.
Lúc này, Tiểu Thử đã không còn hoạt bát, linh động như trước. Hiện tại, nó trông không khác gì một con chuột ngốc, thẫn thờ nằm bệt một chỗ, đôi mắt lớn trợn trừng vô hồn.
Nó đang vô cùng thương tâm. Nó đã tin tưởng vào vị sư tỷ mới gặp này, còn nghĩ ả là m���t vị thần tiên tỷ tỷ xinh đẹp! Nhưng sau khi trải qua quá trình bẻ xương, tháo khớp vừa rồi, nó mới biết những thứ xinh đẹp đều là giả dối.
Nó hoàn toàn mất niềm tin vào đàn bà... không, trừ vợ và mẹ nó ra, nó không tin bất kỳ nữ nhân nào khác.
“Sao? Khỏe chưa bé con?” Thắng mỉm cười, đưa khối thịt nướng ra trước mặt Tiểu Thử.
“Hừ..” Tiểu Thử dỗi ra mặt, quay mặt sang một bên, tỏ ý không thèm để ý miếng thịt mà Thắng đưa tới. Nhưng khóe miệng đang không ngừng chảy dãi ròng ròng đã bán đứng nó.
“Thôi nào, ngươi không ăn là ta ăn nha!” Thắng đưa miếng thịt lên gần miệng, miệng há lớn như đang chuẩn bị cắn nuốt.
Thấy vậy, khóe miệng Tiểu Thử lại càng chảy ra nhiều nước dãi hơn, nhưng lòng nó vẫn rất kiên định, không chịu khuất phục trước cám dỗ, vẫn dỗi!
Bốp! Thắng tức giận đưa chân đá mạnh vào mông con chuột lớn này, thật con mẹ nó phiền. Hắn không thèm quan tâm đến Tiểu Thử nữa mà chuyển sự chú ý sang hướng khác, miếng thịt dành cho Tiểu Thử cũng bị hắn ăn trọn.
Cú đá vừa rồi của Thắng làm Tiểu Thử đau đớn, lại thất thanh kêu lên một tiếng. Sau đó, nó chỉ đành ủy khuất nằm đó, nhìn miếng thịt cuối cùng bị đại vương ăn. Trong lòng lúc này thật sự hối hận: nếu biết trước đại vương không nể nang thế này, nó đã tọng miếng thịt kia vào bụng rồi. Giờ thì hay rồi! Không những cơ thể chịu thêm đau đớn mà đến miếng ăn cuối cùng cũng chẳng còn. Thật thương tâm...
Thắng đem xoong nồi ra phía hồ nước, chuẩn bị vệ sinh.
Ánh trăng sáng từ trên trời cao chiếu xuống mặt hồ, để lộ một thân hình to lớn đang bất động dưới đáy nước.
Thắng chẹp chẹp miệng, vô thức buông ra một câu khiến con cự ngạc bên dưới sợ hãi run rẩy: “Con cá sấu to thế này, chắc hẳn thịt rất ngon, không những thế còn nhiều protein. Tiếc là nó nhanh chân, không thì giờ đã có một món cá sấu xào lăn rồi... chẹp chẹp...”
“Ông trời ơi!!! Cầu ngài mau chóng đuổi cổ tên hung ác này đi...” Cự Ngạc nằm bên dưới đáy nước, không dám cựa quậy quá mạnh, sợ người phía trên phát hiện, chỉ có thể âm thầm khẩn cầu trời cao.
Một đêm cứ thế trôi qua, mặt trời đã treo cao, chiếu sáng khắp đại địa.
Vì cơ thể của Tiểu Thử đang trong quá trình phục hồi, nên Thắng cũng không tiếp tục xuất phát mà lựa chọn ở lại đây hai ngày, dựa vào việc săn bắn mấy con hung thú cấp thấp về duy trì cuộc sống.
Nhìn con hàng này vẫn đang yên lặng tu luyện, Thắng cũng không đánh thức nó. Dù sao, từng phút từng giây đối với Tiểu Thử lúc này khá quan trọng; việc có thể nhanh chóng di chuyển lại được hay không là nằm ở nó. Thắng cũng không thể giúp được gì ngoài việc cung cấp đan dược và thực phẩm cho nó bồi bổ.
Người ta nói, ăn gì bổ nấy! Thế nên, thay vì cho Tiểu Thử tiếp tục ăn thịt, sau khi hắn ăn xong một con hung thú, đều quẳng cho nó một khối xương lớn, với tiêu chí tăng gấp đôi canxi để phục hồi xương.
Thế là, suốt hai ngày qua, Tiểu Thử chỉ có xương để gặm. Thịt đã bị Thắng cắt giảm hoàn toàn khỏi khẩu phần ăn. Muốn ăn thì phải tự đi săn, nhưng với cơ thể tàn tật hiện tại, nó không thể nào đi săn được. Vậy là, nó chỉ có thể gặm xương sống qua ngày.
Không biết là vì Tiểu Thử cố gắng tu luyện hay thực sự do ăn nhiều xương mà tăng canxi, chỉ mất một ngày rưỡi, Tiểu Thử đã có thể đi lại. Chiều tối, nó đã có thể hóa thành nhân dạng và đi đứng bình thường.
Cũng ngay buổi tối hôm đó, nó được đặc cách cho ăn thịt. Mấy bữa vừa rồi, Thắng toàn cho nó gặm xương, khiến cuộc đời nó bị đả kích trầm trọng. May mà tâm lý còn chưa biến chất, đã kịp thời được chữa trị.
Ăn từng miếng thịt thơm ngon, Tiểu Thử bỗng dưng muốn khóc cho vơi đi nỗi đau trong lòng.
Ngồi bên cạnh nó, Thắng lắc đầu chẳng thèm quan tâm, đắm chìm vào tiềm thức.
Vừa rồi, Nguyên Anh đã truyền cho hắn hai hệ pháp tắc mới là pháp tắc hệ Mộc và pháp tắc hệ Thủy.
Trong thân hắn hiện tại đã hội tụ đủ năm hệ pháp tắc cơ bản: Kim, Thủy, Hỏa, Thổ và Mộc. Ngũ hành đã có thể tự sinh ra, không cần đến anh em nhà ngũ linh duy trì thế giới nữa. Bây giờ, chỉ cần Nguyên Anh tiến hành đốn ngộ hai hệ pháp tắc Âm, Dương nữa là hắn có thể kích hoạt âm dương ngũ hành, từ đó sinh ra sự sống.
Hắn cũng muốn tu luyện Tạo Thế pháp mà sư phụ mình đã truyền thụ, nhưng môn này có yếu tố đầu tiên cần tu luyện là phá hủy toàn bộ kinh lạc, thân thể phàm nhân, sau đó sử dụng pháp tắc sáng tạo để chế tạo một giới! Tuy nhiên, lý thuyết là lý thuyết, hắn thực sự không dám thử, cho nên vẫn lựa chọn con đường của Tạo Giới pháp mà tu luyện.
Mọi quyền sở hữu đối với bản dịch này đều thuộc về truyen.free.