Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 142: Để Tiểu Thử hoá hình

Hoàng hôn buông xuống, báo hiệu một ngày sắp tàn. Các sinh vật trên mảnh đất này cũng bắt đầu tìm nơi trú ngụ sau một ngày dài mệt mỏi.

Những tiếng hú gọi nhau vang vọng khắp thảo nguyên rộng lớn, từng đàn thú vội vã chuyển mình rời đi.

Màn đêm dần bao trùm đại địa, bầu trời trong xanh nhường chỗ cho muôn vàn tinh tú lấp lánh trên vòm trời.

Lùng bùng.

Tiếng lửa cháy lách tách, theo từng giọt mỡ từ miếng thịt rơi xuống, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm.

Thắng lúc này đang ngồi cạnh hồ nước ban nãy, nơi đây giờ đã không còn vương màu máu đỏ, mà trong xanh trở lại như thuở ban đầu. Hắn cầm trên tay hai khối thịt lớn, hơ trên ngọn lửa bùng cháy, mùi thơm lừng của thịt nướng theo gió lan tỏa khắp xung quanh.

Tiểu Thử nằm bên cạnh, miệng chảy ròng ròng nước dãi, đôi mắt dán chặt vào khối thịt lớn trên tay đại vương nhà mình, vô thức nuốt khan.

Mấy ngày nay đi cùng đại vương, nó cũng chính thức được nếm trải nhân gian, biết thế nào là thịt nướng chấm muối, ăn kèm cơm trắng, vừa ấm bụng lại vừa bổ dưỡng.

Phải nói rằng, sống một kiếp chuột như vậy quả không uổng phí chút nào.

“Chẹp chẹp, xem ra phải dạy ngươi cách nấu nướng thôi! Cứ thế này ta chẳng khác nào người hầu cho ngươi...” Thắng lắc đầu nhìn Tiểu Thử, giọng có chút bất mãn.

“Đại vương à! Ta đã cõng người đi đường cả ngày trời, ngài chỉ mới bảo ta làm chút cơm thôi mà đã trách móc, ta thực sự đau lòng...” Tiểu Thử làm ra vẻ mặt sầu khổ, rên rỉ than vãn.

“Con mẹ nó làm chút cơm nhỏ? Ngươi nhìn xem cái đống này có nhỏ không hả?” Thắng tức giận, đôi mắt trừng lớn, chỉ tay về phía sau lưng.

Nơi đó là một núi xương hung thú khổng lồ, vừa nhìn đã biết có hơn chục con vừa bị làm thịt, hiện đang chất đống ngổn ngang.

Suốt mấy ngày qua, Thắng phải tự tay vào bếp, bởi con hàng này chỉ biết ăn, không thể động tay động chân nấu nướng. Mọi việc từ nấu nướng đến rửa bát đều do hắn tự làm.

Lượng thức ăn của hai người họ chẳng hề ít, tính tổng lại chắc phải nuôi cả trăm miệng ăn. Vậy thử hỏi một mình nấu nướng liệu có xoay sở được không? Người khác thì Thắng không biết, nhưng hắn thì vẫn xoay sở được, chỉ là mệt chết mẹ mà thôi.

Nấu xong một đống đồ ăn, lại còn phải rửa một núi dụng cụ nấu nướng. Vất vả luôn tay luôn chân là vậy, thế mà cái đầu chuột lớn này ăn xong chỉ biết chềnh ềnh bụng ra đi ngủ, hoàn toàn không chút phụ giúp. Vì thế, Thắng mới gai mắt, định dạy cho con chuột này cách nấu nướng, để bản thân có thể nhàn hạ hơn.

“Vậy là ngươi không muốn ta dạy? Thế thì miếng thịt này ta tự ăn một mình!” Thắng hơi híp mắt nhìn Tiểu Thử, đưa xiên thịt nướng to bằng cái thùng phi lên miệng, định gặm một miếng.

Thấy vậy, nước dãi từ miệng Tiểu Thử chảy lênh láng, nó bập bẹ nói mấy câu: “Ấy, đại vương à! Ta học, ta học...”

“Được rồi!” Thắng mỉm cười, quẳng xiên thịt nướng cho Tiểu Thử, không quên kèm theo câu: “Ngoan thì có quà, còn hư thì có ăn đòn nhé!”

Ăn xong xiên thịt, nước dãi của Tiểu Thử cũng tạm ngừng chảy. Nó liền nhìn Thắng, nói một cách đầy vẻ hợp lý:

“Đại vương, Tiểu Thử thực sự rất muốn học, nhưng đâu có tay chân đâu! Ngài nhìn xem, một đầu chuột như ta sao có thể nấu nướng được chứ?”

“Cũng có lý...” Thắng xoa cằm, nhìn chằm chằm vào đầu chuột lớn này. Hắn biết con hàng này đang tìm cách thoái thác.

“Muốn chơi mánh khóe à? Con chuột này thật là...” Thắng cười lạnh, thầm nghĩ trong lòng.

Không có hình người? Không sao, hắn đã có một bộ công pháp có thể giúp hung thú biến thành nhân dạng rồi mà! Chẳng phải trong tiểu thế giới hiện tại có Yêu Tiên hay sao? Nàng ta sau hàng trăm năm tu luyện, đã có thể giúp yêu tộc từ yêu thú bình thường hóa thành hình người, không sai một ly.

Không cần suy nghĩ nhiều, điều này phải làm càng sớm càng tốt! Vậy là hắn liền triệu Yêu Tiên từ tiểu thế giới ra, chuẩn bị để nàng làm thầy của Tiểu Thử, dạy nó hóa hình pháp.

“Đệ tử bái kiến đạo tổ!” Khi nhìn thấy Thắng, Yêu Tiên liền lễ phép cúi chào y.

Sống trong tiểu thế giới hơn năm trăm năm, nàng giờ đây đã không còn nhiệt huyết tuổi trẻ nữa. Thay vào đó là sự ung dung, đĩnh đạc và cao quý của một mẫu nghi thiên hạ.

Dù uy áp toát ra từ người nàng có chút kinh khủng, khiến Tiểu Thử bên cạnh sợ hãi nằm sấp, bụng dán mặt đất, nhưng khi nhìn thấy Thắng, nàng vẫn tỏ thái độ cung kính vô vàn.

Nằm sâu dưới đáy hồ nước, Cự Ngạc cảm nhận được hơi thở của Yêu Tiên, nó sợ hãi run lên cầm cập.

Hiện tại Yêu Tiên đã đạt cấp Hoàng Sơ Kỳ, cộng với khí thế bản thân đã được rèn giũa qua bao năm tháng, nhất là kể từ khi nàng thống lĩnh cả thương khung làm lãnh địa. Tầm nhìn và tư duy của nàng cũng nhờ đó mà biến đổi rất nhiều, trở nên cao siêu, khó ai có thể bì kịp.

Có thể nói, trong tiểu thế giới, nếu không xét về sức mạnh mà chỉ xét về khí thế, thì nàng dám nhận số hai, không ai dám nhận số một.

Vì thế, khi cảm nhận được khí thế này, Tiểu Thử và Cự Ngạc đều run rẩy vì sợ hãi, ngỡ như đang diện kiến thần linh.

“Ta gọi ngươi ra đây là để ngươi thay ta, dạy cho cái đầu chuột lớn này cách hóa hình!” Thắng nhàn nhạt nói với Yêu Tiên về lý do triệu nàng đến.

“Là nó sao đạo tổ?” Yêu Tiên chỉ chỉ vào Tiểu Thử.

“Đúng vậy! Là nó đó, nó tên Tiểu Thử, dù sao cũng là đệ tử của ta! Nhưng vì ta hiện chưa thể tự tay giúp nó hóa hình nên nhờ ngươi truyền thụ yêu pháp cho nó...” Thắng gật đầu.

Thấy đạo tổ nói vậy, nàng liền không nhanh không chậm bước về phía Tiểu Thử đang nằm im lìm một góc.

“Vậy ra ngươi là Tiểu Thử đệ đệ. Ta xin giới thiệu một chút, ta là Yêu Tiên, là sư tỷ của ngươi! Dù sao cũng là người nhà, không nên tỏ ra sợ hãi như vậy!” Yêu Tiên mỉm cười hiền hậu, khẽ xoa đầu Tiểu Thử.

Dù Tiểu Thử theo Thắng sớm hơn Yêu Tiên, nhưng xét về cấp độ hiện tại cũng như tư duy cao xa của mình, Yêu Tiên chỉ coi Tiểu Thử như một tên đệ đệ mà thôi.

Thấy được sự nhẹ nhàng cùng thân thiện của Yêu Tiên, Tiểu Thử liền buông lỏng cảnh giác, nỗi sợ hãi cũng theo đó tan biến!

“Đứng trước mặt mình là một vị sư tỷ xinh đẹp, lại còn hiền dịu như vậy, khác hoàn toàn với tính cách độc ác của sư phụ à! Vậy thì có gì phải sợ hãi? Nhìn tỷ ấy cứ như là tiên nữ giáng trần vậy!” Tiểu Thử hơi híp mắt, cảm nhận sự nhẹ nhàng vuốt ve của Yêu Tiên.

“Yêu Tiên, dạy nó cái công pháp nào giúp nó hóa hình ngay lập tức ấy! Chứ đừng dạy mấy chiêu tu luyện rườm rà, tốn thời gian lắm!” Thắng ngồi một bên, vừa ăn mấy miếng thịt lớn vừa nói vọng lại.

“Đệ tử đã rõ! Đảm bảo chỉ trong vài phút Tiểu Thử đệ đệ sẽ có được hình người!” Yêu Tiên khẳng định chắc nịch với Thắng.

“Vậy thì tốt!” Thắng gật đầu, sau đó bỏ mặc Tiểu Thử với Yêu Tiên một bên, bản thân cặm cụi ăn nốt phần thịt còn lại trên giá nướng.

“Vậy chúng ta... bắt đầu nhé?” Yêu Tiên nhẹ nhàng hỏi, lời lẽ có phần dụ hoặc khiến Tiểu Thử đắm chìm trong đó, vô thức gật đầu.

Nội dung này được biên tập độc quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free