Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 141: Cự Ngạc

Nhờ đao khí được pháp tắc hệ phong gia cố cùng với tốc độ cực nhanh của Tiểu Thử, một cú chém dọc tưởng chừng đơn giản lại hóa thành chiêu tất sát đầy bá đạo.

Chứng kiến uy lực của đòn đánh, Thắng nảy ra vô số ý tưởng muốn thử nghiệm.

Nhưng mọi chuyện để sau, trước mắt hắn cần xử lý con mồi và lấp đầy cái bụng đói meo.

Thu!

Thắng phất tay, thu xác con Giganotosaurus khổng lồ vào tiểu thế giới. Sau đó, hắn vỗ nhẹ lên mình Tiểu Thử, ra hiệu tiếp tục săn tìm con mồi.

Tâm linh tương thông, không cần Đại Vương phải nhắc nhở nhiều, Tiểu Thử lập tức phóng về một hướng khác. Với tốc độ cực nhanh, chẳng mấy chốc nó đã đến một hồ nước lớn, mặt hồ trong vắt đến mức có thể nhìn thấy rõ đám rong rêu đang đung đưa phía dưới.

Xung quanh hồ là những bụi cây cỏ xanh tốt mơn mởn. Thi thoảng, từng đàn hung thú nhỏ qua lại kiếm ăn và uống nước, tạo nên một khung cảnh bình dị, nên thơ.

Thắng vẫn chưa hiểu Tiểu Thử định làm gì. Mới săn được một con khủng long chưa đủ no cho cả hai, sao nó đã định dừng lại xử lý cái xác ở đây rồi?

Đúng lúc hắn đang thắc mắc, một tiếng "Ầm!" vang lên đầy uy lực từ hồ nước tươi mát. Một con cự ngạc khổng lồ lao vút ra, há miệng táp thẳng xuống lũ hung thú nhỏ đang quanh quẩn gần bờ.

Lúc này Thắng mới ngờ ngợ đoán ra, thì ra Tiểu Thử đã nhắm đến con cự ngạc này, muốn chọn nó làm thức ăn. Thảo nào...

Khi thấy đối phương vọt khỏi mặt nước, lao vào lũ sinh vật nhỏ bé, Tiểu Thử cũng liền nhanh chóng dùng thiểm quang thuật, phóng thẳng về phía cổ con cự ngạc. Ngồi trên lưng nó, Thắng cũng không hề nhàn rỗi, tiếp tục tung ra những đòn hạ sát.

Nếu ở trạng thái bình thường, Thắng chắc chắn sẽ khó lòng giáng những chiêu thức này lên đối phương, nhất là những quái vật từ cấp Quân trở lên. Nhưng nhờ Tiểu Thử bù đắp về tốc độ, sự kết hợp của cả hai đã tạo nên một chiêu tất sát bá đạo, khiến kẻ địch đồng cấp với Tiểu Thử khó lòng phòng bị.

Nói gì thì nói, cũng phải kể đến bộ đồ đến từ tương lai này. Nó giúp Thắng hoàn toàn loại bỏ áp lực không khí, dù không vận dụng pháp tắc, hắn vẫn có thể giữ vững trên lưng Tiểu Thử mà không bị văng ra. Nhờ vậy, chiêu tất sát của cả hai mới phát huy hiệu quả cao nhất.

Con cự ngạc này có tu vi cấp Vương Sơ Kỳ, tuy yếu hơn Tiểu Thử một cấp nhưng xét về sức chiến đấu, nó mạnh hơn con chuột kia rất nhiều, cả về sức mạnh lẫn thể chất. Chỉ có điều, Tiểu Thử lại nhanh nhẹn hơn mà thôi.

Nếu là bình thường, con chuột này chắc chắn sẽ không đời nào đi săn một hung thú cùng cấp. Bởi với thể trạng cũng như sức tấn công của nó, gặp đối thủ ngang hàng thì chỉ có nước bỏ chạy chứ chẳng có "quả ngọt" nào mà ăn.

Nhưng giờ đây, nó có Đại Vương thay mình đảm nhận nhiệm vụ tấn công, nên nó rất tự tin có thể kích sát con cự ngạc. Cảm tưởng như Thắng lúc này chính là một thanh thần binh lợi khí, còn Tiểu Thử là một hiệp sĩ sở hữu thanh thần binh ấy trong tay.

Đao khí vừa ra, cuồng phong rít gào, sự sắc bén xé tan không khí xung quanh, nhanh chóng lao tới con cự ngạc khổng lồ...

Cứ tưởng sắp thành công hạ sát, thì con cự ngạc này bất ngờ vặn vẹo thân mình theo một tư thế khó tin, vừa vặn tránh thoát đao khí của Thắng.

Dù tránh được đòn chí mạng, trên lớp da dày cộp ở lưng nó vẫn xuất hiện một vết chém khá sâu, máu từ đó đang dần lan tràn.

Tủm!

Thân thể cự ngạc rơi xuống hồ, nước bắn lên tung tóe. Trên mặt hồ, những vệt máu tươi bắt đầu loang lổ.

Thấy đối phương đã chìm xuống hồ, Thắng và Tiểu Thử cũng không vội rời đi mà ẩn mình trong bụi cỏ gần đó.

Nhưng chờ mãi vẫn không thấy con cự ngạc ngoi lên. Bản thân hắn thì đã bị muỗi đốt sưng tấy, bụng cũng bắt đầu đánh tiếng ùng ục. Thấy chờ đợi thế này chẳng ăn thua, Thắng đành vỗ vỗ vào Tiểu Thử.

“Thôi, chúng ta đi kiếm con mồi khác! Nó chui xuống đáy nước rồi, khó mà bắt lên được!”

Thấy Đại Vương nói có lý, Tiểu Thử liền gật đầu, rồi cùng Thắng quay lưng rời đi, bỏ lại phía sau là hồ nước đang dần nhiễm đỏ.

Trong đáy hồ nước lúc này, một thân ảnh cự đại đang im lìm ở một góc. Vết thương trên lưng nó vẫn không ngừng trào ra những dòng máu tươi, hòa vào dòng nước, theo đó nổi bồng bềnh lên mặt hồ.

“Khốn kiếp! Tên sinh vật nhỏ bé này năm lần bảy lượt dẫn theo mấy kẻ hung ác muốn ám sát ta! Giờ ông đây cứ ẩn mình dưới này, xem bắt ta kiểu gì!” Cự Ngạc oằn mình chịu đựng cơn đau nhức từ vết thương sau lưng, nằm im lìm trong đầm nước.

Nó chẳng phải con cá sấu xa lạ nào, chính là con cự ngạc đã từng bị Thắng gây họa thảm khốc hai lần trước đây.

Lần đầu, nó bị một con cự xà tiến đến đánh cho tơi tả, sợ hãi đành bỏ lại lãnh thổ, rời khỏi nơi ở, tìm kiếm vùng đất mới. Sau khi thành công tìm được một đầm nước để an phận, nó lại bị tên sinh vật này dẫn theo một con bạo long, đánh cho thấy cha thấy mẹ, buộc phải tiếp tục bỏ lại địa bàn thứ hai.

Sau bao ngày tháng rong ruổi ở phía tây, cuối cùng nó cũng tìm được cho mình một đầm nước. Nơi đây phong cảnh hữu tình, sinh vật đa dạng dồi dào, vì vậy nguồn thức ăn của nó khá phong phú. Gần như nó không phải bận tâm đến chuyện kiếm ăn, bởi chỉ cần hơi ngoi lên mặt nước là con mồi đã tự động tìm đến gần.

Thế nên, trong suốt một năm, dựa vào linh trí và nguồn thức ăn dồi dào này, Cự Ngạc đã thành công tấn cấp lên cảnh giới Vương Sơ Kỳ.

Cứ tưởng sẽ tiếp tục an phận thủ thường, thì tên nhân loại khi trước lại xuất hiện ở đây, tấn công nó, làm nó trọng thương.

Nếu không phải bản thân kịp thời thức tỉnh hai loại thiên phú, phát giác nguy hiểm, thì chắc có lẽ giờ này cơ thể nó đã lạnh ngắt.

Dù nó không biết hai loại thiên phú này là gì, nhưng nó hiểu đây chính là thứ đã đưa nó từ một con cá sấu bình thường, tiến hóa thành một mãnh thú.

Hai loại thiên phú này được gọi là Hơi Thở và Sợ Hãi.

Hơi Thở giúp nó kiểm soát lượng khí trong cơ thể, tăng khả năng ẩn mình dưới nước. Không những vậy, thiên phú này còn có thể cảm nhận hơi thở của kẻ khác, cũng nhờ đó mà nó đã nhận ra người đến chính là Thắng.

Còn loại thứ hai là Sợ Hãi. Thiên phú này không khiến đối phương sợ hãi, mà lại làm chính bản thân nó cảm nhận được sự hoảng sợ. Khi có nguy hiểm rình rập, cơ thể nó sẽ tiến vào trạng thái hoảng loạn cực độ và tự động phản ứng trước một giây. Chính vì thế, khi Tiểu Thử cùng Thắng vừa lao ra tấn công, cơ thể Cự Ngạc liền tự động phản ứng, vặn mình, thành công tránh thoát một đòn của Thắng và Tiểu Thử, nhờ đó mà giữ được cái mạng nhỏ.

Hiện tại nó thật sự sợ hãi, không dám tùy tiện ngoi lên. Bởi vì trong nước vẫn có sự lưu chuyển của không khí, Cự Ngạc có thể thông qua những luồng không khí nhỏ bé đó mà cảm nhận được hơi thở của Thắng và Tiểu Thử. Nó phát hiện cả hai vẫn đang ẩn nấp trong bụi cây gần đó.

Phải đến khi hơi thở của hai kẻ này dần biến mất, nó mới thở phào nhẹ nhõm, vỗ nhẹ vào cái lồng ngực "nhỏ bé" của mình.

Truyen.free độc quyền sở hữu bản chuyển ngữ này.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free