Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 14: Cự xà quyết chiến bạo long

Oa!

Thắng đứng dậy vươn vai, miệng há ra ngáp dài một cái, cả người phơi phới sảng khoái.

Sau một giấc ngủ sâu và đủ đầy, hắn đã tỉnh dậy với tinh thần thư thái, an nhiên. Mọi phiền muộn tiêu cực của ngày hôm qua cũng theo đó mà tan biến, không còn đọng lại chút nào.

Lấy ra một miếng lương khô, Thắng vui vẻ thưởng thức bữa ăn sáng đơn giản. Vừa ăn hắn vừa ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp mà mẹ thiên nhiên đã kiến tạo, nó thật hùng vĩ và choáng ngợp.

Xử lý xong bữa sáng, Thắng quay sang kiểm tra xác con kim giác ngô công. Quả nhiên là kỳ trân dị bảo, trải qua hơn mười hai tiếng mà vẫn chưa có dấu hiệu hư thối.

Thân thể nó khá lớn, giờ mà vác nguyên về thật sự rất tốn sức. Thế nên Thắng đã nghĩ ra một cách để giảm bớt sự cồng kềnh này: cuộn nó thành một vòng tròn như chiếc chiếu, buộc chặt hai đầu rồi vác sau lưng.

Hắn vội vàng xuống thân cây, tìm kiếm những thứ có thể dùng để buộc. May mắn thay, phát hiện gần đó có hàng tá dây leo rừng mọc chi chít. Thắng thuận tiện cắt vài đoạn, sau đó bện chúng lại với nhau thành một sợi dây thừng thô sơ, vừa đủ dùng.

Sợi dây dài được buộc vào bốn góc, bó chặt lại như chiếc bánh chưng. Để đảm bảo hơn, Thắng còn cuốn thêm vài lớp, để thừa ra hai đoạn dây để chế thành quai đeo.

Xong xuôi, Thắng chuyển vật nặng ra phía sau lưng, còn ba lô thì đeo ra trước. Trông hắn lúc này chẳng khác gì một con rùa đứng thẳng. Nếu có thêm một cái đai bịt m��t màu tím nữa thì quả thật không khác gì con rùa trong cống nước nào đó.

Cầm trên tay thanh giáo gỗ tự chế, Thắng bắt đầu di chuyển những bước đi đầu tiên.

Nhờ vào việc đã đạt đến Luyện Khí tầng bảy, việc vác theo đống đồ này không khiến Thắng gặp khó khăn, trái lại còn khá nhẹ nhàng.

Cũng như mấy ngày trước khi đi qua đây, Thắng liên tục bị lũ độc trùng công kích, nhưng đều bị hắn dễ dàng xử lý trong tích tắc.

Nhìn phương xa, nơi cây cự sam khổng lồ mà Thắng chọn làm điểm trú ngụ đang dần hiện rõ trước mắt, hắn khẽ mỉm cười. Đó là nơi đã cứu hắn một mạng, nên xét về một khía cạnh nào đó, chỗ ấy luôn mang lại cho hắn sự bình yên, ít nhất là trong tâm.

Bước chân nhanh chóng tăng tốc di chuyển về phía trước, không quên cảnh giác xung quanh.

***

Tyrannosaurus chán nản nằm dưới một gốc cây tùng bách to lớn, chẳng hiểu vì lý do gì mà cả tuần nay nó toàn gặp chuyện xui xẻo.

Hết bị bọn Troodon phá đám lại đến con cá sấu chết tiệt nhăm nhe chiếm địa bàn. Uất ức nhất là đã ba lần bảy lượt để đối phương chạy thoát.

Những lần trước đây nó đều chiếm ưu thế trong các cuộc chiến, nhưng hôm qua lại bất cẩn bị cắn lén, bị thương nặng hơn mọi lần.

"Ọc... ọt!"

Chiếc bụng đói meo đánh trống làm nó khó chịu oằn mình, đầu hướng về cái cây cự sam to lớn, nơi nó đã để mất một con mồi béo bở.

Không biết tại sao mà từ s��ng tới giờ nó chưa tìm thấy một con mồi nào, cứ như thể chúng tự nhiên biến mất. Mang theo tâm trạng bực bội, nó di chuyển đến nơi đây.

Nằm phủ phục tại đó, yên lặng chờ mong.

Quả nhiên, ông trời không đối xử với ai quá bất công, cũng không bỏ quên nỗi khổ của một con thằn lằn nhỏ bé đang mong cầu, chỉ là nó đến muộn một chút mà thôi.

Đang chuẩn bị đứng dậy bỏ đi thì Tyrannosaurus nhìn thấy một bóng đen đang tiến lại gần cây cự sam khổng lồ. Nó nheo mắt, liền phát hiện là con vật hôm bữa, nhưng lần này trên người nó có thêm mấy vật thể lạ.

Với bộ não động vật, Tyrannosaurus cũng chẳng suy nghĩ nhiều đó là thứ gì, chỉ cần tạm thời lấp đầy cái bụng rỗng này là đã hạnh phúc lắm rồi.

Thắng vẫn bình tĩnh sải bước đi đến cự sam, hắn không hề biết rằng có một mối nguy hiểm đang sắp sửa ập đến.

"Sao thế nhỉ? Tự nhiên cứ có cảm giác chẳng lành!"

Thắng thả nhẹ bước chân, ánh mắt sắc bén đảo qua bốn phía, không có một thứ gì kỳ lạ, khắp nơi chỉ toàn cây cối.

"Không lẽ là mình cảm nhận sai?" Tự lẩm bẩm trong đầu, Thắng vẫn tiếp tục tiến về phía trước nhưng không quá nhanh.

Đứng trước thân cây cự sam, cái cảm giác hồi hộp này vẫn còn tồn tại, làm Thắng tự trấn an bản thân: "Chắc mình suy nghĩ nhiều rồi!"

Đang chuẩn bị đưa tay trèo lên cây thì một tiếng xé gió vụt qua tai, một cú quật thật mạnh lên lưng của Thắng làm hắn va đau điếng vào thân cây.

May mắn cho hắn, phía sau lưng là xác kim giác ngô công đã phần nào giúp cản lại lực công kích, bảo vệ hắn một mạng trong lúc nguy nan.

Từ phía sau Thắng, chẳng biết từ khi nào đã xuất hiện một con Tyrannosaurus. Ánh mắt nó chăm chú vào con mồi.

Cơn đau nhức lan ra làm Thắng như muốn khuỵ xuống, phải dồn hết ý chí lắm mới đứng vững được.

Khủng long bạo chúa lần này dường như đã học được sự thông minh, nó không gầm gừ như lần trước nữa mà chọn cách đánh nhanh thắng nhanh.

Chỉ thấy nó điên cuồng lao tới chỗ Thắng, cái mồm to lớn há ra. Trong lúc nguy cấp, Thắng vội vàng dồn lực vào cánh tay, phóng mạnh cây giáo gỗ thẳng vào cuống họng của nó.

Khoang miệng v���n là điểm yếu, không có lớp da thô ráp bảo vệ nên thanh giáo dễ dàng găm sâu vào trong.

Còn đang lao tới, con khủng long bạo chúa cảm nhận được sự đau đớn từ nơi cuống họng truyền ra, khiến nó phải dừng lại gào thét, cố gắng khạc nhổ để kéo thanh giáo ra ngoài.

Nhân lúc này, Thắng vội vàng dùng hết sức bình sinh mà leo lên cây không chút dừng lại.

Khi đã leo lên đến độ cao năm mươi mét, Thắng mới dừng lại thở phào một hơi, mồ hôi trên người nhễ nhại.

Đưa tay lên quệt vệt máu trên môi, Thắng đưa mắt nhìn xuống phía dưới. Con khủng long bạo chúa đã thành công loại bỏ thanh giáo và nó đang căm hận ngước nhìn lên.

Thấy thế, Thắng vội tụt quần, giải phóng dòng nước nóng hổi về phía con Tyrannosaurus đang ngước mặt lên nhìn. Một dòng nước lơ lửng trên không trung nhanh chóng bay xuống dưới. Khoảng cách năm mươi mét, về lý thì chắc chắn sẽ bị gió làm lệch hướng, nhưng do đã bị Thắng tác động nên nó rơi xuống theo phương thẳng đứng, vừa khớp vào mồm con khủng long.

Trong khoang miệng, vết thương rỉ máu gặp nước tiểu liền đau rát tột độ, làm nó tiếp tục gào rú.

Lần này nó thực sự phát điên, ánh mắt căm phẫn như muốn xé nát cái thân xác nhỏ bé kia. Nó điên cuồng va chạm vào thân cây, chẳng biết từ đâu sức mạnh nó mãnh liệt đến vậy, mỗi cú va chạm đều làm thân cây đung đưa.

Cái cây có độ cao đến hơn trăm mét, bề rộng cũng phải năm đến sáu mét có thừa mà lại bị một con khủng long chỉ cao chục mét va chạm gây rung lắc dữ dội khiến Thắng không khỏi hoang mang.

"Thật sự con súc sinh này muốn đụng cho đến chết sao?" Trên thân cây, Thắng bám chặt vào các chạc cây vững chắc, tránh cho việc bị ngã ra ngoài.

Còn đang không biết làm sao để con quái vật bên dưới ngừng lại thì bỗng có một dị biến bất ngờ xảy ra.

Đang nằm ôm chặt chạc cây, Thắng thấy một bóng đen dài loằng ngoằng rơi cái "bịch" từ trên xuống.

Bụi đất mù mịt bay lên, con Tyrannosaurus còn đang điên cuồng cũng phải dừng lại nhìn xem.

"Gào!!!"

Trong bụi mù vang lên một tiếng gào thét vang trời, một thân hình to lớn dài hai chục mét, thân rắn sừng trâu, có các lớp vảy óng ánh lao vụt ra về phía Tyrannosaurus.

Như cảm nhận được sự khiêu khích, bạo chúa cũng điên cuồng lao vọt đến con rắn khổng lồ kia, điên cuồng cắn xé.

"Mẹ nó, lại gì nữa đây?"

Thắng thất kinh tự hỏi. Bấy lâu nay ở trên cây này, cứ nghĩ bản thân đã an toàn, đâu có ngờ rằng phía trên đỉnh đầu vẫn luôn tồn tại một hung vật nguy hiểm không kém gì Tyrannosaurus.

"Một con cự xà?"

Mồ hôi lạnh cứ thế vô thức tuôn ra, hoang mang tột độ nhìn xuống phía dưới.

Lúc này cả hai điên cuồng lao vào nhau cắn xé. Cự xà dựa vào lợi thế mà quấn chặt Tyrannosaurus, làm nó càng lúc càng cắn chặt không buông tha.

Quá đau đớn, cự xà vội buông bỏ Tyrannosaurus, tránh thoát những nanh vuốt sắc nhọn.

Cơ thể nó đầm đìa máu me, ánh mắt sắc bén nhìn về phía con khủng long bạo chúa mà phóng chiếc lưỡi chẻ đôi, cái đầu ngẩng cao phòng thủ.

"Gào!!!" Con Tyrannosaurus thét dài một tiếng rồi lao đến tấn công. Cơ thể to lớn nhưng không hề chậm chạp, chỉ trong tích tắc nó đã đứng trước mặt cự xà.

Cự xà cũng không phải hạng xoàng, nhanh chóng trườn m��nh thoát khỏi đòn công kích của Tyrannosaurus. Nhờ vào thân thể uyển chuyển, linh hoạt, nó dễ dàng xoay người phản kích.

Nhìn thấy đối phương chuẩn bị tấn công vào cổ mình, khủng long bạo chúa cũng chẳng chịu kém cạnh. Nó vội vàng quay người, quật mạnh chiếc đuôi. Lực đạo khủng khiếp hất tung cự xà văng xa, đau đớn.

Thừa dịp đối phương còn yếu thế mà đòi mạng, bạo chúa bỏ mặc thương thế mà điên cuồng lao tới, tiếng bước chân "uỳnh uỳnh" vang động khắp cả khu rừng nguyên sinh cổ xưa.

Quanh đó, các loài vật nhỏ bé, từ ăn cỏ cho đến ăn thịt đều cảm nhận được áp lực khủng bố từ khí tức của bạo chúa và cự xà phát ra, làm hệ sinh thái bắt đầu biến chuyển.

Những trận chiến giữa các lãnh chúa của một vùng như này rất dễ ảnh hưởng đến các loài nhỏ bé xung quanh, "trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết" mà. Thế nên bọn chúng bắt đầu rục rịch di chuyển đến nơi an toàn hơn để sinh sống.

Lúc này, tại cây cự sam khổng lồ, Thắng đang đưa mắt nhìn xuống phía dưới nơi hai con vật khủng bố đang đánh nhau.

Cuộc chi��n diễn ra rất quyết liệt, không bên nào chịu thua bên nào. Nếu còn tiếp tục như vậy chắc chắn sẽ kéo dài rất lâu mới kết thúc.

Thế nên Thắng quyết định không để ý đến chúng, bắt đầu điều chỉnh lại cơ thể, tiến vào trạng thái tu luyện. Điều quan trọng bây giờ là cần gấp chữa trị vết thương. Cú quật đuôi khi nãy của khủng long bạo chúa tuy đã được xác của kim giác ngô công ngăn cản nhưng vẫn còn tồn dư lực ám vào trong, khiến hắn bị chấn thương nội tạng.

Cũng may có con cự xà này xuất hiện, ngăn lại hành động điên cuồng của bạo chúa, nên bây giờ Thắng mới có cơ hội để chữa thương. Nếu để lâu e rằng sẽ để lại di chứng.

"Ầm ầm!"

Tyrannosaurus cắn chặt vào đuôi cự xà rồi điên cuồng quật tới tấp, tiếng va chạm ầm ầm vang dội cả thiên không.

Cự xà liên tục bị mất lợi thế, cả thân thể đã rách nát thảm hại, cặp sừng trâu trên đầu cũng bị những cú quật làm gãy mất một chiếc.

Khủng long bạo chúa lúc này cũng chẳng khá hơn là bao. Những vết thương hôm qua do cá sấu khổng lồ để lại còn chưa kịp lành da non đã bị cự xà xé rách thêm.

Tuy vết thương ngày một tăng, nhưng sức mạnh của nó dường như vô hạn. Dù khắp người đã tàn tạ, nhưng nó vẫn hiên ngang đứng đó, tỏa ra khí tức bá vương.

Ánh mắt nó nhìn xuống cái cơ thể tàn tạ của cự xà. Sau những cú quật vừa rồi, cự xà chỉ có thể vô lực nằm im đó.

Con khủng long bạo chúa ngẩng đầu gào thét, tiếng rống vang dội khắp sơn lâm, như tuyên bố chiến thắng. Nó lại gần chỗ cự xà, đưa móng vuốt giữ chặt thân rắn, cúi xuống cắn xé.

Còn chưa cắn được miếng thứ hai thì Tyrannosaurus đã bắt đầu loạng choạng. Một cơn choáng váng ập đến, cả cơ thể to lớn đổ ập xuống.

Sức mạnh của cự xà không phải là tấn công trực diện, lấy sức mạnh đối chọi sức mạnh như bạo chúa, cái đáng sợ của nó nằm ở chất kịch độc trong cơ thể.

Nhưng vì sức đề kháng cũng như sức mạnh của Tyrannosaurus quá khủng khiếp mà cự xà phải chịu thiệt thòi. Cũng may chất độc kịp thời phát tác cứu cự xà một mạng, nếu chậm một chút e rằng nó đã mất mạng.

Truyện dịch này được biên soạn bởi truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free