(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 138: Tìm được thứ hay ho (2)
Tiểu Thử cũng hồi hộp nhìn theo từng hành động của lũ kiến, nhưng chờ mãi không thấy chúng di chuyển cái xác, khiến nó càng khẳng định đại vương đang bốc phét.
Về phần Thắng, lúc này hắn thật sự sốt ruột không thôi, chờ mãi không thấy bọn chúng kéo xác về tổ! Chẳng lẽ những gì các nhà khoa học công bố đều là chuyện bốc phét?
Sau khi phát hiện thức ăn, lũ kiến liền quay về tổ giao tiếp, sau đó kéo đến một lượng lớn kiến lính, bắt đầu xây tổ ngay trên cái xác này, hoàn toàn không có ý định di chuyển hay tha về tổ.
Nhìn đống đất nhỏ bé cứ thế chất cao lên quanh thân cái xác, mặt Thắng càng sa sầm lại. Con mẹ nó! Đúng là mình bị lũ khoa học dắt mũi rồi!
Bên cạnh, Tiểu Thử híp mắt thành vầng trăng khuyết, nhìn Thắng cười khằng khặc.
“Đéo phải, chắc chắn là do thức ăn ở gần tổ nên chúng lười kéo về! Bọn này trông thế mà thông minh đáo để chứ!!!” Thắng đứng phắt dậy hô lớn, ho khan mấy tiếng chữa ngượng, không tiếc lời khen ngợi lũ kiến.
“Phải hem...???” Tiểu Thử lon ton bò ra sau Thắng từ lúc nào không hay, khuôn mặt có vẻ thô bỉ, trông thật sự rất giống người.
Quả thực sau nhiều ngày chung sống với Thắng, nó cũng học được phần nào cái thói làm người của tên đại vương này! Người ta nói ‘gần mực thì đen, gần đèn thì sáng’ cũng chẳng phải là nói bừa, tất cả đều là kinh nghiệm mà!
“Ngươi vẫn không tin?” Thắng chỉ tay vào mặt Tiểu Thử, tức giận hô lớn.
Thắng th���t sự không thể tin các nhà khoa học đã lừa dối hắn cùng toàn bộ nhân loại, dù sao đây cũng đều là những nghiên cứu đã được công bố rộng rãi cho toàn thể nhân loại, không thể nào là thông tin vớ vẩn được.
Thế là, quyết định đánh cược thêm một phen nữa, Thắng lại tiếp tục đi săn một đầu hung thú khác. Lần này rút kinh nghiệm, hắn vứt cái xác ra xa cách tổ kiến cả chục mét.
Lần này cả hai lại tiếp tục hồi hộp chờ đợi.
Thấy đại vương nhà mình khẳng định chắc chắn như vậy, Tiểu Thử bắt đầu có chút hoài nghi nhân sinh, chẳng lẽ loài sinh vật nhỏ bé này thật sự mạnh mẽ như lời đại vương nói?
Cũng chẳng mất bao lâu, những diễn biến tiếp theo của lũ kiến đã thực sự làm Tiểu Thử mở mang tầm mắt.
Chỉ thấy một con kiến trinh sát đang đi tuần bắt gặp cái xác lớn liền nhanh chóng rời đi, quay về tổ kêu gọi đồng bọn.
Ngay sau đó, nguyên một đàn kiến lính từ trong tổ đi ra, chúng bắt đầu tiến lại gần cái xác.
Có vẻ như lời đại vương nói là đúng, chỉ thấy bọn kiến này vậy mà bắt đầu khiêng cái xác lên, sau đó tha về tổ. Lạ thay, chỉ có hai con cùng nhau kéo đi, còn lũ còn lại, thay vì tham gia hỗ trợ, lại bò lổm nhổm trên cái xác, cứ như sợ con mồi quá nhẹ vậy.
“Đấy, đấy! Thấy chưa? Thấy ta nói đúng chưa?” Thắng vui sướng reo lên, vừa nói vừa giật giật nắm lông vàng óng trên người Tiểu Thử.
“Quả là thần kì!” Tiểu Thử kinh ngạc, không ngờ bọn sinh vật bé nhỏ này lại có thể nâng một vật nặng hơn bản thân chúng dễ dàng đến thế.
“Ta nói rồi mà... bọn này trông thế chứ chúng mạnh lắm!” Thắng vui vẻ, ngồi xổm xuống nhìn bọn kiến đang ra sức lao động.
Tiểu Thử một bên liên tục gật đầu, nó cũng thu lại cái vẻ mặt khả ố của mình, chăm chú nhìn lũ kiến.
Không hiểu sao càng nhìn, nó lại càng bị cuốn theo.
Cứ thế, hai người cứ ngồi thù lù ngắm nhìn đàn kiến xây tổ, tha mồi, trinh sát khắp nơi.
“Đại vương này!” Tiểu Thử như chợt nghĩ ra điều gì đó, liền gọi Thắng.
Đang chăm chú nhìn lũ kiến, Thắng vô thức hỏi lại: “Có chuyện gì?”
“Nếu chúng ta cho chúng một cái xác to hơn thì sao nhỉ?” Tiểu Thử đắn đo suy nghĩ thật lâu. “Nếu là một cái xác lớn hơn thể tích của chúng thì sao, liệu chúng sẽ xử lý thế nào?”
“Cái đấy... ta cũng không biết! Hay là kiếm thử một cái xác khác để thử nghiệm chẳng phải sẽ biết hay sao?” Nói xong, Thắng liền nhanh chóng phóng đi.
Để lại Tiểu Thử vẫn chìm đắm trong việc quan sát lũ kiến, không tiếc lời khen ngợi: “Thật thần kỳ, lũ sinh vật này...”
Chẳng mất bao lâu, Thắng đã đi săn được một đầu hung thú cấp Sư sơ kỳ rồi quay về. Đó là một con Velociraptor. Thắng tiện tay quẳng nó đến chỗ cái xác cũ vừa rồi, cách đó chục mét. Sau đó, hắn nhỏ máu của nó từ tổ kiến tới cái xác kia, tạo thành một vệt máu dài.
“Đại vương, ngài nghĩ chúng sẽ làm gì nhỉ?” Tiểu Thử hồi hộp dò hỏi Thắng.
“Hẳn là sẽ xây tổ luôn, hoặc cắt xén từng mảnh rồi tha về tổ! Nhìn xem, chúng bắt đầu hành động rồi...” Thắng thì thầm nhỏ giọng với Tiểu Thử, cứ như sợ bọn sinh vật nhỏ bé này phát giác vậy.
Lần này, từ trong tổ kiến đi ra không còn là lũ kiến lính bình thường, mà còn kéo theo một con kiến chỉ huy. Thân thể nó to lớn, dài quá sáu mươi xen-ti-mét, đầu, thân và bụng đều to tổ chảng, đen bóng, phần đầu còn có một cặp cự hàm vĩ đại.
Dựa theo sự dao động của sức mạnh, Thắng có thể cảm nhận được nó là một con kiến cấp Linh.
“Thật lớn!” Thắng âm thầm kinh hãi. Từ trước tới nay, hắn chưa từng nhìn thấy một con kiến nào mà dài tới sáu mươi xen-ti-mét. Dù nó là kiến chỉ huy thì cũng quá mức to lớn rồi, bọn kiến lính tuy đã lớn bằng nắm tay nhưng kích cỡ của kiến chỉ huy cũng không thể lớn đến mức này được!
Chỉ thấy con kiến chỉ huy này nhanh chóng tiến về phía cái xác kia. Phía sau nó còn dẫn theo một đạo quân hùng hậu, lít nha lít nhít bước đều theo sau, rất trật tự, số lượng đâu đó khoảng gần nghìn con.
Sau khi đến nơi, chúng bắt đầu cắn xé cái xác lớn thành từng mảnh nhỏ. Những con kiến lính rất trật tự và ngoan ngoãn đem những mảnh thịt này về tổ. Cứ như vậy, chúng luân phiên nhau cho đến khi cái xác đó chỉ còn trơ lại bộ xương.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong vòng một tiếng. Một con Velociraptor lớn hơn một mét đã bị lũ kiến nhanh gọn cắt thành từng mảnh, đem về tổ.
Chứng kiến tất cả những điều này, Tiểu Thử và Thắng đều vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
“Đại vương... bọn này đúng là lũ sinh vật nguy hiểm!” Tiểu Thử nói với Thắng, khẽ ực một tiếng.
“Ta nói đúng không? Nếu chúng to bằng ngươi thì ngươi đã đi đời nhà ma rồi!”
Cảm giác lấy lại được mặt mũi khiến Thắng có chút hãnh diện.
Dù biết nơi đây nguy hiểm, nhưng hai người vẫn không kìm được lòng mình mà tiếp tục quan sát tổ kiến. Trong đầu Tiểu Thử lúc này cũng liên tục nảy ra nhiều ý tưởng hay ho.
“Đại vương, nếu bắt một đầu hung thú cấp Tông quẳng vào tổ kiến thì sao nhỉ?” Tiểu Thử hưng phấn nói với Thắng.
Thắng nghe thấy vậy liền thấy có vẻ hay ho. Nhớ lúc còn bé cũng hay bắt mấy con cào cào quẳng vào tổ kiến để xem chúng đánh nhau!
“Nhưng ta là cấp Sư mà! Bảo ta đi bắt sống một đầu cấp Tông khác nào bảo ta đi chịu chết?” Thắng lắc đầu tỏ ý sẽ không tiếp tục đi săn.
Dù bản thân hiện tại mới ở cấp Sư trung kỳ, nhưng một đầu cấp Tông tuy có thể đánh giết, song để bắt sống thì có chút khó nhằn đấy! Mà mấy lần vừa rồi toàn hắn đi làm, lần này muốn biết thế nào thì phải để Tiểu Thử tự túc chứ! Hắn là đại vương chứ có phải osin của nó đâu!
Thật sự, nãy giờ hắn không khác nào người hầu của con chuột này, càng nghĩ hắn lại càng tức đến tái mặt.
“Ây! Thế để Tiểu Thử đi bắt vài con về thử!” Nói rồi, Tiểu Thử nhanh như một cơn gió, vụt cái đã biến mất khỏi tầm mắt của Thắng, chỉ để lại một đạo tàn ảnh hư ảo phía sau.
Toàn bộ công sức biên tập đoạn truyện này thuộc về truyen.free.