Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 137: Tìm được thứ hay ho (1)

Thời cổ đại, các lục địa trên Trái Đất vẫn chưa phân tách, chúng gắn liền với nhau thành một khối thống nhất. Mãi sau này, trải qua nhiều thời kỳ biến đổi địa chất và chịu ảnh hưởng từ những chấn động địa mạch dữ dội, chúng mới dần bị chia cắt, hình thành nên các lục địa lớn nhỏ như ngày nay.

Những điều đó là kết quả nghiên cứu và phỏng đoán của các nhà khoa học địa chất về quá trình hình thành lục địa. Có thể nói, đây là giả thuyết được công nhận rộng rãi và gần với thực tế nhất mà con người tìm được.

Nhưng giả thuyết cũng chỉ là giả thuyết, còn sự thật ra sao, chưa có ai tận mắt nhìn thấy...

Tại một vùng thảo nguyên rộng lớn thuộc lục địa Á Âu, có hai thân ảnh, một người một thú, đang thong dong bước đi.

Người đó mang dáng vẻ oai phong lẫm liệt, tóc dài xõa ngang vai, thân vận hắc y. Gương mặt hắn nghiêm nghị với đôi mày kiếm sắc lạnh, làn da ngăm đen. Hắn đang đủng đỉnh ngồi trên lưng một con hung thú hình chuột khổng lồ, thản nhiên ngoáy mũi và ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.

Còn con hung thú chuột lớn này cũng có vẻ ngoài nổi bật không kém. Toàn thân nó phủ lớp lông vàng óng ánh, quanh mình quấn một cái túi kim sa. Cái đầu chuột khổng lồ lộ ra cặp răng hô uy mãnh, cùng những sợi ria mép dài thi thoảng giật giật mỗi khi nó nghiến răng.

Hai kẻ này không ai khác chính là Thắng cùng Tiểu Thử.

Sau khi rời đi, Thắng quyết định di chuyển về phía tây của lục địa. Theo những gì hắn biết, nơi ấy có vô vàn sinh vật đa dạng sinh sống, đủ để hắn khám phá một chuyến.

Bung.

Hắn đưa tay bắn một cục gỉ mũi ra xa, rồi dựa người vào lưng Tiểu Thử, ngước nhìn bầu trời xanh trong vắt.

Hiện tại, Tiểu Thử đã thành công tấn cấp vương trung kỳ sau khi ăn một lượng lớn thịt hung thú ở vùng đất mới này. Cơ thể nó cũng vì thế mà lớn hơn trước rất nhiều.

Từ chỗ chỉ to bằng một chiếc ô tô con, giờ đây nó đã to bằng chiếc xe tải nhỏ. Không những vậy, bộ lông nó cũng ngày càng vàng óng, mượt mà hơn trước rất nhiều.

Thắng là người rất biết tận dụng. Khi phát hiện bộ lông này không những mượt mà mà còn có chút mát, hắn liền chọn lưng Tiểu Thử làm một cái giường.

Giờ đây, chỉ cần cảm thấy mệt mỏi một chút, hắn liền có ngay một chiếc giường để ngả lưng. Cảm giác du lịch như thế này mới thật sự thích thú chứ! Đời người chỉ cần vậy là đủ!

Oa!

Thắng đưa tay lên che miệng, ngáp dài một cái.

Nằm trên lưng Tiểu Thử ngắm nhìn bầu trời xanh, cơ thể Thắng đung đưa nhẹ theo từng bước chân của con chuột lớn. Hắn cảm giác như mình đang nằm trên một chiếc võng êm ái. Không những thế, thi thoảng còn có những làn gió mát thổi qua, khiến Thắng không thể ngăn được đôi mí mắt mình khép lại, từ từ chìm vào giấc mộng theo những làn gió nhẹ nhàng.

Vào năm 2023, làm sao chúng ta có thể nhìn thấy những khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp như thế này? Những cơn gió nhẹ nhàng mang theo hương cây cỏ thoang thoảng? Và những đám mây lững lờ trôi trên bầu trời trong xanh?

Tất cả chỉ còn là những khung cảnh thành phố với rác thải vương vãi, không khí ô nhiễm và bầu trời đầy khói bụi...

Oạch!

Thắng đang mơ màng trong những suy nghĩ miên man và ảo tưởng thơ mộng thì bất ngờ cảm thấy một cú chấn động mạnh. Hắn đang nằm yên vị trên lưng Tiểu Thử bỗng bị hất văng, lăn lóc xuống đất.

“Con mẹ nó! Cái gì vậy Tiểu Thử?” Thắng tức giận gào lên, đưa tay chỉ vào mặt con chuột lớn mà quát mắng.

Hắn đang đê mê như vậy mà tên khốn này lại làm hắn tụt hết cả cảm xúc. Cứ như thể đang lên đỉnh cùng tình nhân thì bà vợ về bắt được chồng ngoại tình vậy, cảm xúc cứ thế mà tụt xuống không phanh, hỏi sao hắn không tức giận cho được!

Thật ra cũng khó trách Tiểu Thử. Bởi lẽ, với tốc độ hai mươi cây số mỗi giờ như bình thường, nếu nó bất ngờ dừng lại, Thắng vẫn kịp phản ứng mà không bị ngã nhào xuống đất. Nhưng lần này, Thắng quá mải mê thả hồn, chìm đắm vào cảnh đẹp của đất trời, mơ màng trên lưng Tiểu Thử. Thế nên, khi con chuột lớn này bất chợt khựng lại, hắn đã bị quán tính hất văng ra.

“Đại nhân nhìn xem! Ta vừa phát hiện một sinh vật kỳ lạ!” Tiểu Thử như tìm thấy điều gì đó thú vị, vội vàng hô lớn và chỉ trỏ về phía Thắng.

Tò mò, Thắng đi theo hướng cái mũi chuột lớn đang chỉ xuống, có chút khó hiểu hỏi: “Có cái gì hot?”

Đập vào mắt hắn lúc này là một cái hang lớn, đường kính ước chừng một mét. Xung quanh miệng hang là một ụ đất được đắp cao. Từ trong đó, một nhóm sinh vật bé bằng bàn tay đang nhanh ch��ng di chuyển. Chúng con nào con nấy cũng đen kịt, có sáu cái chân, và thân được chia làm ba phần rõ rệt: đầu, ngực và bụng.

Phần đầu có một bộ hàm sắc nhọn cùng hai sợi râu nhỏ đang đung đưa. Phần ngực là nơi sáu cái chân được gắn vào. Điểm đặc biệt là phần bụng của chúng rất to, trông như một cái bọc lớn.

“Kiến! Là kiến!” Thắng hơi khom người, chăm chú nhìn bầy kiến to bằng nắm đấm đang di chuyển.

“Chúng là kiến sao đại vương? Nhỏ bé thật đấy!” Tiểu Thử có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy, bọn chúng tuy nhỏ bé nhưng cực kỳ bá đạo! Một con có thể nâng khối lượng nặng gấp 50 lần bản thân, không những thế chúng còn rất đoàn kết. Nếu có một con to bằng ngươi, nó thừa sức biến ngươi thành thịt chuột!” Thắng nói với Tiểu Thử, sau đó thích thú ngồi xuống xem chúng xây tổ.

Đôi khi, cuộc sống bình thường lại khiến người ta thích thú ngắm nhìn những điều đơn giản như thế này. Trông có vẻ vô tri nhưng thật sự rất cuốn hút!

“Ngài nói thế nào chứ, ta vẫn mạnh hơn bọn chúng nhiều. Chưa kể, bọn này bé tí thế này thì làm sao thắng nổi ta?” Tiểu Thử có chút không phục, khịt mũi về phía Thắng.

“Đấy là ta nói nếu chúng lớn bằng ngươi thì ngươi không có cửa đâu!” Thắng lắc đầu. Tiểu Thử đúng là chưa nhìn thấy sức mạnh thật của lũ kiến. Quả thực, nếu chúng lớn bằng hắn thôi, Tiểu Thử cũng chưa chắc ăn được.

“Ta không tin!” Tiểu Thử quả quyết phủ định.

“Thế ngươi có nhấc được một vật thể nặng hơn bản thân 50 lần?” Thắng hơi hất đầu thách thức.

“Làm sao có thể chứ! Đại vương ngài muốn lừa ta à? Ha ha, ta tuy không thông minh như đại ca, nhưng đầu óc ta cũng không phải dạng vừa đâu!” Tiểu Thử ngẩng đầu, tự đắc khoe khoang.

“Được, vậy ta sẽ cho ngươi thấy khả năng của bọn chúng!”

Nói rồi Thắng liền chạy vào trong bụi cỏ cao trước mặt, để lại Tiểu Thử khó hiểu ở phía sau.

Khoảng chục phút sau, Thắng quay lại, kéo theo xác một con hung thú cấp linh. Con thú này chỉ to bằng một chiếc ti vi và nặng chừng mười đến hai mươi cân.

“Ngươi có tin một con kiến nhỏ bé có thể nâng được vật này không?” Thắng cầm cái xác lay lay trước mặt Tiểu Thử.

Tiểu Thử nhìn cái xác, rồi lại nhìn lũ kiến dưới mặt đất, liền lập tức lắc đầu: “Không thể, bọn chúng bé tí thế kia, làm sao nâng được thứ này!”

“Vậy ta sẽ cho ngươi xem sức mạnh của chúng!” Nói rồi, Thắng tiến lại gần tổ kiến, đặt cái xác thú xuống đất. Sau đó, hắn cùng Tiểu Thử ngồi xuống xem, chờ đợi bọn chúng tha về tổ.

Phát hiện mùi máu tươi, lũ kiến giương cặp râu ăng ten lên như đang dò tìm thứ gì đó. Phải mất một lúc sau, chúng mới tiến lại gần cái xác lớn đang nằm cách đó không xa.

Thắng hồi hộp mong chờ, nhỏ giọng nói với Tiểu Thử: “Sắp rồi, nó sắp tha về tổ rồi!”

Bản chuyển ngữ này là tâm huyết của truyen.free, kính mời quý độc giả thưởng thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free