Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 136: hạn một năm rưỡi!

“À quên mất!”

Như sực nhớ ra điều gì, Thắng vỗ trán một cái, rồi từ trong tiểu thế giới triệu ra hai người: một già, một trẻ. Người già bé như nắm tay, còn người trẻ thì lớn như người thường.

Cả hai thấy Thắng liền khom người hành lễ, cung kính cúi chào.

“Thanh Vân cùng tiểu đồng bái kiến Đạo Tổ!”

Hai người này không ai khác chính là vị tiên nhân tên Thanh Vân và con Velociraptor đã hóa hình trong tiểu thế giới.

“Ta giới thiệu với hai ngươi, đây là Dạ Vũ. Hiện tại ta đang nhờ nàng ấy một số việc, nếu hai ngươi rảnh rỗi, có thể thay ta giúp nàng một tay được không?” Thắng mỉm cười, hỏi hai người đệ tử.

“Đạo Tổ đã mở lời, Thanh Vân cùng tiểu đồng nguyện tuân mệnh hành sự...” Thanh Vân quả là người thấu tình đạt lý, bởi y hiểu rằng Đạo Tổ đã triệu tới đây thì chắc chắn là có việc cần làm, khó lòng chối từ.

Nếu Đạo Tổ hỏi khi y còn ở Thanh Vân sơn, y có thể còn tìm cớ thoái thác đôi ba câu. Nhưng giờ đối phương đã trực tiếp triệu ra đây để giao việc, thì làm sao có thể không đồng ý?

“Dạ Vũ, đây là tiên nhân Thanh Vân, cùng đệ tử của hắn là tiểu đồng! Vị Thanh Vân này thấu hiểu đạo pháp, tinh thông kinh dịch. Ta vốn không định đưa hai người này ra ngoài giúp ngươi, nhưng khi nghe ngươi vừa nhắc đến 'chấn, tốn, cấn, đoài', ta liền nghĩ ngay đến hai thầy trò họ.

Dù sao, bốn từ mà ngươi vừa nói tới cũng không hẳn là thuật ngữ ma pháp, mà nó liên quan đến Đạo giáo. Cho nên, ta mới đưa hai người này đến đây cùng ngươi nghiên cứu, chắc hẳn sẽ có thể phát hiện ra vài điều thú vị!”

Thắng hướng Dạ Vũ giới thiệu, tiện đưa ra chút suy nghĩ của bản thân.

Dù sao đi nữa, vẫn cứ phải cẩn trọng tỉ mỉ, phòng khi Dạ Vũ rơi vào bế tắc trong nghiên cứu, thì còn có thêm người để cùng tìm tòi ý tưởng.

“Dạ Vũ đã hiểu!” Dạ Vũ gật đầu với Thắng, nội tâm nàng lúc này đã chết lặng.

Vị Thần Vương đời sau này liên tục phô bày ra vô số cao thủ cùng những nền văn minh khác biệt, khiến nàng từ sợ hãi chuyển sang thán phục, rồi lại từ thán phục đến chết lặng.

Nàng không biết Tân Thần Vương còn bao nhiêu lá bài tẩy, bao nhiêu cao thủ ẩn mình trong tiểu thế giới riêng, nhưng chỉ với những gì diễn ra trong ngày hôm nay, cũng đã đủ khiến nàng phải chịu đả kích nặng nề rồi.

Ấy là nàng còn chưa biết đến ba con dực long cấp Vương đỉnh phong, cùng hai anh em nhà Ngũ Linh đang ở cảnh giới Hoàng Viên Mãn đấy.

Còn chưa kể đến Thiên Cung, Quỷ Giới và Hải Vực, chỉ sợ nếu phơi bày ra, nàng sẽ sợ chết khiếp.

“Được rồi! Mọi thứ ta đã chuẩn bị chu đáo cho ngươi. Nơi này cũng chẳng còn việc của ta nữa, cứ ở đây chờ đợi cũng vô vị. Ta định nhân cơ hội này, dành một năm rưỡi ngao du thế gian... Nếu có vấn đề gì, hãy hô lớn lên thiên đạo, ta sẽ tự khắc an bài.”

Thắng hướng đám người đang đứng trước mặt mình dặn dò.

Hiện tại, mọi việc coi như đã tạm ổn. Tài nguyên và nguồn lực để Dạ Vũ sửa chữa phi thuyền thời gian đã không còn là vấn đề đáng lo ngại. Mọi thứ hắn có thể làm chỉ đến vậy. Còn việc tham gia nghiên cứu thì hoàn toàn không có khả năng.

Bởi hắn đâu có kinh nghiệm gì trong ngành này. Từ bé đến lớn, các môn sinh học, vật lý, hóa học hay toán học hắn đều dốt đặc cán mai, đi thi chỉ chép bài đủ điểm qua môn. Giờ bảo hắn tham gia nghiên cứu những thứ phức tạp này thì khác nào bảo hắn lấy lưỡi liếm mũi? Vì vậy, để không phí phạm thời gian, hắn muốn nhân lúc này đi ngao du đây đó một chút.

Dù sao, lục địa trong thế giới này hắn vẫn chưa khám phá hết. Từ lúc đến đây chỉ toàn loanh quanh ở khu vực này, biển đảo hắn còn chưa đặt chân tới! Cho nên, Thắng quyết định lần này s�� dẫn theo Tiểu Thử cùng nhau du ngoạn một phen.

“Vâng thưa Đạo Tổ!” Dạ Vũ cùng mọi người trong tiểu thế giới cung kính vái Thắng một cái.

Dạ Vũ lúc này tưởng chừng như đã hết kinh hãi, nhưng không! Nàng lại tiếp tục hãi hùng khiếp vía, Tân Thần Vương vậy mà còn có liên hệ với Thiên Đạo nơi này. Đến cả phụ thân của Dạ Minh Thần Vương cũng không thể làm được điều này! Vậy mà Tân Thần Vương chỉ mới trẻ tuổi, khả năng đã đáng sợ đến vậy! Nếu cho y cơ hội lớn mạnh, chẳng phải tên Ma Thần Chủ hoặc Atticus Chi Vương gì đó cũng chỉ là đá lót đường hay sao? Nếu thế, trùng tộc các nàng có thể phục thù rồi.

Tương lai của trùng tộc cũng sắp được phục hưng, hưng thịnh trở lại rồi.

“Vậy được rồi, mọi người ai có việc gì thì cứ tách ra làm đi! Ta cũng phải chuẩn bị xuất phát.” Thắng đưa tay ra hiệu cho mọi người, sau đó hướng Dạ Vũ cổ vũ tinh thần.

“Cố gắng lên, chúng ta cùng quay về, cứu giúp nhân loại và trùng tộc!”

Đối với Thắng, hiện tại cả hai chủng tộc đều có liên kết với mình. Nếu có thể xây dựng hai thế giới song song, cho phép hai nền văn minh giao hảo, chắc chắn có thể giúp hai tộc hài hòa chung sống với nhau.

Hiện tại, trùng tộc tuy là dị tộc ở dị vực, nhưng chúng lại chỉ quy phục mỗi mình hắn. Trong khi bản thân hắn lại là người của Thượng Giới, đối lập với dị vực. Như vậy, vô tình trùng tộc đã phản bội nơi đất tổ để theo hắn, vì thế Thắng không thể chối bỏ chúng được.

Dù sao, có thêm lực lượng vẫn tốt hơn là chỉ dựa vào nhân loại. Cho nên, trong suy nghĩ của Thắng lúc này, không những phải cứu nhân loại, mà còn phải cứu cả trùng tộc, để cả hai đồng lòng cùng hắn chống lại thế lực của Atticus Chi Vương.

Bàn giao xong xuôi, Thắng liền cùng Tiểu Thử rời đi, bắt đầu cuộc hành trình thám hiểm vùng đất thời tiền sử.

Nhìn một người một thú đi xa, chỉ để lại phía sau một vệt tàn ảnh mờ nhạt, Dạ Vũ rơi vào xúc động.

Những gì nàng đang cố gắng chính là để giành được thiện cảm của Tân Thần Vương, chỉ mong sao vị thần vương này sẽ bỏ qua những việc mà trùng tộc đã đối xử với nhân loại.

Bởi nàng biết, khi Tân Thần Vương tiếp xúc và hiểu rõ hơn về nhân loại, chắc hẳn người đã biết những tội ác mà trùng tộc đã gây ra. Nàng rất sợ vì thế mà Tân Thần Vương sẽ chối bỏ toàn bộ trùng tộc, thậm chí diệt sát toàn bộ tộc nhân của nàng.

Nếu trước đây nàng chắc chắn sẽ không tin Thắng có thể làm được việc này, nhưng vừa rồi, khi thấy những thủ đoạn kinh người của Thắng, nàng biết được Tân Thần Vương kinh khủng đến mức nào.

Cho nên, vừa rồi trước khi đi, Tân Thần Vương đã để lại cho nàng một câu: "Cố gắng lên, chúng ta cùng quay về, cứu giúp nhân loại và trùng tộc!" Từ câu nói đó, Dạ Vũ cũng có thể hiểu được dụng ý của Thắng.

Đây là người muốn xóa bỏ hiềm khích của nhân loại với trùng tộc, muốn hai tộc cùng nhau phát triển, chống lại bọn Di tộc.

Có được lời khẳng định chắc nịch từ Tân Thần Vương, hỏi sao nàng không xúc động cơ chứ? Hiện tại không thể làm gì khác để cống hiến cho Thần Vương, nàng chỉ có thể dốc sức lao vào nghiên cứu, sửa chữa hai chiếc phi thuyền thời gian.

Mọi người lúc này cũng đã giải tán, tản ra bốn phương để xây dựng nhà cửa.

Dạ Vũ cũng rời đi, quay lại chỗ phi thuyền để chuẩn bị mọi thứ thiết yếu cho quá trình nghiên cứu và sửa chữa sắp tới, tiện cùng các đối tác bàn luận một phen.

Đối tác của nàng không ai khác chính là Tiểu Kim, Kim Tiên, Tiểu Thảo, cùng với Thanh Vân và những người khác.

Bản quyền của bản dịch văn chương này thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free