Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 133: tin tức xấu

Sau khi Dạ Vũ mặc xong quần áo, liền đi theo sau Thắng và Bạo Vương. Đúng lúc này, Lưu Thế Hoàng dẫn theo mấy chục con long thi ồ ạt tiến vào, vừa nhìn thấy sự hiện diện của Dạ Vũ, đã vội vàng cảnh báo hai người. Đó là lý do vì sao cảnh tượng này lại diễn ra.

“Thằng nhóc kia, con trùng này đã bị ta trấn áp, hiện tại nó đã quy phục chúng ta rồi! Cho nên ngươi đừng có oang oang cái miệng nữa!” Bạo Vương nghiêm nghị nói với Hoàng.

“Sư phụ, người không biết ả nguy hiểm đến mức nào đâu! Đây chắc chắn là âm mưu của ả, đệ tử thấy ngài tốt nhất vẫn nên giết ả đi!” Hoàng từng chứng kiến rất nhiều Hỗn Độn Trùng giả dạng con người, sau đó lợi dụng lòng tin của nhân loại mà tàn sát cả một tòa thành thị. Bởi vậy, loài trùng này đối với hắn hoàn toàn không đáng tin cậy.

Nghe được lời của Hoàng, Dạ Vũ nghiến răng ken két, thật sự khiến trái tim bé nhỏ của mình tức giận biết bao!

Thắng thì ở một bên nhe răng cười, thầm nghĩ may mà quẳng cái rắc rối này cho Bạo Vương, nếu không thì lúc này hắn đã phải đứng ra giải thích rồi, thật phiền phức! Cứ để Bạo Vương tự mình xử lý thôi, dẫu sao hắn cũng đã tu luyện hàng trăm năm, tâm trí và tư duy đã già dặn, không còn non nớt như trước, việc lừa gạt một tên nhóc con hẳn là không khó.

“Hừ, ngươi đang nghi ngờ khả năng của sư phụ sao? Hay ngươi muốn ta bàn giao lại nàng cho ngươi thì ngươi mới tin?” Bạo Vương thực sự có chút tức giận, liền nhíu chặt lông mày, nhìn chằm chằm về phía Hoàng.

Thấy sư phụ tức giận, nhưng Hoàng vẫn kiên định với suy nghĩ của mình: “Sư phụ, chúng ta không thể tin lời của Hỗn Độn Trùng nói được, người đừng nhìn thấy ả ta hiền lành mà cả tin!”

Trong mắt Hoàng lúc này là một cô gái xinh đẹp, đang tỏ ra sợ hãi đứng nép phía sau sư phụ mình. Có lẽ hai người kia không biết, ẩn sau vẻ ngoài xinh đẹp này là một con ác quỷ, hắn chỉ muốn sư phụ và Thắng được an toàn mà thôi.

“Ngươi quên ta đã dạy ngươi một chiêu thức có thể khống chế thi trùng hay sao? Loại pháp thuật này còn cao cấp hơn thứ ta dạy ngươi nhiều, hiện tại nàng ta thế nào thì ta rõ nhất! Nên cứ yên tâm, ả không hại được chúng ta đâu!”

Biết rõ Hoàng đang lo lắng cho mình và chủ nhân, Bạo Vương cũng không còn quá to tiếng, chỉ bình thản giải thích.

Phải rồi, chẳng phải sư phụ mình là một cao thủ cấp Bán Thần Nhân sao? Lúc mới đầu còn không biết, nhưng sau khi bái sư, Hoàng mới biết rõ thực lực của vị sư phụ này. Chỉ là hắn không hiểu vì sao sư phụ lại nhận Thắng làm chủ, h���n là vì một số nguyên nhân nào đó mà hắn không biết.

Với lại, thủ đoạn của sư phụ cũng vô cùng đa dạng, việc thu phục một con quái vật siêu cấp cũng không phải là điều gì khó hiểu. Chẳng phải anh Thắng của hắn còn thu phục được một con chuột lớn siêu cấp đó sao!

Vì Dạ Vũ đã biến trở lại thành người, nên Hoàng chỉ có thể cảm nhận được sức mạnh hiện tại mà nàng tỏa ra. Còn về thực chất, nàng đã tiến vào cấp Hoàng, tồn tại ngang hàng với Bạo Vương.

Thấy sư phụ nghiêm túc như vậy, Hoàng mới dỡ bỏ chút tâm lý đề phòng, nhìn về phía Dạ Vũ.

Tuy rất đáng ghét tên nhân loại này, nhưng biết đây hẳn là đồng bạn của tân Thần Vương, nàng không thể bất kính, liền bẽn lẽn chào hỏi Hoàng.

“Chào, ta tên Dạ Vũ, sau này mong được chiếu cố...”

Nhìn vẻ mặt của người phụ nữ này, Hoàng thật sự không thể chấp nhận được. Bởi đối với hắn, những gì Dạ Vũ thể hiện chỉ là giả tạo. Nhưng vì có sự khẳng định từ sư phụ, hắn chỉ có thể bỏ qua, song vẫn ngấm ngầm đề phòng.

Dù sao nội tâm của Hoàng vốn đã bài xích, căm thù Trùng tộc, nên việc Hoàng không muốn cùng Dạ Vũ trở thành một đội cũng là điều dễ hiểu.

Hoàng chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó quay người rời đi, không hề để ý đến lời chào hỏi của Dạ Vũ.

“Được rồi! Chúng ta xem xét mọi thứ rồi thu dọn đồ đạc, chuẩn bị tiến hành xuyên thời gian!” Thắng lên tiếng, phá tan bầu không khí có chút ngượng ngùng lúc đó.

“Chỉ cần đưa khoang năng lượng này về khoang điều khiển, thì chúng ta có thể trở lại năm 2023...” Hoàng nhìn lên chiếc đồng hồ đeo tay, rồi gật đầu với Thắng.

“Cái... cái này...” Dạ Vũ đứng một bên ú ớ, nhìn lại Thắng, như muốn nói điều gì đó.

Với giác quan nhạy bén của mình, Thắng nhận thấy điểm bất thường từ nàng, liền tò mò quay lại hỏi: “Ngươi có chuyện gì muốn nói sao?”

“Dạ...” Dạ Vũ gật đầu với Thắng, khẽ đáp.

“Được, vậy ngươi nói đi!” Thắng ra hiệu cho Dạ Vũ, lúc này hắn đang rất tò mò, không biết nàng muốn nói điều gì.

Hai người Hoàng và Bạo Vương thấy vậy cũng dừng lại nghe ngóng, xem có vấn đề gì.

“Mọi người muốn vào trong này thu hồi vật đó để tiếp tục xuyên thời gian, rồi quay trở lại tương lai ư?” Dạ Vũ hỏi lại Hoàng và Thắng.

Nghe được câu hỏi này, Hoàng liền gật đầu đáp lời trước tiên: “Đúng vậy, chúng ta muốn trở lại tương lai!”

“Nếu đó là mục đích của mọi người thì Dạ Vũ chỉ có thể chia buồn mà thôi!” Dạ Vũ rất bình tĩnh nói. Nhưng lời nói này lại khiến Hoàng có chút sốt ruột, liền lập tức hỏi lại Dạ Vũ: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Thắng đứng một bên nghe lời của Dạ Vũ, cũng có chút nhíu mày.

“Hiện tại, hai chiếc phi thuyền này vì va chạm với một nguồn năng lượng cực lớn trong dòng thời gian mà bị hỏng hóc, không còn khả năng du hành thời gian nữa.” Dạ Vũ thông báo một tin xấu cho mọi người, khiến Hoàng và Thắng bỗng nhiên hẫng một nhịp.

Hoàng muốn trở lại tương lai để cảnh báo nhân loại, còn Thắng muốn trở lại tương lai để về nhà. Tuy mục đích khác nhau, nhưng cả hai đều cần cỗ máy thời gian để di chuyển. Hiện tại nghe tin nó không thể sử dụng được, khiến Thắng, người còn đang tràn đầy hy vọng, cảm thấy như tia sáng nhỏ trong màn đêm vừa bùng lên đã bị dập tắt, hụt hẫng khó tả nổi.

Còn Hoàng thì thật sự không dám tin. Nếu như vậy chẳng phải mọi ủy thác và cố gắng của toàn bộ nhân loại đều đổ sông đổ bể hay sao? Nhưng đối phương là kẻ đã thôn phệ một nhà khoa học đại tài của khu căn cứ, là người đã sáng tạo ra chiếc phi thuyền này, nên nàng có thể nắm rõ tình hình hơn hắn.

“Đúng rồi, nhà khoa học Mai Hương chính là người đã tạo ra chiếc phi thuyền này! Nếu như vậy thì ngươi cũng có thể sửa chữa, phục hồi nó được chứ?” Hoàng nhớ ra điểm này, liền hỏi Dạ Vũ, đây chính là hy vọng cuối cùng của y.

“Cái đó thì không khó, chỉ là...” Dạ Vũ vừa nói xong một câu, liền ngừng lại một chút rồi mới mở miệng nói tiếp: “Chúng ta cần phải có một lượng lớn khoáng vật, từ hợp kim, kim loại các loại, và cả năng lượng nữa... nhưng hiện tại chúng ta lại không có những thứ này...”

Nghe vậy, hy vọng duy nhất của Hoàng cũng vụt tắt. Bởi hắn biết, ở một nơi như thế này, không có đủ trang thiết bị, thì việc chế tạo ra các loại hợp kim, năng lượng để phục hồi con tàu là vô cùng khó khăn, phải nói là khó như lên trời.

Đây là một tin tức rất xấu! Việc quay trở lại tương lai cứ thế mà từ bỏ hay sao?

Mọi quyền sở hữu bản dịch này đều thuộc về truyen.free, mong quý vị độc giả lưu ý.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free