Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 132: Thắng bàn giao

Bị Thắng đánh cho thê thảm, nhưng Dạ Vũ lại không hề có chút phản kháng, bởi nàng nghĩ đây chính là hình phạt mà tân thần vương ban cho mình, nên chỉ cam tâm đón nhận.

Dù sao, với sức mạnh của cấp sư như Thắng, cũng không thể gây tổn hại thể xác cho một cao thủ cấp hoàng. Việc điên cuồng đấm đá chẳng qua chỉ là để phát tiết cơn tức giận mà thôi.

Sau một hồi trút giận, cơn tức trong lòng cũng đã nguôi ngoai, Thắng mới dừng tay lại.

“Theo như lời con quái vật này nói, chẳng phải mình lại có thêm một cao thủ cấp hoàng nữa hay sao? Tính cả bọn Thất Tiên bên trong, dù chỉ là ngụy hoàng nhưng xét ra thì vẫn thuộc hàng ngũ hoàng cấp. Vậy là mình đã có chín tên cấp hoàng rồi!”

Thắng đứng một bên xoa cằm, suy nghĩ mông lung, vô thức nhìn về phía Dạ Vũ.

“Mẹ nó chứ, hình thù con này thật quá dọa người!” Nhìn cái cơ thể quái dị của Dạ Vũ, Thắng lại bất giác rùng mình.

Khi yên lặng thì không sao, nhưng thỉnh thoảng đối phương lại òng ọc phun ra một búng máu, mùi tanh tưởi theo đó phả ra, trông thật phản cảm, làm ô uế cả môi trường xung quanh.

Thắng nhăn mặt nhìn Dạ Vũ đầy chán ghét: “Ngươi có thể thu hồi cái trạng thái thảm hại đó không? Ngươi biết biến hình không?”

Mẹ nó, cái hình thể kinh dị này mà nhìn nhiều hơn nữa thì chỉ có nhồi máu cơ tim, thật quá kinh tởm rồi!

“Đại nhân muốn thần thay đổi hình dạng sao?” Tâm tình còn đang hoang mang, Dạ Vũ nghe được lời nói của Thắng liền có chút nhẹ nhõm.

Nàng nghĩ, tân thần vương hẳn là đã nguôi giận, bởi sau trận đánh đấm vừa rồi, trạng thái của thần vương cũng không còn lạnh lùng như trước, trái lại còn hỏi han nàng, quả là một tín hiệu tốt.

“Đúng, chính là biến thành hình người!” Thắng gật đầu liên tục. Hắn thực không muốn nhìn thấy cái hình thái kinh dị của Dạ Vũ thêm một lần nào nữa, thật khiến người ta sởn gai ốc.

Theo Thắng phỏng đoán, những con quái vật này khi lên cấp hoàng thì sức mạnh và công năng cũng phải mạnh hơn xưa, nên việc có thể biến đổi diện mạo chắc hẳn cũng phải biết chứ. Nếu như không biết thì hắn cũng không ngại gọi Yêu Tiên ra, truyền thụ công pháp hóa hình cho nó.

Lúc đầu hắn cũng định bụng tiêu diệt con quái vật này, nhưng nhìn thấy nó thực sự thành khẩn quy thuận. Với lại, con súc sinh này lại đang ở cấp hoàng, nếu thu vào tay thì thế lực của bản thân sẽ mạnh hơn nhiều. Nếu không thu thì thật ngu như bò.

Bò không ăn cỏ là bò ngu, mình không thu nó thì mình còn ngu hơn bò!

Thế cho nên, Thắng đành vui vẻ tiếp nhận nó, nhưng mà hình thù thật sự quá sức kinh tởm, nên việc đối phương phải thay đổi hình dạng là đi���u hắn đặc biệt quan tâm.

Không cần đẹp như tiên nữ, chỉ cần bình thường thôi cũng được, kể cả có thành Trần Đức Bo thì hắn vẫn thấy vui vẻ hơn là nhìn cái hình dáng kinh dị hiện tại.

Cũng chẳng mất bao lâu, Dạ Vũ đã thay đổi hoàn toàn. L��n này nàng biến trở lại nhân dạng, hình dáng của Mai Hương. Sức mạnh đang ở cấp hoàng cũng theo đó tụt xuống cấp vương, chắc hẳn ở trạng thái này, sức mạnh sẽ bị yếu đi.

Quả thực, khi còn sống, Mai Hương đúng là người phụ nữ đẹp nhất khu căn cứ tị nạn. Không những xinh đẹp mà còn gợi cảm đến từng đường cong, khiến bao người trong căn cứ phải mê đắm, ngay cả phụ nữ cũng phải say mê. Và người phụ nữ tuyệt đẹp này hiện đang khỏa thân trước mặt Thắng.

Với nước da trắng bóc, khuôn mặt tinh xảo, phảng phất chút thánh khiết, cổ thon gầy, tỏa hương thơm. Phía dưới là đôi bồng đào đầy đặn, để lộ ra khe ngực gợi cảm nơi mà nhiều anh em muốn tranh nhau đi vào cuồng sát. Xuống phía dưới là “dòng nước”, nơi con cua kỳ cục đang ẩn mình.

..à nhầm! Rời mắt khỏi khe ngực gợi cảm, Thắng vô thức nuốt một ngụm nước bọt, đưa mắt theo những đường cong gợi cảm uốn lượn, nhìn thẳng xuống phía dưới. Đập vào mắt hắn lúc này là một “hang rồng” đang bày ra trước mắt, chỉ thiếu mỗi con cua kỳ cục đang rảo bước trước cửa hang mà thôi.

“Thật sự quá đau mắt! Hắn cảm thấy mình sắp bị đau mắt hột mất thôi....” Thắng sợ hãi quay đi, đưa bàn tay lên che đôi mắt.

Thực sự đây là lần đầu tiên trong đời hắn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp của một người phụ nữ, không những vậy còn là một cực phẩm giai nhân. Chỉ là, nghĩ đến cảnh đối phương máu me tung tóe, miệng òng ọc phun ra những mùi hôi tanh, lại khiến chú bé Thắng đang giương cung bạt kiếm liền sợ hãi mà co rúm lại, rút vào trong cố thủ.

Vừa rồi khi nhìn cơ thể của Mai Hương, Thắng đã nổi lên tà dâm trong lòng, tà niệm bắt đầu khởi phát, sinh lý trong cơ thể cũng theo đó mà rục rịch. Nhưng may mắn thay, hắn đã từng học qua Phật pháp.

Sắc tức thị không, không tức thị sắc. Những thứ mình đang thấy nào phải là thực, chẳng phải đối phương vốn là một con Hỗn Độn Trùng hay sao?

Để kìm hãm tà dâm, diệt trừ những xúc động không tốt này, Thắng liền dùng phương pháp quán tưởng mà Phật tổ đã từng dạy.

Khi ta khởi tâm dâm dục, hãy tìm ra nguyên nhân khởi phát, rồi sau đó nhìn thẳng vào bản chất mà suy xét.

Một người phụ nữ dù có đẹp như thế nào, sắc sảo đến đâu, cơ thể nóng bỏng đến mức cực phẩm thì cũng chỉ là một thân xác có sinh lão bệnh tử mà thôi.

Khi tà dâm vừa khởi phát, ta chỉ cần nhìn vào đó và tự nhắc nhở rằng, cái cơ thể mỹ miều đó không sớm thì muộn cũng tàn tạ theo năm tháng, nước da trắng hồng cũng sẽ theo đó mà héo tàn, cơ thể sẽ thối rữa khi cái chết ập đến. Vậy có gì đáng để trầm mê trong thứ ảo ảnh phù phiếm này?

Vừa rồi khi cảm nhận được tà dâm trong lòng, Thắng ngay lập tức vận dụng ý chí quán tưởng, nhớ lại cái hình ảnh kinh dị lúc ban đầu để đè nén tâm ma.

“May mắn, suýt nữa thì xao động bản tâm! Tam thiền vẫn chỉ là trong dục giới, vẫn chưa thể thoát được ái dục hay sao?” Thắng khẽ vuốt trên trán vài giọt mồ hôi, sau đó ném về phía Dạ Vũ một bộ quần áo, để lại một câu “Mặc vào!” rồi quay người đi về phía Bạo Vương.

Đây là một bộ đồ lông thú do hắn lấy từ trong tiểu thế giới ra, vì hiện tại nền văn minh của các tộc đã phát triển nên trang phục lúc này cũng không còn khan hiếm, và trông chúng cũng hiện đại hơn nhiều.

Quỳ trên mặt đất, Dạ Vũ vội nhanh chóng làm theo lời của tân thần vương, mặc bộ quần áo đó vào.

“Bạo Vương, con trùng tộc này và đệ tử của ngươi chắc chắn từng gặp mặt nhau. Khi tới đây mà thấy Dạ Vũ, chắc chắn tên đó sẽ la oai oái. Ta thì ngại giải thích, ngươi cứ nói là mình đã thu phục được con Hỗn Độn Trùng này, như vậy tên nhóc đó mới không vặn vẹo nhiều chuyện. Rõ chưa?” Thắng dặn dò Bạo Vương.

Bởi vừa rồi theo lời kể của Dạ Vũ, Hoàng chắc cũng biết thân phận thật của con trùng tộc này. Hiện tại đã thu nó về dưới trướng, tất nhiên phải dẫn nó theo. Như vậy Hoàng sẽ tò mò, giải thích cho tên đó thật sự phiền phức, nên Thắng quyết định đẩy hết phiền phức cho Bạo Vương.

Nghe được lời nói của chủ nhân, Bạo Vương cũng biết như vậy sẽ giảm bớt phiền phức cho chủ nhân vì thằng học trò của mình, nên nó liền đồng ý gật đầu: “Vâng!”

“Ngươi cũng phải phối hợp đấy, rõ chưa Dạ Vũ!” Thắng quay sang nhìn Dạ Vũ, ánh mắt cũng đã trở lại vẻ bình thản như thường.

Những gì Thắng dặn dò Bạo Vương, Dạ Vũ đều nghe rõ ràng. Dù không biết tại sao tân thần vương lại phải làm vậy, nhưng nếu đó là ý chỉ của người, nàng thực không dám trái lệnh chút nào. Nếu tiếp tục để tân thần vương tức giận, và từ đó mà chối bỏ nàng, thì nàng sẽ bị ngũ lôi oanh tạc, chẳng thể siêu sinh!

Toàn bộ nội dung này được biên soạn độc quyền bởi đội ngũ biên tập của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free