(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 131: đái ra quần
“Đó là…”
Vừa tiến vào trong, Hoàng đã nhìn thấy Mai Hương đang bẽn lẽn đứng cạnh Thắng. Xung quanh, xác những con rồng thi nằm ngổn ngang khắp nơi.
“Anh Thắng, sư phụ! Tránh xa ả ta ra! Ả là Hỗn Độn Trùng biến thành, rất nguy hiểm!!!”
Hoàng kinh hãi, vội hướng về phía hai người hô lớn.
Nhưng trái ngược với phản ứng mà Hoàng mong muốn, hai người họ chẳng hề nhúc nhích, vẫn đứng đó mỉm cười nhìn hắn.
“Không sao đâu Hoàng, cô nàng giờ là người của chúng ta!” Bạo Vương cười trấn an đồ đệ mình, không đợi Hoàng kịp mở lời nữa.
“Không được sư phụ, con không biết ả ta đã nói gì với hai người nhưng bản chất ả vẫn là một Hỗn Độn Trùng, giết người không ghê tay!”
Hoàng thật sự sợ hãi, sợ hai người này bị con Hỗn Độn Trùng kia lừa gạt, rồi bị ám sát lúc nào không hay.
Còn Dạ Vũ lúc này nhìn Hoàng với ánh mắt sát khí, căm tức khôn nguôi! Nếu không phải có Thần Vương ở đây, nàng đã xé xác tên oắt con này rồi.
Vừa rồi nàng đã phải khúm núm van xin lắm Thần Vương mới tha cho nàng, hiện tại tên nhân loại này lại giậu đổ bìm leo, thử hỏi sao nàng không bực tức cho được?
Nghĩ lại chuyện vừa rồi, nàng lại có chút run rẩy.
***
Chẳng là vài phút trước, sau khi Thắng nuốt chửng hai con cự ngạc, cánh cửa chính của phi thuyền mở ra, Dạ Vũ từ bên trong lao vọt ra, nhanh chóng phi đến chỗ Thắng.
Tuy bản thân sau khi nuốt chửng hai con cự ngạc cấp hoàng, Thắng mới chỉ hồi ph���c đến cấp sơ kỳ viên mãn, sao đủ sức đấu lại cấp hoàng?
Mà khi ấy, Bạo Vương cũng đã thu hồi thần thông, thần hồn tiêu hao quá độ; Tiểu Thử thì đang loay hoay làm gì đó. Nói chung, tất cả mọi người đều cách Thắng một khoảng quá xa.
Vừa thấy một thân ảnh từ phía phi thuyền lao vọt tới, tất cả mọi người đều không kịp phản ứng. Phải đến khi cái bóng đó xuất hiện ngay trước mặt Thắng, mọi người mới hoàn hồn, nhưng khi ấy đã quá muộn – thứ kỳ dị đó đã ở ngay cạnh Thắng.
Khi Thắng nhìn kỹ hơn, mới thấy thứ trước mắt mình không phải một con hung thú tầm thường. Từ hình thù đến biểu hiện, nó đều giống hệt một con quái vật trong mấy bộ phim kinh dị mà hắn hay xem.
Con quái vật này cao ngang người, ánh mắt đỏ đen, toàn thân là những thớ gân cùng mảnh thịt vụn văng vãi, trông như thể bị ai đó băm nát rồi vẩy lên người. Xung quanh nó là những lớp gai xương trắng hếu, sắc nhọn. Điểm kinh dị nhất chính là phần đầu.
Phần đầu nó như bị mất đi phần má, khi há miệng ra, mép rộng đến mang tai, để lộ bộ hàm răng sắc nhọn như móc câu, cùng chiếc lưỡi dài thòng lọng, thi thoảng còn òng ọc nhả ra huyết khí tanh tưởi.
Không biết có phải vì kích động quá mức hay không, Dạ Vũ sau khi đứng trước mặt Thắng liền lè lưỡi liếm vào mặt y, khiến y lúc đó sợ đến đờ người.
Khi đó, Thắng như thấy tử thần, bởi đứng trước một con quái v���t có sức mạnh cấp hoàng này, hắn xác định mình chỉ có đường chết, chẳng trông chờ vào bất kỳ thần tích nào!
Nếu quả thực có thần tích, thì chỉ có thể là con quái vật này thấy hắn đẹp trai, sau đó động dục biến hắn thành nô lệ, đưa về tổ nuôi dưỡng, chờ ngày lành tháng tốt đem lên giường để "tác nghiệp".
Bởi theo hình dáng con quái vật này, Thắng có thể phần nào đoán được đây là giống cái, những đặc điểm hình thể phía dưới trông hệt như phụ nữ địa cầu!
Nhưng cái thần tích ấy khó mà xảy ra! Hiện tại, Thắng chỉ có thể nhắm mắt chờ đợi số phận an bài thôi.
***
Chờ mãi không thấy gì xảy ra, Thắng bắt đầu hoài nghi: phải chăng con súc sinh này thật sự nảy sinh dục vọng với hắn? Nên mới tha mạng cho hắn, kéo về làm ấm giường sao?
Nhưng vừa nghĩ đến hình thù quái dị của con quái vật này, “tiểu Thắng” bên dưới đang dương kiếm liền mất hết dũng khí, co rúm lại trong quần.
Nghĩ đến cảnh đó, Thắng liền không cam lòng, hắn chắc chắn sẽ không nhẫn nhục làm nô lệ tình dục đâu! Đời trai tr��� của hắn không thể bị vấy bẩn bởi một con quái vật!!!
Chờ mãi không thấy có động tĩnh gì, Thắng mới hé mắt nhìn.
***
Lúc này, con quái vật không còn hùng hổ dọa người như trước, hiện tại nó đang ngoan ngoãn quỳ phục dưới đất, cả người run lên bần bật không dám nhúc nhích.
Vừa rồi sau khi ra ngoài, Dạ Vũ liền lao đến trước mặt Thần Vương. Hành động liếm mặt đó chính là để tỏ lòng tôn kính, nhưng thay vì đối phương xoa đầu nàng như trong điển tích đã kể, vị Thần Vương này lại lạnh lùng nhắm mắt. Điều này hệt như lúc Dạ Minh Thần Vương tức giận khi đối diện với Ma Thần Chủ!
Tưởng rằng vị Tân Thần Vương này đang rất phẫn nộ, Dạ Vũ sợ hãi tột độ, chỉ có thể quỳ xuống chờ đợi Thắng tha thứ. Nhưng chờ mãi vẫn là sự im lặng bao trùm, khiến nàng lại càng thêm hoang mang thầm nghĩ: “Không lẽ Người quá tức giận? Cũng phải, nếu là ta, ta cũng sẽ tức giận!”
Thắng trố mắt kinh ngạc nhìn con quái vật hung ác vừa rồi vậy mà lại đang quỳ gối, thể hiện sự sợ hãi khiến hắn vô cùng khó hiểu.
Không lẽ nó sợ Bạo Vương? Nhưng khi quay sang lại thấy Bạo Vương cũng kinh ngạc nhìn về phía này, Thắng liền đoán hẳn là không phải do Bạo Vương.
Đang không hiểu chuyện gì thì bỗng con quái vật trước mặt này lên tiếng. Âm thanh hoàn toàn là một loại ngôn ngữ kỳ lạ, không hề giống với thứ tiếng nào tồn tại trên địa cầu, nhưng Thắng lại có thể hoàn toàn nghe hiểu rõ, bởi đây chính là ngôn ngữ của thế giới Dạ Minh!
***
“Dạ Vũ, tộc trùng đời thứ mười của Dạ tộc xin bái kiến Tân Thần Vương!!!”
Chỉ thấy Dạ Vũ lúc này quỳ sụp hẳn xuống đất, gập đầu lên nền đá cứng rắn, hướng Thắng hô lên.
“Cái quỷ gì? Thần Vương? Dạ tộc? Trùng tộc? Không lẽ...” Thắng ít nhiều cũng từng trải qua vài kiếp sống trong mộng ảo của Dạ Minh, nên cũng hiểu đôi chút về cuộc đời của kẻ từng có ý định chiếm đoạt thân xác mình.
“Trùng tộc...” Như vô thức, Thắng hướng về phía Dạ Vũ thốt lên một từ.
Nghe được Tân Thần Vương lại mở lời, nàng liền vui sướng trong lòng, nghĩ rằng Người đã bớt chút tức giận, mới chịu mở l��i với nàng!
“Đúng vậy thưa Tân Thần Vương!...” Sau đó Dạ Vũ kể hết toàn bộ sự việc cho Thắng nghe, ngay cả chuyện về Thần Vương Atticus nọ, nàng cũng kể rành mạch.
Nghe câu chuyện của Dạ Vũ, Thắng thật sự vô cùng hoang mang. Hóa ra tương lai bị quái vật xâm chiếm cũng có phần là lỗi của mình! Nhưng cái tên Thần Vương Atticus kia là sao?
Thắng hoàn toàn không hề biết đến người này, bởi khi đánh với Atticus chi vương khi xưa, Thắng không hề biết đó là Atticus. Hiện giờ nhắc đến Atticus chi vương, hắn cũng chẳng thể xâu chuỗi được sự việc. Nhưng không sao, hắn cũng chẳng mấy bận tâm, đó là việc của bọn tu sĩ. Hiện tại, việc quan trọng là xử lý con trùng khốn nạn này dám dọa mình.
Sau đó, Thắng không nhịn được mà điên cuồng đấm đá về phía Dạ Vũ, miệng không ngừng chửi bới.
Con mẹ nó, vì đi tìm thứ gì đó cho Thần Vương, làm hắn sợ đến vãi linh hồn. Lúc vừa rồi khi bị Dạ Vũ liếm mặt, Thắng đã bất giác tè ra một vũng đây!
Dù mang trong mình ký ức của Dạ Minh, nhưng hắn luôn sống trong trạng thái linh hồn trẻ trung v��n có, cùng với ý thức hiện tại. Vì trong ký ức của Dạ Minh có nhiều điều tà ác, nên hắn lựa chọn đóng kín chúng trong kho ký ức, chỉ khi thực sự cần mới mở ra xem. Nhưng những nét sơ lược về cuộc đời Dạ Minh thì hắn vẫn nhớ rõ.
Cho nên, khi bị Dạ Vũ dọa cho tè ra quần cũng là điều bình thường, bởi hình dáng của trùng tộc đã khắc sâu vào tiềm thức của Thắng.
***
Bản quyền truyện thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc của mỗi tác phẩm.