(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 130: Lưu Thế Hoàng cùng Lưu Bạo
"Người này đúng là thần vương đời sau rồi!"
Từ những suy luận của mình, Dạ Vũ khẳng định chắc nịch rằng nhân loại này chính là truyền nhân của Dạ Minh thần vương. Nàng không kịp chờ đợi, liền mở khoang thuyền, chuẩn bị diện kiến Thắng.
Nàng biết, sau những hành động bất kính vừa rồi của mình, vị thần vương này chắc chắn sẽ rất tức giận. Nhưng nàng không b��n tâm, miễn là có thể đưa Người về với Dạ tộc, dù phải chịu khiển trách hay trừng phạt thế nào, nàng cũng cam tâm tình nguyện.
Rắc rắc.
Tiếng khoang cửa chính của chiếc phi thuyền vang lên từng đợt, khiến tim nàng cũng đập loạn nhịp vì hồi hộp. Bởi chút nữa thôi, nàng sẽ được chứng kiến chân dung thật sự của một vị thần vương, không còn qua màn hình vô tri nữa.
…
Sau khi Thắng và Tiểu Thử tiến vào vùng không gian tăm tối, Lưu Thế Hoàng liền nóng lòng điều khiển con long thi của mình đuổi theo. Nhưng đen đủi, lũ Velociraptor từ phía trong lao ra cản lại, khiến Hoàng và bầy long thi phía sau phải chững bước.
“Lưu Bạo! Tàn sát bọn chúng! Cả bọn mày nữa, giết sạch chúng nó cho tao!”
Lưu Thế Hoàng không còn dùng tai nghe phiên dịch nữa, lần này y thuần túy cất lời bằng tiếng Việt. Tuy là lần đầu nói tiếng Việt, nhưng nhờ kiến thức được truyền trực tiếp vào não bộ, Hoàng nói trôi chảy như người bản địa.
Lưu Bạo nghe được chỉ đạo của chủ nhân, liền lập tức gầm lên giận dữ, sau đó xông vào xé xác mấy con Velociraptor gần nhất. Con long thi đầu đàn mang tên Lưu Bạo này vốn là một con khủng long bị thi trùng ký sinh, được Bạo Vương tặng. Nó đã trải qua quá trình chia sẻ linh hồn nên lúc này khá ngoan ngoãn phục tùng Hoàng. Cái tên Lưu Bạo này chính là do Hoàng đặt, lấy chữ Lưu là họ của mình, còn tên Bạo là từ sư phụ hắn, từ đó mà kết hợp thành Lưu Bạo, nghe thật oai phong!
Gạt chuyện tên gọi sang một bên, lúc này Hoàng đang cùng Lưu Bạo và bầy long thi ra sức đối phó với lũ Velociraptor. Vì cấp bậc của Hoàng hiện tại còn rất thấp, không thể đơn độc đối đầu với lũ Velociraptor này. Bởi lẽ, mỗi con trong số chúng đều hung hãn vạn phần, tu vi lại cao hơn cả Hoàng. Nếu lúc này hắn rời khỏi lưng Lưu Bạo, chắc chắn sẽ bị lũ Velociraptor này xé xác thành từng mảnh. Cho nên, Hoàng chỉ có thể khư khư ôm cổ con long thi của mình, như vậy mới an toàn cho cái mạng nhỏ của hắn.
Lũ long thi này dù sao cũng chỉ là thi trùng cấp thấp được nuôi cấy trong thân xác bạo long mà thành, chúng chỉ mang trên mình sức mạnh khổng lồ chứ không hề có trí tuệ tự thân. Còn bọn Velociraptor này lại hoàn toàn khác, chúng là một sản phẩm mà Dạ Vũ đang thử nghiệm nghiên cứu, lấy tế bào của hỗn độn trùng kết hợp vào nhằm cải tạo mã gen, giúp chúng trở nên mạnh mẽ hơn. Nhân tiện, cũng từ đó mà Dạ Vũ có được khả năng thao túng bọn Velociraptor này. Tuy chỉ ở cấp tông sơ kỳ, nhưng sau khi được cải tạo mã gen, bọn chúng đều mạnh ngang cấp tông trung kỳ. Nếu đối chiến cùng cấp, bọn này chắc chắn là ở một đẳng cấp cao hơn. Đó là còn chưa kể đến tốc độ và những vũ khí sắc bén quanh thân. Với những lợi thế như vậy, các loài hung thú khác chắc chắn phải e sợ.
Nhưng lần này, đối đầu với bọn chúng là năm mươi đầu thi trùng không hề có linh trí. Cho nên, những vết thương sắc lẹm trên bọn long thi không hề có chút tác dụng, trái lại còn làm bọn này điên cuồng hơn. Vì thế mà lũ Velociraptor lúc đầu có tầm nghìn con đã bị tử vong rất nhiều.
Nhưng nghìn con cũng đâu phải là bánh ngọt, cứ thích là gặm được? Để tiêu diệt hàng trăm Velociraptor, long thi cũng phải trả một cái giá đắt, đó là thiệt mạng hơn chục đầu.
B��n Velociraptor quả không hổ danh là loài khủng long thông minh. Sau khi chứng kiến tộc nhân chết một lượng lớn, chúng thế mà như được khai thông trí tuệ. Thay vì lao lên chịu chết như lúc đầu, chúng bắt đầu chuyển sang trạng thái đi săn, vờn con mồi từ trước ra sau. Thấy cảnh này, Hoàng thật sự lo lắng, lòng nóng như lửa đốt.
Hiện tại tình hình bên trong còn không biết thế nào, video cũng không thể tiếp tục xem, hắn thực sự không biết điều gì đang xảy ra. Điều đó càng làm cho Hoàng bất an, dù biết sư phụ mình rất mạnh, nhưng "thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân", biết đâu bên trong tồn tại một kẻ không kém cạnh gì sư phụ thì sao? Dù tiến vào không thể giúp sức, nhưng với bầy long thi này, vẫn có thể cản chân đối phương mà cứu sư phụ cùng anh Thắng ra ngoài. Cho nên, lúc này Hoàng rất muốn loại bỏ bọn Velociraptor này để tiến vào bên trong.
Nhưng bọn Velociraptor sao có thể để nhóm của Hoàng rời đi dễ dàng? Lúc này, chúng đang sử dụng kế đánh lâu dài để giải quyết bầy long thi. Tuy kế sách này có thể giúp chúng không thiệt hại bao nhi��u đồng tộc, nhưng chúng cũng không thể làm gì được bọn long thi. Bởi bọn long thi này đều là thi trùng, nên làm gì có khái niệm kiệt sức! Kẻ kiệt sức chính là bọn Velociraptor đã sử dụng chiến lược này. Cái này đúng với câu tục ngữ “gậy ông đập lưng ông” mà các cụ hay nói và truyền lại.
Thành ra lúc này bọn Velociraptor phần lớn đã thấm mệt, nhưng không vì vậy mà chúng từ bỏ mạng sống, để mặc cho lũ long thi thích làm gì thì làm. Chó cùng rứt giậu, chính vì thế lúc này bọn Velociraptor không thèm quan tâm đến chiến lược nữa, bắt đầu tiến hành tàn sát, lao lên liều mạng.
Nhận ra điều này, Lưu Thế Hoàng lập tức nắm lấy cơ hội, vội ra hiệu cho bầy long thi điên cuồng tàn sát. Tuy long thi không có linh trí, nên việc ra đòn nhiều khi không trúng đối phương, nhưng với hành động tự hủy của bọn Velociraptor, vẫn thành công đè bẹp được vài đầu.
“Lưu Bạo! Hướng bên trái quất đuôi!” Dưới sự chỉ đạo của Hoàng, Lưu Bạo dễ dàng kích sát chục đầu liên tục, khiến bọn chúng lùi lại, tránh xa tầm công kích của con khủng long này. Dù rút ra một khoảng cách, nhưng chúng không hề cho Hoàng cùng Lưu Bạo có khoảng không để đi qua, vẫn cứ vờn quanh như mèo vờn chuột khiến Lưu Bạo không biết phải đánh vào đâu. Bởi cứ tấn công hướng này thì lũ Velociraptor lại lui về, rồi từ hướng khác liều mạng lao lên cắn xé. Điên cuồng nhưng vẫn giữ được sự lý trí trong từng bư��c tiến lùi, đủ thấy bọn Velociraptor thật sự là thông minh.
“Hừ, đám tiểu tốt! Bọn chúng đã mất quá nửa, chỉ cần dồn lên truy đuổi là có thể nghiền nát chúng...” Hoàng thầm nghĩ trong lòng, liền hướng Lưu Bạo cùng bầy long thi chỉ đạo, sắp xếp lại đội hình. Dù có thông minh đến đâu thì cũng không bằng nhân loại được!
Chỉ thấy Hoàng điều khiển Lưu Bạo rút lui, khiến bọn Velociraptor thấy thế liền ùa tới. Hoàng lại hướng bầy long thi còn lại chia làm hai cánh tiến lên, sau đó từ từ dồn vào trung tâm tạo thành thế gọng kìm, khiến bọn Velociraptor bị vây vào trong. Vì số lượng lần này của chúng đã sụt giảm đi đáng kể, chỉ còn lại một đến hai trăm mà thôi, mà số lượng long thi hiện tại vẫn còn hai mươi tám con, cho nên việc Velociraptor bị xóa sổ là điều không thể tránh khỏi.
Ầm ầm.
Lũ long thi lợi dụng thân thể lớn, vây kín lũ Velociraptor. Bất kỳ con nào định thoát ra qua kẽ hở đều bị chiếc đuôi lớn uy mãnh của long thi đập cho nát bét. Chẳng mấy chốc, lũ Velociraptor đã hoàn toàn bị tiêu diệt, Hoàng ngồi trên lưng Lưu B���o mà nghiêm nghị quan sát tất cả.
“Đi! Tiến vào trong!” Hoàng hướng Lưu Bạo cùng bầy long thi hô lớn, chỉ vào vùng không gian tăm tối trước mặt.
Đoàn long thi cùng chủ nhân cứ thế lao vào vùng không gian tăm tối.
Toàn bộ bản dịch này là một tài sản tinh thần quý giá thuộc về truyen.free, xin đừng sao chép trái phép.