(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 129: Sự thật mà Dạ Vũ không biết!
“Đó... đó là Thôn Phệ Pháp Tắc?”
Từ những gì đang diễn ra trên màn ảnh, Dạ Vũ đã xác định đến tám chín phần rằng thứ đen ngòm trong tay Thắng chính là một loại pháp tắc thôn phệ.
Nhưng theo lời Dạ tổ truyền lại rằng, Dạ Minh thần vương khi đó chỉ có một đốm đen nhỏ xíu trong lòng bàn tay, không hề to lớn và uy lực như của Thắng bây giờ.
Vì trong điển tích từ thời Dạ tổ có mô tả rõ ràng hình thái và công năng của thôn phệ, nên tất cả tộc nhân trùng tộc đều biết điều này.
Nhưng từ hình thái lẫn uy lực, tên nhân loại này hoàn toàn vượt xa Dạ Minh, không chỉ cắn nuốt địch nhân mà còn ẩn chứa khả năng thôn phệ cả thời không đang hiện hữu.
Dù vậy, về bản chất, chúng vẫn giống nhau, đều là thôn phệ, cắn nuốt.
Từ những yếu tố này, cộng với "Phá Không Quyền" mà Thắng đã vận dụng trước đó, dù có ngu ngốc đến mấy cũng có thể đoán được đến chín phần mười rằng tên nhân loại này chính là vị thần vương đời tiếp theo. Dạ Vũ không phải kẻ ngu si, chỉ là hiện tại nàng cần chút thời gian để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này mà thôi.
Sau khoảng đôi ba phút bần thần, Dạ Vũ mới chợt tỉnh khỏi cơn mê mang, lúc này khuôn mặt nàng vui đến rạng rỡ.
Khóe miệng nàng toác rộng đến mang tai vì không có má, hàm răng sắc nhọn lộ ra vẻ hung dữ, máu tươi trào ra ồng ộc. Nhưng không vì vậy mà tiếng cười khằng khặc của Dạ Vũ bị cản trở.
Sau hàng nghìn năm, cuối cùng Dạ Vực cũng tìm thấy thần vương của mình.
Dạ Vũ nhìn về phía vòm trời, ánh mắt phảng phất vẻ hồi tưởng.
Theo như điển tích lịch sử ghi chép, tất cả trùng tộc cùng thần quân của Dạ Minh thần vương sau khi di chuyển đến một giới vực khác đã đặt tên nơi đó là Dạ Vực.
Trong quá trình xây dựng thế lực, Dạ Vực vẫn không quên cử đi một vài cường giả ngao du dị vực, tìm kiếm tung tích Dạ Minh thần vương.
Rồi không biết vì sao, có một tộc đàn từ giới vực khác tới xâm chiếm, khiến nhiều thần dân Dạ Vực thiệt mạng.
Đang lúc ra sức chống chọi, bỗng có một kẻ tự nhận mình là thần vương, xưng danh Atticus chi vương, khiến các đồng tộc lớn nhỏ tại dị vực phải cúi đầu e sợ.
Kẻ này sau khi thống nhất toàn bộ dị vực, liền hô hào tất cả sinh mệnh tại toàn bộ dị vực này phải tham gia chiến đấu, bất kể gái trai, già trẻ, hễ có sinh mệnh là phải tham gia đánh chiếm giới vực song song.
Về bản chất, thần dân Dạ Vực chỉ tôn thờ và quy phục Dạ Minh, hoặc vị thần vương đời sau do y truyền lại mà thôi. Còn cái tên Atticus, bọn họ không hề để trong lòng.
Nhưng vì để có thể bảo toàn sinh mạng cho toàn bộ đồng tộc, cũng như các thần dân, người đứng đầu Dạ Vực lúc bấy giờ phải nhượng bộ, lui binh, giả vờ quy hàng, kiếm cho thần dân Dạ Vực một con đường sống.
Sau khi tuyên bố toàn bộ dị vực phải cùng nhau xâm chiếm giới vực song song, Atticus chi vương kia đã phá tan hàng rào ở thượng giới để các dị tộc từ dị vực đi vào.
Các dị tộc cấp thấp thì nhanh chóng tấn công các thế giới cấp thấp, còn Atticus chi vương lại dẫn theo dị tộc thần dân nghênh chiến các giới vực ở thượng giới, có thể nói tình thế lúc đó vô cùng hỗn loạn.
Cũng đúng lúc đó, toàn bộ thần dân Dạ Vực phát hiện một luồng hơi thở của Dạ Minh trên Trái Đất, liền tổ chức từng đợt dò xét đến đó để tìm kiếm thực hư.
Nhưng sau trăm năm không hề có tung tích, một số thần dân trùng tộc cũng bị mất liên lạc, trong khi lũ dị tộc khác lại nhăm nhe Dạ Vực, dẫn đến việc toàn bộ Dạ Vực bị tập kích bất ngờ.
Các thần quân đã phải hy sinh để giành giật thời gian cho trùng tộc di chuyển, hướng về phía thế giới từng xuất hiện hơi thở của Dạ Minh thần vương để lẩn trốn.
Khi tới nơi, họ phát hiện hơi thở đó vậy mà đã biến mất từ hai trăm năm về trước, dù đã cử người xuống đây xem xét hơn trăm năm về trước, thì vẫn chậm trễ đến mười năm.
Vừa hay, nhìn thấy nhân loại có hình thù giống với các tu sĩ ở thượng giới, nghĩ rằng cư dân ở đây cùng cư dân ở thượng giới là một. Mà lúc này nhân loại đã bị trùng tộc tiêu diệt một lượng lớn, sợ nhân loại ở thượng giới hay tin, mang người về đây đánh giết, trùng tộc liền quyết đoán ra sức tiêu diệt toàn bộ nhân loại trên địa cầu.
Dạ Vũ cũng là từ việc cắn nuốt Mai Hương mà phát hiện ra có "cá lọt lưới", vội vàng chế tạo một con tàu khác tân tiến hơn, tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn phi thuyền của Lưu Thế Hoàng. Sau đó nàng dùng tốc độ cực đại đuổi theo sau Hoàng nhằm mục đích tiêu diệt "cá lọt lưới".
Nhưng ai ngờ, đang trên đường truy đuổi, cả hai lại bị một nguồn năng lượng kỳ lạ bắn văng ra ngoài dòng thời gian, cứ vậy mơ màng bị kéo tới thời cổ đại – một nơi hoang dã và tràn đầy nguy hiểm. Nhưng cũng chính nơi đây mà Dạ Vũ thành công tiến hóa đến cấp Hoàng một cách nhanh chóng.
Và cũng vì thế mà lúc này nàng mới phát hiện ra vị thần vương đời tiếp theo của Dạ Minh, bởi trên người tên nhân loại này, nàng nhìn thấy được ấn ký của Dạ Minh thần vương để lại, đó chính là... "Thôn Phệ Pháp Tắc" cùng "Phá Không Quyền".
Tuy nàng không biết tại sao Dạ Minh thần vương lại chọn một tên nhân loại thuộc giới vực song song làm truyền nhân, nhưng nàng biết, Dạ Minh thần vương là anh minh, sáng suốt, người chọn tên nhân loại này chắc chắn có lý do của riêng mình.
Nhìn "Thôn Phệ Pháp Tắc" của y mà xem, hoàn toàn mạnh hơn Dạ Minh thần vương rất nhiều. Hẳn là vì nhìn thấy tài năng tiềm ẩn nên Dạ Minh thần vương mới không quản ngại chủng tộc mà truyền thụ cho tên nhân loại đó toàn bộ y bát của mình, nâng đỡ trở thành thần vương đời tiếp theo.
Cho nên lúc này khi nhìn thấy Thắng, Dạ Vũ thật sự vui sướng, hiện tại nàng đã có thể nhìn thấy hào quang sáng rực của tộc mình rồi.
Đắm chìm trong suy nghĩ của bản thân, Dạ Vũ không hề biết rằng, thật ra tên nhân loại trước mặt này không hề được Dạ Minh chọn lựa.
Chỉ đơn giản là vào nhà người ta ăn trộm, ăn trộm gà không được lại còn mất nắm thóc mà thôi!
Cũng vì quanh năm suốt tháng bị phong cấm ở một nơi vô vị, khiến Dạ Minh uất ức đến phát điên. Vừa hay có một tên nhân loại hướng về trận pháp ngồi tọa thiền, thả lỏng tinh thần.
Đây chính là thời cơ để có thể tiến vào thân xác tên nhân loại này, lợi dụng nó để thoát khỏi nơi đây. Cơ hội ngay trước mắt, không hành động ngay thì còn chờ đến bao giờ? Ở lại chờ chết thì chỉ có kẻ ngu mà thôi.
Chính vì thế mà Dạ Minh mới không tiếc phá hủy chút thần hồn bản nguyên của mình, phá tan trận pháp, phi thẳng ra ngoài. Tưởng chừng như đã có thể thoát, cuối cùng y lại bị một tên nhân loại đã chết hàng trăm năm khởi động thứ quỷ quái gì đó, đẩy ra ngoài dòng thời gian, đưa về thời đại hoang vu.
Cứ nghĩ rằng bản thân chiếm đoạt được thân xác tên nhân loại này sau đó tiếp tục tu luyện là có thể quay lại dẫn dắt con dân Dạ Vực trả thù. Ai ngờ, lại bị một tên nhóc và một linh hồn nhỏ bé thôn phệ đến không còn một mống nào.
Nếu Dạ Minh chịu khó chờ thêm hai trăm năm sau khi trùng tộc bao phủ Trái Đất, có khi đã thành công thoát khỏi trận pháp, không những vậy còn có thể phục sinh. Đen đủi thay, vì quá nóng vội mà tự lấy đá đập vào chân mình, để lại cho Thắng một món hời lớn.
Nếu Dạ Vũ mà biết được tất cả chuyện này, chắc chắn sẽ chém Thắng ra làm muôn mảnh, cố gắng sinh con để cắn nuốt tên nhân loại này!
Nhưng đâu có ai nói cho nàng biết bí mật này đâu! Nên lúc này nội tâm nàng đã trăm phần trăm thuần phục trước Thắng rồi.
Bản dịch này được phát hành độc quyền tại truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.