Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 125: thần vương đời tiếp theo?

Trung tâm khu rừng là một vùng tối đen như mực, không thể thấy rõ năm ngón tay. Lúc này, Bạo Vương đang cùng đám long Thi tiến sâu vào.

Nhờ sự chỉ dẫn của đám long Thi này, Bạo Vương dễ dàng tránh được những cạm bẫy do Dạ Vũ tỉ mỉ sắp đặt.

Nhìn thấy kẻ địch ung dung như vậy trên màn hình, Dạ Vũ tức đến muốn hộc máu, điên cuồng đập phá không ngừng.

Nhận ra không thể dùng những trò vặt này để bẫy Bạo Vương, Dạ Vũ quyết định dùng đến lá bài tẩy của mình.

Nàng đưa tay, ấn vào một nút đỏ ở góc bàn điều khiển. Cùng lúc đó, một âm thanh lạnh lẽo phát ra từ chiếc phi thuyền.

[Khoang số hai và khoang số ba có vật thí nghiệm hiện diện, có nên mở không?]

“Mở!” Dạ Vũ nhìn lên màn hình, ánh mắt ngoan độc, nở một nụ cười âm hiểm.

Rầm.

Hai khoang rộng lớn bật mở. Từ bên trong, hai thân ảnh to lớn, hùng dũng, cao bốn mét, bề ngang mười mét, toàn thân phủ đầy giáp gai, đôi mắt đỏ ngầu nhưng linh hoạt có hồn, chậm rãi bò ra.

“Giết tên nhân loại phía trước!”

Thông qua tiềm thức, Dạ Vũ ra chỉ lệnh cho hai đầu hung thú này.

Đây là hai đầu cự ngạc nàng bắt được cách đây một năm, khi vừa thăng cấp Quân. Lúc đó, nàng bất ngờ bắt gặp cặp cự ngạc này tại một đầm nước ở rìa rừng.

Hai đầu này khi đó đã ở cấp Vương sơ kỳ, vì đánh nhau mà lưỡng bại câu thương, đang hấp hối gần chết.

Nhân cơ hội này, Dạ Vũ hốt luôn chúng về căn cứ của mình.

Vì nàng là Mẫu trùng hỗn độn, có khả năng sinh sản, nên đã ký sinh trứng của mình vào chúng, đợi đến khi phát dục sẽ thôn phệ luôn cỗ thân thể này.

Bình thường, một Mẫu trùng hỗn độn sẽ có một con đực cận vệ đi cùng, giúp nó thụ tinh. Nhưng sau khi giúp nàng ký sinh trứng vào hai đầu cự ngạc này, con cận vệ kia bỗng nhiên biệt tích. Khi đó, Dạ Vũ rất tức giận, nhưng vì không tìm được tung tích của nó nên đành bỏ qua, nghĩ rằng con đực đó đã chết rồi.

Hiện tại, sau một năm, hai đầu hỗn độn trùng này không những thành công thôn phệ hai con cự ngạc mà còn giúp chúng thăng cấp từ cấp Vương sơ kỳ lên cấp Hoàng sơ kỳ.

Tuy nhiên, vì chúng quá mạnh, Dạ Vũ không dám thả ra vì sợ mất kiểm soát. Nhưng hiện tại đã khác, nàng đã thành công thăng cấp Hoàng, có thể ngang hàng với lũ tay chân này.

“Mẫu Hoàng yên tâm, bọn con sẽ xé xác tên nhân loại đó!”

Cả hai con cự ngạc đồng thanh thưa với Dạ Vũ, khiến nàng hài lòng gật đầu, khóe miệng nhếch lên tận mang tai. Máu từ khóe miệng nàng thi thoảng cũng theo đó chảy ra òng ọc.

Khi hai cánh cửa đó mở ra, Bạo Vương cũng cảm nhận được sự hung bạo toát ra từ hai đầu cự ngạc này.

Hóa ra, chúng đều đ�� đạt cấp Hoàng sơ kỳ, khiến Bạo Vương càng trở nên cảnh giác hơn.

Gào!

Hai đầu cự ngạc này, sau khi nhận lệnh của Dạ Vũ, liền nhanh chóng bò qua đầm nước hôi tanh, tấn công về phía Bạo Vương.

Mỗi bước chân của chúng đều vang lên những tiếng ầm ầm vang dội, bùn đất bay tứ tung.

“Các ngươi ngăn cản một con, con còn lại để ta lo!” Bạo Vương hô lớn với lũ long Thi, sau đó một mình lao đến tấn công một đầu cự ngạc khác.

“Thi Vương thịnh thế, diệt sát tứ phương!!!”

Năm chục đầu long Thi phía sau gào lên đầy uy vũ, sau đó cùng nhau lao về phía đầu cự ngạc còn lại, bao vây lấy nó, ngăn không cho nó tấn công Bạo Vương.

Có sự giúp sức của lũ long Thi này, Bạo Vương cũng sẽ dễ dàng hơn khi chỉ đối phó với một đầu hung thú cấp Hoàng.

Nhìn thấy cuộc chiến đã bắt đầu, Dạ Vũ không tiếp tục nhìn màn hình hiển thị Bạo Vương nữa, mà chuyển ánh mắt sang Thắng và Hoàng, những người đang chạy về phía Bạo Vương.

“Mấy con chuột này cũng nên có trò vui một chút! Khặc khặc...”

Dạ Vũ lè lưỡi liếm môi một cái, chiếc lưỡi dài thượt lướt qua mũi, quẹt đến mang tai, khiến nàng vốn đã nhớp nháp hôi tanh nay lại càng thêm quái dị. Chỉ thấy nàng đưa ngón tay ấn một nút khác trên bàn điều khiển.

Cạch.

Lại một cánh cửa khác mở ra. Từ bên trong, gần nghìn con Velociraptor lao ra, tất cả đều là cấp Tông sơ kỳ.

Chúng nhanh chóng lướt qua chiến trường của Bạo Vương, phóng đi về phía sau.

...

Sau khi Bạo Vương tiến vào, Thắng và Hoàng liền xem hình ảnh ghi lại từ chiếc đồng hồ trong khoang năng lượng. Vì chiến trường lần này nằm sâu bên trong, cả hai có thể theo dõi tình hình thông qua đó.

Nhưng khi hai đầu cự ngạc khổng lồ xuất hiện ở đó, lao qua cái đầm nước lầy lội đen ngòm, chiếc camera duy nhất đã bị bùn đất bắn lên bám kín mặt kính, khiến họ không thể nắm bắt được tình hình bên trong.

Qua lời của Tiểu Thử, Thắng biết được có hai đầu hung thú cấp Hoàng hiện diện, và Bạo Vương lúc này đang phải một mình đối phó với chúng.

Nếu bình thường, Thắng sẽ tin tưởng vào khả năng của Bạo Vương. Nhưng hiện tại, Bạo Vương đang bị thiếu hụt thần hồn, không ở trong trạng thái toàn thịnh, nên Thắng khá lo lắng.

Đối đầu với hai đầu quái vật cùng cấp, trong khi bản thân lại mất đi một phần ba thần hồn là một bất lợi lớn, có thể ảnh hưởng lớn đến cuộc chiến. Nếu Bạo Vương có thắng, thì đó cũng chỉ là một chiến thắng thảm hại mà thôi.

Nhận thấy điều này, Thắng liền sai Tiểu Thử phóng vào vùng không gian tăm tối phía trước.

Ban đầu, Tiểu Thử không đồng ý, nhưng vì Thắng quá kiên quyết nên nó đành làm trái lệnh đại ca, mang theo Thắng tiến vào bên trong.

Hoàng thấy vậy, cũng thúc giục lũ long Thi theo sau Thắng tiến vào vùng không gian hắc ám đầy rẫy nguy hiểm này.

Nhưng chưa đi được bao xa, họ đã bị một đàn khủng long ăn thịt cỡ nhỏ bao vây, khiến Hoàng và lũ long Thi bị mắc kẹt lại bên ngoài.

Còn Thắng và Tiểu Thử, do tốc độ quá nhanh, đã dễ dàng xuyên qua chúng mà không gặp chút trở ngại nào, tiến thẳng vào khu vực chiến đấu của Bạo Vương và đám long Thi.

“Tiểu Thử, mau nhanh chóng tấn công đầu cự ngạc kia! Đám long Thi này sắp không trụ nổi nữa rồi!”

Vừa tiến vào chiến trường, Thắng đã nhìn thấy năm chục đầu long Thi lúc này chỉ còn lèo tèo vài con, và thấy một đầu cự ngạc đang hung bạo cắn xé đám long Thi, với sức mạnh khủng bố lan tỏa khắp tứ phía.

Thoạt nhìn, hắn đã đoán được đây chính là một trong hai đầu hung thú cấp Hoàng mà Tiểu Thử đã nhắc đến. Nếu để nó cùng đầu kia song kiếm hợp bích đối đầu với Bạo Vương, thì chỉ có nước khóc tiếng Mán. Khi đó, chưa kịp đối phó với kẻ địch chính đã kiệt sức, chỉ còn nước chờ bị hạ gục.

Oanh!

Tiểu Thử dùng Thiểm quang thuật, phóng thẳng về phía đầu cự ngạc này. Không những thế, ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng còn không quên vận dụng pháp tắc, tung quyền.

“Phá không quyền!!!”

“Trọng lực gia trì!”

Hiện tại, thần hồn của Thắng đã thăng cấp Linh, cùng với chất lượng thần hồn thuần khiết, khiến hắn có thể dễ dàng vận dụng pháp tắc, uy lực cũng mạnh hơn xưa rất nhiều.

Biết rõ điểm yếu của cự ngạc, Thắng đã sai Tiểu Thử lao thẳng vào chính diện đối phương. Sau đó, hắn sử dụng Phá không quyền, kết hợp với Thiểm quang thuật của Tiểu Thử, gia trì Trọng lực pháp tắc giáng xuống mũi đầu cự ngạc kia.

Quả nhiên, dù là cự ngạc thì vẫn giữ nguyên điểm yếu của loài cá sấu. Ăn trọn cú đấm đầy uy lực như vậy, tuy không thể trọng thương nó, nhưng cũng khiến đầu cự ngạc đau đớn, buộc phải ngừng tàn sát đám long Thi.

Ngồi trong khoang thuyền, Dạ Vũ nhìn thấy cảnh này liền trố mắt nhìn không rời, kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Thắng.

Mọi sự chú ý của nàng đều đổ dồn vào tên nhân loại nhỏ bé này, còn con quái vật của mình đang đau đớn quằn quại gào rú thì bị nàng hoàn toàn bỏ qua, không thèm để ý.

“Sao... sao có thể... một tên nhân loại lại có thể sử dụng Phá Không Quyền ư??? Chẳng lẽ... đó là Thần Vương kế nhiệm của Dạ Minh quân chủ?”

Dạ Vũ nhìn về phía màn hình, miệng lắp bắp nói vài câu. Trong lòng nàng lúc này đang kinh đào hải lãng, không dám tin vào suy nghĩ của mình.

Nội dung này được biên tập bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free