Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 124: Bạo Vương nhận đồ đệ

Rầm!

Trong khoang điều khiển, Dạ Vũ tức giận gào thét, đập mạnh xuống bàn điều khiển, khiến tia lửa tóe lên, phát ra vài tiếng tách tách rồi làm hỏng luôn một bộ phận.

“Tại sao lại có Thi Vương tồn tại?” Dạ Vũ nghiến răng ken két, nhìn chằm chằm vào màn hình, trong đầu ngổn ngang bao câu hỏi.

Khi nàng tới đây, chưa hề thấy sự tồn tại của Thi trùng. Toàn bộ một tr��m con Thi trùng hiện tại mà nàng biết, đều do chính tay nàng nuôi dưỡng từ ống nghiệm và đang ở bên ngoài kia.

Bọn Thi trùng này vô cùng điên cuồng, thậm chí còn có thể quay ngược lại cắn trả chính người đã nuôi dưỡng chúng. Vì thế, không có lý gì mà lũ Thi trùng này lại ngoan ngoãn phủ phục trước kẻ khác như vậy, trừ khi đó là Thi Vương, hoặc một loài dị biệt gọi là Quỷ trùng.

Nhưng Quỷ trùng thì phải được chủ động sáng tạo, mà cách thức tạo ra chúng thì chỉ người của Quỷ giới mới tường tận. Kẻ mang kiếp thân trùng tộc tại Trùng Vực như nàng còn không thể chạm tới loại kiến thức này, chứ đừng nói đến nhân loại ở đây. Thế nên, nàng lập tức loại bỏ Quỷ trùng khỏi danh sách nghi vấn, phán đoán đây hẳn là một loại Thi trùng tự nhiên sinh ra trên Trái Đất, may mắn tiến hóa thành Thi Vương.

Nhưng dù vậy, nàng hiện tại vẫn vô cùng tức giận, tự dưng mất trắng một đội quân uy mãnh.

Đúng là đen đủi, chưa bắt được gà đã mất nắm gạo!

“Nhưng không sao, ta vẫn còn lá bài tẩy!” Dạ Vũ nhanh chóng thay đổi trạng thái, t��� tức giận vô bờ liền trở về với vẻ điên cuồng, phách lối vốn có.

Bạo Vương lúc này không hề hay biết đối phương lại sắp dở trò với mình, nhưng nó cũng chẳng bận tâm nhiều về điều đó, bởi hiện tại nó đang lo lắng cho sự an nguy của chủ nhân mình.

Sau khi xác định bọn chúng đã hoàn toàn quy phục, Bạo Vương liền dẫn chúng về diện kiến chủ nhân.

Khi nhìn thấy Bạo Vương dẫn về một đoàn khủng long lớn nhỏ, tất cả đều là Thi trùng bám thân và đều ngang cấp Vương sơ kỳ, Thắng liền vui vẻ đến không ngậm được miệng khi biết chúng đã hoàn toàn quy phục. Có thêm lũ sinh vật này, sự an toàn của hắn và Hoàng như được tăng thêm một bậc.

Còn Hoàng thì tròn mắt, há hốc mồm nhìn Bạo Vương, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ chú là một tu sĩ ẩn cư? Một người có thể khắc chế Thi trùng ư?”

Trong tương lai, khi bọn Thi trùng xuất hiện và phá hủy nhiều thành phố lớn, các chiến sĩ của tân nhân loại đều hy sinh dưới tay lũ quái vật này, gần như không một ai có thể đối phó với chúng.

Mãi đến một thời gian sau, xuất hiện vài vị đạo sĩ mặc trang phục Tôn Trung Sơn, tiến vào thành thị đầy Thi nhân đó, trấn áp và bắt Thi Vương làm sủng vật, khiến toàn bộ Thi trùng trong thành phố đều răm rắp nghe lời.

Nhưng về sau, không biết vì nguyên nhân gì, cả thành thị đó cùng các vị tu sĩ kia đều chìm trong biển lửa. Những chuyện đó đều xảy ra trước khi Hoàng ra đời, hắn chỉ là nghe kể lại mà thôi.

Hiện tại, khi thấy Bạo Vương có thể điều khiển một lượng lớn Thi trùng, Hoàng mới lờ mờ nhớ lại câu chuyện xưa này.

Nhìn thấy Hoàng đang chăm chú như vậy, Bạo Vương thực sự không biết phải giải thích ra sao, bỗng trong đầu nó hiện lên lời nhắn của chủ nhân: “Cứ gật đầu là được!”

Thắng không muốn Hoàng biết quá nhiều bí mật, bởi chuyện này liên quan đến sự tồn tại của Quỷ giới, không phải điều có thể dễ dàng kể ra, lại còn vô số điều khó giải thích. Vì thế, Thắng lựa chọn giữ kín.

Ở đời, đôi khi bí mật của bản thân cần phải biết giữ kín, đừng lúc nào cũng bô bô kể lể, kẻo mang họa vào thân.

Khi thấy Hoàng hỏi Bạo Vương như vậy, Thắng liền bảo Bạo Vương thừa nhận. Khi đó, câu trả lời đã có, tên nhóc này cũng sẽ hết tò mò và không hỏi gì thêm nữa.

Quả nhiên, sau khi có được đáp án, thay vì tò mò, Hoàng liền háo hức tiến đến lũ Thi trùng xem xét. Thấy vậy, Thắng mới thở phào nhẹ nhõm.

Đoàn người lại tiếp tục đi sâu vào bên trong, vì lần này có lũ Thi trùng ��i cùng, nên nhóm Thắng cũng trở nên bạo dạn hơn.

“Anh Thắng, chúng ta chỉ còn cách khoang năng lượng một cây số nữa thôi!” Ngồi trên lưng một đầu bạo chúa, Hoàng uy phong lẫm liệt hô lớn về phía Thắng.

Đầu bạo chúa này hiện tại chính là sủng vật của Hoàng, được sư phụ ban tặng. Còn việc nó được tặng ra sao? Mọi chuyện diễn ra cách đây bốn tiếng đồng hồ.

Sau khi Bạo Vương thu phục được đám long Thi này, Hoàng đã xin Bạo Vương một con, khiến Bạo Vương thực sự khó xử và liền cầu cứu Thắng.

Nghe vậy, Thắng đang định bảo Bạo Vương từ chối thì chợt nhớ ra một chuyện.

Chẳng phải tên nhóc này vẫn hay quanh quẩn xin mình dạy tiếng Việt sao? Nhân cơ hội này, nhờ Bạo Vương dạy hộ cũng hay.

Bản chất thần hồn của Bạo Vương vốn là từ Thắng tách ra mà thành, cho nên trong tiềm thức của nó vẫn bảo lưu toàn bộ ký ức của Thắng trước khi tiến vào đây, bao gồm cả quá trình sống lẫn kiến thức học tập, nên đương nhiên cũng biết tiếng Việt.

Thế là, theo gợi ý của Thắng, Bạo Vương thu Hoàng làm đồ đệ.

Không những truy���n dạy tiếng Việt, mà còn truyền cho cả cách điều khiển Thi trùng.

Vốn Thi trùng không có linh hồn cụ thể nào, chúng sinh sôi và phát triển theo bản năng, tôn thờ kẻ mạnh trong cùng tộc. Thế nên, để điều khiển được chúng, nói khó không khó, nói dễ cũng chẳng dễ.

Nhưng nếu người nuôi dưỡng Thi trùng dám cắt một nửa linh hồn của bản thân, tiến hành chế tạo linh hồn cho chúng, sau đó dùng sự tương đồng giữa hai linh hồn để liên kết, thì người nuôi dưỡng có thể trở thành chủ nhân, và Thi trùng cũng không dám tấn công.

Vì thế, sau khi nhận Bạo Vương làm sư phụ, Hoàng đã cố gắng tu luyện thần hồn. Vì bản thân đã ở cấp Sư trung kỳ, thần hồn cũng không quá kém, chỉ cần tĩnh tọa vài giờ là đủ điều kiện để phân tách linh hồn.

Để Hoàng có thể kịp thời thu phục một đầu Thi trùng, đoàn người cũng tạm thời dừng lại nghỉ chân, tiện cho Bạo Vương phục hồi chút thần hồn.

Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ, thần hồn của Hoàng cũng đã thành công thăng cấp Sư, đủ điều kiện để phân tách linh hồn.

Lại qua thêm một tiếng, Hoàng cũng đã thành công thu phục một đầu Bạo long dưới trướng. Cảm giác có được một tọa kỵ uy mãnh khiến Hoàng vui sướng không thôi.

Có được tọa kỵ, Hoàng không phải đi bộ nữa, nên tốc độ của mọi người cũng trở nên nhanh hơn hẳn.

Chẳng mấy chốc, ba người, một con chuột cùng trăm đầu long Thi đã tới nơi khoang năng lượng tọa lạc.

“Còn khoảng một cây số sao?” Thắng đăm chiêu nhìn về phía vùng không gian tăm tối phía trước mặt, ánh mắt hơi híp lại.

Không biết tại sao hắn lại luôn có cảm giác bồn chồn, vui sướng... đúng vậy, là bồn chồn vui sướng, chứ không phải bồn chồn lo lắng, một cảm xúc thật kỳ lạ.

“Chủ nhân, ta cảm giác nơi này có chút tà môn! Ngài cứ ở phía sau, để ta vào trong trước xem xét tình hình...” Bạo Vương đưa ra đề nghị với Thắng, nhưng ánh mắt nó lại không hề rời khỏi vùng không gian tối om trước mặt. Nó sợ rằng nếu rời mắt một chút thôi, sẽ có một quái vật từ trong đó lao ra, bởi Bạo Vương cảm nhận được, bên trong không chỉ có một mà ít nhất cũng phải hai đầu cấp Hoàng tồn tại.

Biết Bạo Vương đang lo lắng cho mình, Thắng cũng hiểu lúc này không nên sĩ diện hão, cho nên không từ chối, liền đồng ý để Bạo Vương đi trước xem tình hình.

Trước khi đi, Bạo Vương không quên nhắc nhở Tiểu Thử bảo vệ Thắng và Hoàng, sau đó dẫn theo năm mươi đầu long Thi vào bên trong.

Lần này, Tiểu Thử không từ chối hay tỏ vẻ khó chịu, bởi xét về một góc độ nào đó, Tiểu Thử như sư thúc của Hoàng vậy, cho nên bảo vệ tên nhóc này cũng là điều Tiểu Thử nên làm.

Nhìn Bạo Vương cùng năm mươi đầu long Thi tiến vào trong vùng không gian tăm tối, Hoàng ngồi trên lưng sủng vật của mình mà âm thầm cầu nguyện cho sư phụ mình được an toàn.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền, kính mời quý độc giả đón đọc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free