(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 120: 500năm (2)
Trong suốt năm trăm năm qua, nhóm Ngũ Tiên gồm Tiểu Dương, Tiểu Thổ, Tiểu Kim và Tiểu Thảo cùng với Thất Tiên đều đã đạt đến đỉnh phong thần thể, tương đương cảnh giới Hoàng viên mãn, và mỗi người đều đã có thành tựu riêng.
Tiểu Dương trở thành Thần Thủy Chi Chủ, cai quản toàn bộ hải vực; Tiểu Thổ thì trở thành Thần Thổ Chi Vương, cai quản toàn bộ mặt đất tại nh��n gian và quỷ giới; Tiểu Thảo lại hóa thành Mẫu Hoàng Chi Thụ giữa sâm lâm; riêng Tiểu Kim, hắn lại trở thành Kim Vương Thánh Nhân, được thú nhân tộc phụng thờ.
Còn về Thất Tiên, thì khỏi phải nói, thành tựu của họ ai cũng có thể đoán được đôi chút.
Bá Thể Tiên, Đan Tiên và Kim Tiên đều thuộc một hệ phái, đứng về phe thú nhân tộc, và được toàn bộ thú nhân gọi chung là Tam Tiên hệ phái.
Yêu Tiên thì có tiên tộc đi theo phụng dưỡng, sau khi lập nên tòa thành trên thương khung đã tự phong là Thiên Mẫu Nương Nương. Còn Quỷ và Ma, dù có con cháu quỷ tộc phụng bồi, nhưng vì mải mê tu luyện nên không tự phong tước vị hay nhận danh hiệu nào. Riêng Tiên Nhân, hắn cũng như Quỷ và Ma, không màng tước hiệu, chỉ lấy cho mình một cái tên đơn giản: Thanh Vân.
Sau năm trăm năm, Thanh Vân ngày càng lão luyện, tóc bạc trắng như tuyết sương, đôi mắt ánh lên vẻ tinh anh, sáng quắc. Con Velociraptor ngày nào bên cạnh hắn nay đã hóa thành dạng người, trở thành một tiểu đồng tử trung thành theo hầu.
Khi Thắng trở lại và gặp lại đệ tử này, hắn vô cùng kinh ngạc. Chỉ với chút kiến thức cơ bản được Thắng truyền thụ, Thanh Vân đã có thể thấu hiểu sâu sắc Đạo gia, từ đó diễn hóa ra thuật pháp ngũ hành và sáng tạo nên đủ loại bùa chú.
Nhờ vậy, tiểu thế giới xuất hiện đạo thống đầu tiên. Tuy nhiên, vì đa phần sinh vật nơi đây đều đã có đối tượng để phụng sự, tôn thờ, nên không ai để ý đến vị đạo sĩ tiên phong đạo cốt, ẩn cư trên dãy núi cao này.
Chỉ có Velociraptor bầu bạn, cũng là đệ tử duy nhất, nên Thanh Vân đã dốc hết tâm huyết truyền toàn bộ đạo thống cho nó.
Quả thật, con khủng long này chẳng hề tầm thường chút nào. Chỉ trong vòng trăm năm, nó đã hoàn toàn đốn ngộ đạo thống của Thanh Vân, từ đó hóa được hình người mà không cần tu luyện yêu đạo.
Tiếp đến là ba con Dực Long.
Sau khi Tiểu Hỏa ra đi, Hỏa Long đã hoàn toàn tiếp quản việc điều khiển nguyên tố hỏa trong thế giới này. Ban đầu chỉ là ngụy pháp tắc, nhưng nhờ tiểu thế giới đã tồn tại áo nghĩa của nguyên tố hỏa hệ, Hỏa Long đã thành công đốn ngộ triệt để, từ đó sáng tạo ra Dực Quang pháp tắc có khả năng chiếu rọi toàn bộ thiên địa.
Thủy Long thì gia nhập Long tộc, trở thành Long Vương lão tổ, ẩn tu dưới đáy hải vực. Chức Long Vương được nhường lại cho một con thuồng luồng đã hóa thành chân long từ trước đó.
Giờ đây chỉ còn lại Kim Long. Vì uy thế quá mạnh mẽ, kể từ khi ngăn chặn pháp tắc thôn phệ phá hủy thế giới, nó không còn xuất hiện, mà chỉ lặng lẽ ẩn mình tại vùng không gian rỗng được tạo ra bởi pháp tắc thôn phệ trước đây.
Tóm lại, sau năm trăm năm, cả ba Dực Long đều mạnh lên không ít, tất cả đều đã tiến vào cấp Hoàng, vượt xa cảnh giới trước đây.
Trong suốt năm trăm năm qua, dù đã có nhiều thay đổi và nhiều ngụy pháp tắc được sinh ra, nhưng tuyệt nhiên không hề xuất hiện bất kỳ sinh vật linh trưởng nào, loài người cũng không tiến hóa thành.
Thuyết tiến hóa của Darwin mà Thắng từng biết cũng không diễn ra ở đây! Các loài như Tam Giác Long hay các hung thú trở thành thú nhân tộc chỉ đơn giản là chúng đã học theo hệ thống tu luyện của Bá Thể Tiên, kết hợp với phép hóa hình của yêu t��c mà biến thành thú nhân. Nếu để tự nhiên, chúng còn lâu mới có thể tiến hóa.
Chúng chỉ là thích nghi với môi trường sống, chứ không thể tự cải tạo gen của mình.
Từ đó Thắng nhận ra, việc muốn sáng tạo ra nhân loại từ động vật linh trưởng là điều không thể, trừ khi... hắn đốn ngộ hoàn toàn Tạo Thế Pháp của sư phụ mình thì may ra. Bởi lẽ, trong đó ẩn chứa hai loại siêu cấp pháp tắc: Sáng Tạo và Hỗn Độn.
Nếu nắm giữ chúng, Thắng có thể đưa gen của các loài vật khác trở lại trạng thái hỗn độn, sau đó dùng Sáng Tạo để tổ hợp lại, tạo ra một thuyết tiến hóa mới, giúp các loài vật khác có thể tiến hóa theo hướng này.
Nhưng đấy là chuyện sau này!
Hiện tại hắn cần phải kéo Bạo Vương ra ngoài để đồng hành cùng hắn và Hoàng tiến vào khu rừng nguyên sinh kia.
Khi tiến vào đây, Bạo Vương rất ngoan ngoãn dưỡng thương tu luyện.
Đặc biệt là sau khi Bạo Vương được sư phụ của Thắng ban cho chút cơ duyên, nó đã có thể hóa hình người và tu luyện một môn công pháp tên là Phệ Hồn Pháp. Khi tỉnh dậy, nó còn ngỡ rằng công pháp này là do chính mình tự đốn ngộ ra.
Phệ Hồn Pháp, đúng như tên gọi, đơn thuần là cắn nuốt, thôn phệ linh hồn người chết, đưa vào cơ thể để bồi bổ thần hồn cho bản thân. Có lẽ vì nhìn ra điểm yếu của nó, sư phụ Thắng, tức Vi Đức, đã sáng tạo riêng môn công pháp này cho Bạo Vương.
Bởi lẽ, trong tiểu thế giới, dù luân hồi pháp tắc thực sự hiện diện, nhưng thiên đường và địa phủ chưa tồn tại, tam giới cũng chưa được khai phá. Do đó, linh hồn của các loài vật khi chết đi cứ vất vưởng trong hư không, chờ đợi thời gian tiêu tán.
Nhờ vậy, Bạo Vương mới được tự do cắn nuốt mà không lo thiếu thốn tài nguyên tu luyện. Nó cứ thế tĩnh tọa mấy trăm năm, đột phá tiến vào cảnh giới Hoàng. Nhưng vì linh hồn nơi đây quá nhiều, Bạo Vương dù đã đột phá vẫn tiếp tục tĩnh tọa, cố gắng thôn phệ càng nhiều linh hồn càng tốt. Phải đến khi Thắng xuất hiện, Bạo Vương mới dừng quá trình tu luyện, theo Thắng trở lại ngoại giới.
“Được rồi, chúng ta xuất phát thôi!” Thắng nói với Hoàng, Bạo Vương và Tiểu Thử.
Nhân lúc mặt trời vừa lên cao, Thắng muốn tranh thủ tiến vào bên trong sớm nhất có thể. Việc này liên quan đến an nguy của toàn bộ nhân loại, không thể chần chừ chậm trễ. Hắn quyết tâm phải thu hồi được khoang năng lượng kia ngay trong hôm nay.
Vì lần này tiến vào trong khá nguy hiểm, Thắng đã dặn Tiểu Thử cử lũ chuột con ở lại bên ngoài chờ đợi, tránh những hy sinh không đáng có.
Cứ thế, cả đoàn người nối đuôi nhau tiến vào.
Thắng cưỡi trên lưng Tiểu Thử dẫn đầu, Hoàng lẽo đẽo bước theo sau, còn Bạo Vương trấn giữ ở vị trí cuối cùng. Đội hình này sẽ đảm bảo an toàn cho cả Thắng và Hoàng.
Bởi đi đầu có Tiểu Thử, một con chuột nhạy bén như nó có thể phát giác nguy hiểm và đưa ra hướng giải quyết kịp thời. Phía sau cùng, Bạo Vương trấn giữ, có thể ngăn chặn hiểm họa từ phía sau, tránh bị quái vật tập kích bất ngờ. Nếu phía trước có nguy hiểm, nó cũng có thể kịp thời ứng cứu.
Đi phía sau Tiểu Thử, Hoàng chỉ biết ao ước nhìn Thắng. Hắn cũng muốn được cưỡi trên lưng một con hung thú cấp siêu nhân, vừa nhàn nhã lại vừa uy phong lẫm liệt chứ!
“Chủ nhân! Thần hồn ngài bị trọng thương sao?”
Ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng liền nhận được truyền âm của Bạo Vương.
“Đúng vậy, thần hồn ta đang bị trọng thương nghiêm trọng, mới phải tu luyện lại từ đầu đây. Nếu không phải vừa rồi tiến giai thành thần hồn, chắc ta đã không thể gọi ngươi ra ngoài được.”
Thắng nghiêm túc thừa nhận. Đối với hắn, Bạo Vương chính là một phần của bản thân, như thể đứa con của hắn vậy, nên Thắng hoàn toàn tin tưởng vào Bạo Vương, không hề lo lắng bị phản bội.
Phiên bản văn chương này được trau chuốt và xuất bản dưới bản quyền của truyen.free.