Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 12: Kim giác ngô công

Nhìn tấm bản đồ trên tay, đối chiếu với cây cự sam trước mặt, Thắng còn cẩn thận tự mình leo lên cây kiểm tra để chắc chắn. Sau khi xác nhận mình đã đi đúng hướng, hắn mới tụt xuống, lấy con dao trong ba lô ra khắc dấu lên gốc cây.

Làm xong xuôi, Thắng lại cầm theo ngọn giáo tự chế tiếp tục bước đi, mỗi bước đều khá cẩn trọng và cảnh giác.

“Xoạt!”

Một con r���t khổng lồ từ trong bụi rậm vọt ra, thân hình to lớn kỳ dị, không giống bất kỳ con rết nào hắn từng gặp. Thân nó đen nhánh, dài ngoẵng, các cặp chân lóe lên ánh kim loại, còn trên đầu, thay vì râu, nó lại mọc cặp sừng vuốt ngược ra sau.

“Kim Giác Ngô Công!!!”

Thắng kinh ngạc thốt lên, bởi đây là một trong những độc vật quý hiếm bậc nhất ở quỷ giới, là loại tài nguyên cực kỳ khó gặp. Mỗi lần xuất hiện, nó đều khiến các cường giả quỷ giới tranh giành. Toàn thân nó đều là bảo bối, nên việc nó có mặt ở đây khiến Thắng vô cùng bất ngờ. Một vật quý giá đến thế mà Trái Đất cổ đại lại có, chẳng lẽ nơi đây còn ẩn chứa nhiều bảo vật tương tự?

Thắng thèm khát xoa hai bàn tay, nhìn chằm chằm vào Kim Giác Ngô Công. Nhìn xem, toàn là bảo vật quý giá!

Chỉ riêng lớp giáp của nó, nếu biết chế biến, có thể trở thành một kiện thần khí phòng thủ, đủ sức chống đỡ một đòn tấn công của cấp Tông. Các móng vuốt sắc nhọn thì có thể dùng làm mũi tên tẩm độc rết, đối phó con khủng long bạo chúa kia thì đúng là không còn g�� bằng. Đấy là còn chưa kể đến nội tạng của Kim Giác Ngô Công, dùng nó để ủ Quỷ Trùng thì hết sảy!

Quỷ Trùng là một loại trùng độc được luyện hóa bởi các pháp sư quỷ tộc. Chúng nuôi dưỡng những con độc trùng bằng thần hồn của bản thân và máu của loài khác. Khi đạt đến giai đoạn ấu niên, các pháp sư sẽ tìm một cái xác để Quỷ Trùng ký sinh. Quỷ Trùng sẽ sinh tồn trong cái xác đó và tuân theo chỉ đạo của pháp sư. Có thể nói nó giống Cương Thi của Trung Quốc, nhưng khác ở chỗ không bị ảnh hưởng bởi ánh mặt trời.

Nhìn thấy Kim Giác Ngô Công lao vọt về phía mình, Thắng nhẹ nhàng lách người sang một bên, thuận thế tiện tay đâm ngọn giáo vào đầu nó.

“Bong!!!” Tiếng va chạm từ ngọn giáo với lớp giáp xác của ngô công phát ra tiếng trầm đục.

Có vẻ như về bản chất là một loài côn trùng săn mồi, nên nó mang trong mình những kinh nghiệm chiến đấu thượng thừa. Sau cú đánh hụt, thay vì quay đầu cắn trả, nó lại chọn vẫy chiếc đuôi rết. Trên đó là những chiếc gai nhọn lởm chởm, trông thấy mà ghê.

Thắng cười nhạt, vội thu giáo gỗ về, dùng lực cánh tay xoay đuôi giáo về phía chiếc đuôi rết đang quật tới. Lại một tiếng "bong" nữa vang lên, cây giáo nằm vuông góc, đè chặt đuôi Kim Giác Ngô Công xuống đất. Thắng đã chặn đứng thành công đòn tấn công của con rết.

Nếu là mấy hôm trước, chắc chắn hắn sẽ không ung dung đến vậy. Chẳng qua bây giờ hắn đã đạt đến Luyện Khí tầng bảy, cộng thêm việc đã hoàn thành chuyển hóa ký ức của Dạ Minh, khiến hắn vô cùng tự tin vào bản thân.

“So với Kim Giác Ngô Công của tiền kiếp, mày chỉ là một con rết con mà thôi!!!”

Không đợi ngô công kịp phản ứng, Thắng liền dùng sức bật người, lộn nhào về phía trước. Ngọn giáo vẫn vững vàng trong tay, đè chặt xuống đuôi rết. Chân phải hắn đè chặt lên đầu, chân trái giữ vững giữa thân, khiến nó không thể trở mình.

Tay phải rút ra con dao quân đội, mạnh mẽ giơ lên cao rồi hạ xuống.

“Cong...!!!”

Một tiếng "cong" chan chát cất lên, cây dao quân đội dỏm trong tay Thắng cũng theo đó mà gãy làm đôi, mặt Thắng tối sầm lại.

“Mẹ nó, đúng đồ dỏm!”

Nói r��i quẳng sang một bên, không thèm ngó ngàng tới.

Nhìn con rết đang quằn quại dưới thân, Thắng tặc lưỡi thầm nghĩ: "Chắc phải dùng đến khí công rồi, giải quyết nhanh chóng rồi còn đi lấy nước, để lâu lại sinh chuyện không hay."

Chỉ thấy Thắng đưa tay phải lên, linh khí từ đan điền cuồn cuộn như sóng biển, di chuyển lên bàn tay đang nắm chặt. Xung khí rung động quanh nắm đấm tuôn trào ra. Con Kim Giác Ngô Công đang nằm bên dưới cảm nhận được tử vong, điên cuồng giãy giụa muốn thoát ra ngoài.

Thắng làm sao có thể để nó toại nguyện? Chỉ thấy sau khi ngưng tụ quyền lực thành công, hắn nhanh chóng giáng quyền xuống đầu con rết. Một tiếng "ùynh" lớn vang lên, đầu con rết vỡ nát.

Dù đã biết bản thân mang trong mình sức mạnh tu tiên, nhưng thật sự đây là lần đầu tiên hắn được trải nghiệm thực tế như vậy. Cái đầu này cứng rắn đến nỗi con dao còn bị gãy làm đôi, vậy mà hắn chỉ cần một quyền là đầu nó đã nát bấy, khiến hắn không khỏi cảm thán.

Thắng nhoẻn miệng cười, lòng vui như mở hội khi nhìn thành quả đang nằm dưới đất. Tuy cơ thể nó chỉ dài một mét, nhưng lớp giáp xác này vừa đủ cho hắn chế tác một bộ giáp phòng thân. Ba mươi hai cái chân rết vừa hay có thể chế thành một bó tên Kim Giác, và không thể bỏ qua nội tạng của Kim Giác Ngô Công, nguyên liệu chủ yếu để chế luyện Quỷ Trùng.

Đây có thể sẽ là vũ khí, thần khí bảo mệnh của bản thân sau này. Nên dù biết nó có phần tàn độc, Thắng vẫn quyết định chế luyện. Miễn là không dùng nó để hại người, hại thế gian thì phật tâm vẫn còn đó. Không cần biết võ công ngươi sử dụng tàn độc ra sao, miễn là ngươi sử dụng nó vì chính nghĩa thì nó vẫn là chính nghĩa.

Ác hay thiện, đều nằm ở tự thân người sử dụng.

Vì hình thể Thắng khá nhỏ bé, chỉ cao một mét sáu, nên việc vác theo xác Kim Giác Ngô Công có hơi bất tiện. Vì thế, Thắng quyết định treo nó lên một chạc cây cự sam gần đó để an tâm đi lấy nước.

Sợ bản thân đãng trí, hắn còn lấy bản đồ ra đánh dấu thêm.

Sau khi đã xong xuôi mọi việc, Thắng mới tiếp tục tiến bước về phía trước mà không quên nhặt lại con dao đã gãy đôi khi nãy. Dù gì đây cũng là thời kỳ tiền sử, đồ đạc không dễ kiếm, cái gì tận dụng được thì cố gắng tận dụng.

...

Thắng nhìn dòng nước đang chảy róc rách mà lòng dâng lên cảm xúc bồi hồi. Hắn thật sự muốn hét lớn cho thỏa mãn sự bức bách trong lòng.

Kể từ sau trận chiến với Kim Giác Ngô Công, Thắng đã đi thẳng một mạch đến con suối nhỏ bé này. Trên đường đi, ngoài gặp một vài độc trùng nhỏ, hắn chưa gặp phải bất cứ thứ gì có thể đe dọa đến tính mạng. Con khủng long bạo chúa cũng không thấy động tĩnh gì, thế nên hắn dễ dàng đến được đích đến.

Nhìn con suối, Thắng đưa tay lên gãi đầu. Hắn nhớ lúc nhìn từ chạc cây, nơi này trông rộng lớn như một con sông, không hiểu sao giờ đứng gần lại thấy nó chỉ là một con suối bé nhỏ. Mặc kệ những điều đó, Thắng lao vội ra mép suối, húp lấy húp để như để thỏa cơn khát. Hắn còn cởi hết quần áo, hòa mình vào làn nước trong xanh.

Cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp toàn thân khiến hắn thư thái. Cũng kể từ khi xuyên việt đến nay, chỉ đến lúc này, hắn mới có được một cuộc sống đúng nghĩa.

Đang thư thái bơi lội trong làn nước mát lạnh, Thắng thấy có mấy thân hình đen nhánh đang bơi lội tung tăng.

“Ồ, là cá!”

Thắng vội chạy lên bờ lấy giáo gỗ rồi lao xuống nước. Nhờ khả năng nhạy bén, Thắng đã bắt được hai con cá. Con nào con nấy đều to tổ chảng, phải cỡ bắp đùi người lớn.

Vội vàng lên bờ gom củi khô, chuẩn bị nướng hai con cá.

Ánh lửa bập bùng theo gió. Hai con cá đã được xẻ làm ba, xiên vào các cành cây tươi, đặt trên chạc tự chế bắc ngang qua đám lửa.

Mùi hương thơm nức tỏa ra. Thắng vội vàng lấy chút muối trong ba lô ra rắc lên. Không kịp chờ đợi, hắn vội há mồm cắn một miếng thật lớn, nhai ngấu nghiến.

Cũng lâu rồi hắn chưa được ăn thịt. Suốt mấy ngày nay hắn phải nhấm nháp thực phẩm ăn sẵn khiến bản thân phát ngán ngẩm. Lúc này được đổi khẩu vị khiến hắn sung sướng tột độ.

“Rầm... rầm... rầm!”

Một loạt tiếng động to lớn từ trong khu rừng vang ra, khiến Thắng đang "phê" cá phải giật mình dừng lại.

Giác quan thứ sáu lại cảnh báo cho Thắng, c�� nguy hiểm đang đến gần.

Dù tự tin vào bản thân, nhưng đối mặt với những nguy hiểm chưa biết vẫn khiến hắn phải đề phòng. Hắn vội thu dọn đồ đạc rồi nhảy vào bụi rậm gần đó, bỏ lại cái xiên cá nướng đang ăn dở.

Nhờ màu sắc quần áo hòa lẫn, Thắng dễ dàng hòa mình vào thiên nhiên mà không bị phát hiện.

Từ nơi xa, Thắng thấy một thân hình to lớn đang lao tới, mỗi nơi nó đi qua đều làm đổ rạp cây cối gần kề.

“Mẹ nó, là con bạo chúa hôm trước!”

Chỉ thấy nó tiến đến chỗ mà Thắng ngồi ban nãy, ngửi ngửi quanh quẩn. Nhìn thấy hai xiên cá nướng còn đang gác trên đó, nó tiện mồm nuốt trọn.

Trong bụi, Thắng nhìn mà lòng đau như cắt. Mất công mất sức chế biến, mới chỉ cắn được vài miếng, tự nhiên bị con súc sinh này không làm mà đòi có ăn, sơi hết sạch. Hỏi làm sao Thắng không tức cho được chứ!

Những trang sách bạn đang đọc là thành quả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free