(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 119: 500 năm
Một ngày mới lại đến, mặt trời lên cao, tiếp tục ban phát những tia nắng ấm áp nuôi dưỡng vạn vật.
Các hung thú cũng thi nhau thức giấc, gào thét vang trời, rồi lại xông vào cắn xé lẫn nhau.
Gàooo!
Tiếng gầm giận dữ từ phía xa dội về, khiến Hoàng đang say giấc nồng phải giật mình tỉnh dậy.
Sau bao năm sống sót nơi tận thế, đây là lần đầu tiên Hoàng được ngủ một giấc ngon lành đến thế. Nơi đây, dù đã có căn cứ kiên cố, nhưng hễ trùng vật tập kích là những tân nhân loại như hắn phải xông pha tuyến đầu. Mà lũ trùng đó lại hay tấn công vào ban đêm, nên Hoàng hiếm khi nào được một giấc ngủ đúng nghĩa.
Vừa mở mắt, Hoàng đã thấy một người đàn ông trung niên, khuôn mặt nghiêm nghị, có nét tương đồng với Thắng. Lưng hùm vai gấu, thân hình vạm vỡ, nước da ngăm đen. Dù người này không hề phát ra uy áp, nhưng ẩn chứa trong từng thớ thịt lại là sự nguy hiểm, hung bạo đến rợn người, khiến Hoàng kinh ngạc thầm nghĩ: “Không thể nào!!! Mới chỉ sau một đêm mà anh Thắng đã thay đổi đến mức này ư???”
“Chú mày tỉnh rồi à?”
Không biết từ đâu, Thắng bất chợt xuất hiện trước mặt Hoàng, sau đó chỉ vào người đàn ông có nét tương đồng với mình rồi giới thiệu với Hoàng.
“Giới thiệu với chú mày, đây là Bạo Vương! Là một cận vệ của anh! Sao thấy đẹp trai hay không?”
Đưa mắt về phía Bạo Vương, Hoàng bất giác rét run.
Uy thế của người này khác hoàn toàn với con chuột lớn kia. Người n��y không cần bộc lộ uy thế, Hoàng vẫn có thể cảm nhận được một áp lực vô hình, tựa như đang diện kiến một vị thần linh cao cao tại thượng.
Nếu không phải có Thắng đứng giữa, ngăn bớt phần nào uy áp vô hình ấy, thì Hoàng có lẽ đã không chịu nổi mà quỳ rạp xuống vái lạy.
“Sao chú mày thấy cận vệ của anh có ngầu không?” Thấy Hoàng vẫn còn đờ đẫn, Thắng liền lay lay vai cậu nhóc, rồi tiếp tục hỏi.
“Cái gì cơ? Cận vệ của anh sao?” Đầu Hoàng như bị một quả bom nổ tung. Khó tin quá! Chỉ một chiến binh cấp thấp như Thắng mà lại có thể chiêu mộ được cận vệ cao cấp đến vậy, không chỉ một hung thú cấp siêu nhân, mà ngay cả một kẻ mạnh hơn cả cấp siêu nhân cũng có mặt.
Nhìn kìa, con chuột lớn bá đạo kia giờ đang vui vẻ nịnh nọt tên cận vệ kia kìa.
Tam quan của Hoàng lúc này đã hoàn toàn đảo lộn.
Mặc kệ Hoàng đang sợ hãi, hoang mang, Thắng vẫn cứ vui vẻ.
Sau một đêm miệt mài tu luyện linh hồn, Thắng cuối cùng cũng đột phá, nâng linh hồn lên cấp thần hồn, chính thức bắt đầu lại con đường tu luyện.
Khi th��n hồn xuất hiện, Thắng cũng đã có thể sử dụng pháp tắc, đồng thời tiến vào được tiểu thế giới của mình.
Vừa tiến vào tiểu thế giới, Thắng đã vô cùng kinh ngạc bởi sự thay đổi của nơi đây, không những hệ thống sinh thái, sinh vật mà ngay cả hệ thống pháp tắc cũng biến đổi rất nhiều.
Vì trước khi tiến vào giấc ngủ say, Thắng quên không thiết lập đồng bộ thời gian bên trong với thế giới bên ngoài, nên thời gian bên trong đã trôi qua hơn năm trăm năm.
Trong suốt thời gian này, vùng không gian đã mở rộng đáng kể, có diện tích tương đương một tiểu hành tinh.
Nền văn minh trong tiểu thế giới cũng phát triển đến mức đỉnh cao với năm nền văn minh khác nhau, gồm: Thú nhân, Tinh linh tộc, Tiên tộc, Quỷ tộc và Thủy tộc.
Với Thú nhân, nhóm người này lại theo đuổi con đường vật chất hóa, lấy tôn chỉ của Kim Tiên làm nền tảng để khai phá hệ thống phát triển.
Bọn họ quả là những thiên tài, chỉ trong vòng bốn trăm năm, đã nghiên cứu, phát triển ra các loại khoa học kỹ thuật, kết hợp với luyện kim khí, đưa nền văn minh Thú nhân tiến lên một tầm cao mới.
Còn Tinh linh, tộc đàn này lại theo hướng ma pháp diễn hóa, kết hợp với thiên nhiên sáng tạo ra các loại ma pháp cấp cao, không những có thể dùng để chữa trị mà còn có thể dùng để tấn công địch nhân.
Nhưng vì chủng tộc này vốn hiền lành, nên liên tục bị các tộc khác dòm ngó, tấn công, tuy có ma pháp nhưng lại không quá mạnh mẽ.
Bù lại, chủng tộc này lại khá hài hòa với thiên nhiên, nên được Long Vương của hải vực bảo vệ.
Tiếp theo đó chính là Thủy tộc, đây là bộ tộc do số lượng lớn các loài sinh vật trong hải vực hình thành, chủ yếu là Long tộc đứng đầu.
Hải vực chính là hồ nước mà Thắng từng lấy từ ngoại giới mang vào, rồi sau đó Tiểu Dương tiến vào và chiếm làm lãnh địa. Sau năm trăm năm, từ một hồ nước nhỏ bé đã được Tiểu Dương khai phá, mở rộng thành hải vực, nơi đây cũng ngày càng xuất hiện nhiều sinh vật đa dạng.
Long tộc ở đây chính là những con thuồng luồng, hoặc có thể gọi là giao long. Chúng tuy xuất hiện muộn, nhưng nhờ sức mạnh tự thân bá đạo, chỉ trong trăm năm, chủng tộc này đã vang danh khắp tiểu thế giới, khiến các chủng tộc khác phải kiêng dè.
Tiếp đến là Yêu tộc, tộc này được Yêu Tiên dạy bảo, đã đổi tên thành Tiên tộc.
Suốt trăm năm, Yêu Tiên đã thành công đốn ngộ được một pháp tắc, đó chính là pháp tắc trọng lực.
Quả thực, phụ nữ là một giống loài có lòng tham vô đáy, nàng Yêu Tiên cũng không ngoại lệ.
Trên nhân gian có một vùng lãnh thổ rộng lớn, dưới quỷ giới cũng có một vùng lãnh thổ, nhưng nàng vẫn chưa thỏa mãn.
Nhìn lên thượng thiên, nàng càng khao khát vòm trời cao kia, thế là nàng liền nảy ra một ý nghĩ táo bạo.
Yêu Tiên bắt đầu kết giao với Thú nhân tộc, sử dụng một chút chiêu trò để nhờ tộc đàn này chế tạo cho mình một thành phố bằng kim loại, có thể bay được trên không trung.
Nghe được ý tưởng điên rồ này, Kim Tiên khẳng định là không thể được, bởi với trọng lượng mà cả tòa thành mang lại, dù có khởi động một lượng lớn động lực đẩy cũng không thể bay lên trời. Nhưng nắm trong tay pháp tắc trọng lực, Tiểu Yêu Tiên tự tin rằng thành phố này có thể bay được.
Vì sự thúc ép, cũng như đã bị nàng lừa vào tròng, nên Kim Tiên chỉ có thể bắt tay vào công trình xây dựng thành phố bằng kim loại có thể bay đầu tiên trong đời hắn.
Cuối cùng, sau ba trăm năm, cả tòa thành rộng hàng nghìn cây số cứ thế ra đời. Dựa vào động cơ đẩy khí của Thú nhân, kết hợp với việc giảm thiểu lực hút từ trời đất, Tiểu Yêu Tiên đã thành công sáng tạo ra một thành phố ngự trị trên vòm trời cao xanh. Từ đó, Thiên Cung ra đời.
Để bảo vệ địa bàn của mình, nàng đã chia tộc nhân thành ba nhóm: một nhóm theo nàng lên Thiên Cung, nhóm thứ hai tiếp tục ở nhân giới, và nhóm thứ ba chiếm một vùng ở quỷ giới, xây dựng một thành lũy để trấn thủ.
Và cuối cùng là Quỷ tộc, thuần túy là con cháu của hai người Ma và Quỷ. Sau khi tu luyện trăm năm, cả hai đều ngộ ra ngụy pháp tắc Âm Dương.
Nhìn thấy Yêu Tiên lại dám làm càn, cho người chiếm đất của mình, Ma và Quỷ tức giận. Tất cả cũng vì hai người họ không có thần dân riêng, dẫn tới việc trong quá trình tu luyện, bọn Yêu tộc đã âm thầm chiếm đất của họ.
Tức giận, cả hai cùng nhau kết hợp, lấy ngụy pháp tắc Âm Dương diễn hóa ra sinh mệnh.
Vì pháp tắc chỉ là ngụy, không phải pháp tắc chân chính, nên đa phần sinh vật chúng sáng tạo ra đều có hình thù kỳ quái. Nhưng không sao, miễn là chúng hữu ích.
Thế là suốt hai trăm năm, chúng liên tục sáng tạo ra đủ loại ��c ma, cuối cùng cũng thành công chiếm lại được chút địa bàn từ tay Yêu tộc.
Danh tiếng của Quỷ tộc cũng theo đó mà phất lên, không kém cạnh gì Long tộc ở hải vực.
Truyện này thuộc về tác phẩm của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.