Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 118: Khẩu xà tâm phật

“Chà, mẹ nó chứ, ghê thật!” Bên trong lại là một khẩu súng kỳ lạ, dài một mét, với những đường nét vuông vức, trông rất dứt khoát. Trên báng súng còn có vài ký hiệu lạ, hẳn là dấu ấn đặc trưng của nhà sản xuất, nhìn rất ngầu. Điểm kỳ dị nữa là khẩu súng này không hề có cò.

Thắng hơi nhếch miệng, khó hiểu hỏi Hoàng:

“Cái này bắn làm sao?”

Hoàng giải thích: “Ở báng súng có những ký hiệu, đó chính là mã sử dụng. Anh chỉ cần nhập nó vào giao diện AI của bộ đồ anh đang mặc, là có thể sử dụng chúng theo chế độ tự động hoặc tùy chỉnh.”

Hoàng lại lôi ra một chiếc vali khác, cũng tiện tay rút ra một khẩu súng y hệt, làm mẫu cho Thắng xem.

Chỉ thấy lúc này Hoàng ấn vào nút kích hoạt trên mũ của bộ đồ, sau đó nói với Thắng: “Anh phải mở mũ ra, tiến vào giao diện của hệ thống AI, rồi nói cho nó cái mã là được!”

Nghe vậy, Thắng liền lập tức làm theo.

Khi vừa mở mũ ra, hiện ra trước mắt hắn vẫn là thông số kỹ thuật ban đầu, hoàn toàn không thấy có trí tuệ nhân tạo nào cả.

“Giao diện của hệ thống AI ở đâu em ơi?” Thắng gọi lại hỏi Hoàng.

Như nhớ ra điều gì, Hoàng mới ngại ngùng nói với Thắng: “Bộ đồ anh đang mặc hình như là mẫu mới, chưa được cài trí tuệ nhân tạo...”

“Thế phải làm sao?” Nhìn mấy khẩu súng tương lai ngầu lòi này, nhiệt huyết tuổi trẻ của hắn đang bùng lên, phấn khích chờ được sử dụng chúng. Giờ mà không dùng được, hắn thật sự bứt rứt không yên.

“Anh có thể nhập mật mã trên cổ tay, nơi có chiếc đồng hồ cảm ứng, có thể chạm vào để nhập mật mã... Thôi để em ra giúp cho nhanh!”

Hoàng liền bước tới chỗ Thắng, nắm lấy tay Thắng, sau đó trên cổ tay đó hiện ra một giao diện điện tử. Hoàng bắt đầu nhập mật mã trên báng súng vào chiếc đồng hồ.

Chẳng bao lâu, Hoàng đã hoàn thành việc nhập mã. Cùng lúc đó, một thanh âm lạnh lẽo từ bộ đồ vang lên:

[Ngài đã thành công liên kết với thiết bị DG-2516.]

Cùng với đó là một bảng giao diện thông báo về tình trạng của khẩu súng kia.

“Thế bắn làm sao?” Thắng loay hoay, dù đã kết nối rồi nhưng vẫn không hiểu cách sử dụng.

“Trên giao diện của mũ bảo hộ, anh nhìn thấy hình khẩu súng cùng với tên thiết bị đã liên kết chứ? Anh chỉ cần chọn nó, sau đó nó sẽ hiện ra hai tùy chọn 'mở' và 'đóng'. Hiện tại anh không thể sử dụng vì nó đang đóng. Tiếp đó chọn 'mở', rồi chỉ cần nghĩ 'bắn' là nó sẽ tự động khai hỏa!” Hoàng kiên trì chỉ dẫn cho Thắng, không một chút khó chịu.

Sau khi đã làm đúng các thao tác của Hoàng, Thắng mới đưa súng về phía trước, ngắm về phía con đường đầy bụi cây rậm rạp mà thầm niệm một câu: “Bắn.”

Oanh!!!!

Một vụ nổ lớn vang vọng, phá tan một khu vực rộng hơn nghìn mét vuông. Khói bốc nghi ngút, cây cối như bốc hơi hoàn toàn.

“Cái này... cũng quá uy lực rồi đi!” Thắng kinh ngạc nói với Hoàng.

Với uy lực này, chắc chắn có thể đánh chết một chiến binh cấp sơ kỳ, thậm chí có thể làm chiến binh cấp đỉnh phong trọng thương.

“Trời ơi!!! Một khẩu này chỉ bắn được tối đa một phát, chỉ dùng khi nguy cấp cận kề thôi chứ! Sao anh dùng bừa bãi thế???” Hoàng hoảng hốt kêu lên. Y không ngờ Thắng lại dám hành động bộc phát như thế, chỉ vì muốn thử nghiệm uy lực mà Thắng đã tiêu mất một lần sử dụng đầu tiên của khẩu súng.

Nghe được lời nói của Hoàng, Thắng mới ngớ người nhìn lại giao diện của khẩu súng, quả thực hiện tại nó chỉ còn lại một nửa năng lượng.

“Ta đâu biết nó hao năng lượng đến thế! Nếu vậy thì nạp lại năng lượng là dùng được thôi mà.” Thắng chép miệng, cười hề hề nói với Hoàng.

Hoàng lắc đầu giải thích với Thắng: “Khẩu này chỉ sản xuất được hai khẩu, và chúng được nạp bằng năng lượng đặc biệt. Mỗi khẩu chỉ có thể sử dụng hai lần. Vì để đảm bảo an toàn cho em, các nhà khoa học đã không dùng mà giao cho em, để làm át chủ bài của nhân loại. Giờ thì anh dùng mất một lần rồi!”

“Vậy à? Thế anh mày xin lỗi, lần sau sẽ chú ý hơn.” Thắng nhe hàm răng hơi ngả vàng của mình ra cười với Hoàng.

Hoàng chỉ lắc đầu, sau đó vác khẩu súng vừa lấy từ phi thuyền ra, đi về phía lũ chuột.

Thấy cu cậu có vẻ buồn, Thắng có chút chột dạ.

“Thôi kệ, việc quan trọng bây giờ là tiến vào khu rừng đó, tìm lại cái khoang năng lượng mà thằng bé nhắc tới, nhanh chóng trở về nhà, ở đây thật sự chả vui chút nào.” Cảm giác có lỗi vừa trỗi dậy liền bị Thắng gạt phăng ra sau đầu, vội vàng phóng tới chỗ Tiểu Thử, ngồi lên lưng nó, tiếp tục cuộc hành trình.

Muốn đi tới khu rừng nguyên sinh, rậm rạp ngày trước, đoàn của Thắng bắt buộc phải đi qua một cánh rừng cỏ cao ngất ngưởng. Nhưng vì vừa rồi cả rừng cỏ này đã bị Thắng một phát súng san bằng, nên lúc này mọi thứ cũng đã quang đãng hơn rất nhiều.

Con đường di chuyển cũng theo đó dễ dàng hơn không ít.

Trên đường đi, Thắng có thể nhìn thấy rất nhiều thi thể của khủng long, có con thì mất đầu, con thì mất nửa thân, và phần lớn đều bị cháy xém. Mùi thịt khét lẹt nghi ngút bay đầy trời.

Nhìn thảm cảnh này, Thắng thực sự không biết nói gì cho phải, bởi đây đều là do hắn tạo ra.

“Tiểu Thử, Tiểu Thử... Mau đi nhanh qua nơi đây!” Thắng vỗ nhẹ lên lưng chuột khổng lồ, âm thầm truyền âm cho Tiểu Thử.

Mỗi khi đi qua một nơi, Thắng lại lẩm bẩm niệm Nam Mô, thiện tai các kiểu. Không những vậy hắn còn đọc hẳn cả một bài chú Đại Bi nhằm siêu độ cho những con vật đã bị chết tại đây.

Kẻ không biết nhìn vào chắc chắn sẽ kích động mà hô lên thánh nhân, Phật sống. Còn người đã biết sự thật thì chỉ có thể lắc đầu ngao ngán, thầm rủa là đồ ác ma, khẩu xà tâm Phật!

Thời gian cứ vậy trôi qua, Đoàn chuột cũng thành công đưa Thắng và Hoàng tới trước cửa bìa rừng.

“Đi vào trong khoảng chục cây số nữa là chúng ta tới được điểm đến!” Nhìn điểm đỏ đang nhấp nháy trên màn hình, Hoàng có chút phấn khích kêu lên.

“Thế để ngày mai đi, hiện tại chúng ta dừng chân nghỉ ngơi đã! Mặt trời cũng sắp lặn xuống rồi!” Thắng ngước lên nhìn trời cao, lúc này sắc trời cũng đang dần ảm đạm.

Lại nhìn về phía cánh rừng rậm rạp, âm u trước mặt. Khi còn ánh mặt trời chiếu rọi, trông nó còn có chút sinh khí. Hiện tại sắc trời u ám, nó lại trở nên lạnh lẽo và âm trầm, tạo cho người ta cảm giác nguy hiểm rình rập.

Hoàng lúc này mới để ý, quả như Thắng nói, bầu trời đang dần tối đen, liền đồng ý dừng lại nghỉ ngơi.

Cả hai bắt đầu nhóm lửa, rồi sau đó lấy một lượng lớn thịt từ Tiểu Thử để nướng. Ở nơi hoang dã này, chỉ có cách nấu này là nhanh gọn.

Nhìn sức ăn của Thắng, Hoàng có chút há hốc mồm.

Bản thân Hoàng ăn được đúng một con là đã cảm giác căng bụng rồi, thế mà Thắng lại có thể ăn hết mười con trong một lần. Sức mạnh cũng từ chiến binh cấp 10 tăng lên chiến binh cấp 15 khiến Hoàng càng thêm kinh hãi.

Ăn nhiều thịt quái vật cao cấp như vậy mà chỉ tăng lên có năm cấp, trong khi đó bản thân Hoàng chỉ ăn một con đã từ siêu chiến binh cấp 25 lên siêu chiến binh cấp 26, thật khó hiểu.

“Chắc vì anh ấy không phải tân nhân loại.” Hoàng thầm nghĩ trong lòng.

Ăn xong bữa tối, cả hai người cũng bắt đầu nghỉ ngơi. Vì có một con hung thú cấp siêu nhân bảo vệ nên Hoàng chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại Thắng vẫn còn tỉnh thức.

Trước khi tiến vào khu rừng này, Thắng muốn linh hồn của mình hồi phục. Không cần nhiều, chỉ cần đạt mức thần hồn là đủ. Khi đó hắn có thể gọi Bạo Vương ra tọa trấn. Có hai con hung thú cấp Vương ở đây, hắn sợ gì đám tôm tép bên trong?

Chỉ là đã qua hơn một năm, không biết tiểu thế giới diễn biến như thế nào!

Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi những áng văn phiêu lưu được lưu giữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free