(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 117: lời khẩn cầu của Hoàng
“Hoàng này!” Thắng đủng đỉnh ngồi trên lưng Tiểu Thử, khẽ quay đầu gọi Hoàng.
“Dạ?” Sau những kinh ngạc vừa rồi, giờ đây Hoàng đã dần quen với thực tại mới.
Hiện tại, được ngồi trên chiếc kiệu gỗ do một đám hung thú cấp siêu chiến binh và binh vương khiêng đi, hầu hạ tận tình, Hoàng không khỏi chìm đắm vào những tưởng tượng của riêng mình.
Nghĩ đến cảnh mình cưỡi cả đàn chuột cấp cao, ngang dọc khắp nơi, xông vào đánh tan tác bọn Trùng tộc, thật phấn khích làm sao!
Đang mải mê bay bổng trong những suy nghĩ đầy vinh quang thì bị Thắng cắt ngang, Hoàng đành phải giật mình tỉnh khỏi ảo tưởng.
“Ta có chút khó hiểu. Không biết chú mày là người nước nào?”
Thật sự đây là điều Thắng khá bận tâm. Vừa nhìn đã biết Hoàng là con lai, tên tuổi lẫn dáng dấp đều mang đậm chất người Việt, vậy mà chẳng hiểu sao cậu ta cứ bô bô tiếng Anh, không chịu nói tiếng Việt.
“Em là con lai, bố là người ngoại quốc còn mẹ là người Việt.” Hoàng đáp, đôi mắt trong vắt, xanh biếc nhìn về phía Thắng.
Qua lời Hoàng nói, Thắng vẫn nhận ra được mạch cảm xúc dâng trào trong cậu bé khi nhắc tới cha mẹ mình.
“Vậy là chú mày sinh ra ở nước ngoài sao?” Thắng lại dò hỏi Hoàng.
“Không, em được sinh ra và lớn lên tại Việt Nam.” Hoàng tiếp tục trả lời.
“Ế, thế sao chú mày chỉ nói được tiếng Anh, còn tiếng Việt thì sao?” Thắng thật có chút ngạc nhiên. Sinh ra và lớn lên tại Việt Nam mà lại không nói được lấy một câu tiếng Việt, điều này thật khiến Thắng khó hiểu.
Chẳng lẽ cha thằng bé độc tài đến vậy? Dù sinh ra ngay trên đất tổ cũng không cho nó học tiếng của bên ngoại sao?
“Vâng, em chỉ nói được tiếng Anh. Vì sau mười năm, hầu hết nhân loại đều bị tiêu diệt, con người dần mất đi vị thế của mình.
Trong khi đó, Việt Nam lại là quốc gia anh dũng và kiên cường nhất. Mọi người đã đồng lòng chiếm lại được một mảnh đất rộng lớn từ bọn Trùng tộc, sau đó xây dựng nên khu căn cứ lớn nhất địa cầu.
Lúc đó, các quốc gia, dân tộc khác đều đổ dồn về đây tị nạn. Với lòng từ bi, họ đã cưu mang toàn bộ nhân loại còn sót lại trên thế giới này.
Nhưng rồi sau một trăm năm, những người ngoại quốc đã âm thầm thâu tóm quyền lực, trở thành chủng tộc đứng đầu lúc bấy giờ.
Để đồng hóa, xóa bỏ tiếng Việt, họ chỉ truyền dạy tiếng Anh mà thôi. Khi đó, chỉ cần ai nói một câu tiếng Việt sẽ bị coi là phản tặc, bị đem đi hành quyết.
Vì lý do đó, mẹ em mới không dám dạy em tiếng Việt, nhưng... cuối cùng bà vẫn bị bọn chúng đem đi xử tử. Bố em cũng vì bảo vệ mẹ mà ra đi... Cũng may lúc đó em còn nhỏ nên chúng không dám sát hại em...”
Nói đến đây, giọng Hoàng có chút khựng lại. Dù nét mặt cậu ta chỉ thể hiện sự kiên định của một người đàn ông trung niên, nhưng trong lòng vẫn dâng lên chút xúc động.
“Nhưng cuối cùng sau đó không lâu, cách mạng lâm thời vẫn lật đổ được lũ ngoại bang đó, giành lại độc lập cho Việt Nam, thành lập Bắc Việt căn cứ! Điều đó giúp em trả thù được mối hận năm xưa...” Hoàng có chút phấn khích, tươi cười nhìn Thắng, nhưng chỉ dừng lại ở đó, cậu bé lại tiếp tục hạ giọng: “Nhưng vì cách mạng lúc đó đã tổn thất một lượng lớn cao thủ nội gia quyền cùng tân nhân loại, dẫn tới mười năm sau không đủ sức để ngăn cản bọn Trùng tộc!”
“Là vậy sao...” Cuối cùng Thắng cũng hiểu đôi phần về thằng nhóc trước mặt mình, hiểu tại sao nó lại già trước tuổi và không thể nói được tiếng Việt. Quả thực, cuộc sống này đối với nó là quá khó khăn.
“Anh sẽ dạy em tiếng Việt chứ?” Hoàng nhìn Thắng với vẻ mong chờ.
Nghe được lời khẩn cầu của Hoàng, Thắng quay lại nhìn thằng nhóc mới mười tám đôi mươi này.
Trong mắt nó lúc này tràn ngập sự cầu khẩn, một sự van nài từ tận đáy lòng, không phải là lời nói sáo rỗng hay dùng câu chuyện để làm quà nhằm chiếm thiện cảm như bao người khác. Đây thuần túy là sự chân thành của một con người muốn học tiếng mẹ đẻ.
Thắng có chút xúc động, liền gật đầu đồng ý: “Được!”
Nghe được lời đồng ý đầy chắc chắn của Thắng, Hoàng bất giác thấy cay cay khóe mi. Sợ Thắng phát hiện, cậu vội quay sang hướng khác, đưa tay lên lau vội những giọt nước mắt đang lăn dài, không quên hô lớn với Thắng: “Em Cảm Ơn!!!”
Thắng thấy vậy chỉ mỉm cười, rồi quay người nhìn thẳng về phía trước.
Hắn thật không hiểu tại sao tên nhóc này lại xúc động đến vậy, chỉ là dạy tiếng Việt mà thôi, mà nó lại vui đến phát khóc.
Thắng sao có thể hiểu được, đây chính là sự t��ởng nhớ của một người con trai đối với người mẹ quá cố của mình! Hoàng học tiếng Việt chính là để bản thân luôn cảm thấy như được ở gần mẹ, và không quên đi cội nguồn gốc Việt của mình.
Cứ vậy, hai người lại im lặng, mỗi người chìm vào những suy nghĩ riêng.
Thắng lúc này đang tự lên giáo án trong đầu.
Con mẹ nó, lỡ mồm đồng ý, giờ nghĩ lại mới thấy mình sai lầm quá chừng!
Nếu như lúc trước thần hồn hắn còn nguyên vẹn, hắn đã có thể cắt một sợi thần hồn nhỏ chứa kiến thức về tiếng Việt truyền cho Hoàng. Như vậy thằng bé sẽ tự động biết chữ, biết nói, giống như cách Thắng đã dạy Tiểu Thử vậy.
Trong khi đó, lúc này thần hồn của hắn đã bị giáng cấp xuống chỉ còn là linh hồn, làm sao đủ khả năng cắt tách thần hồn để truyền tải kiến thức cho Hoàng? Bản thân hắn lại chẳng có kinh nghiệm truyền dạy gì cả, giờ mới lên giáo án thôi mà đã đau cả đầu rồi.
Bắt đầu từ đâu, học từ chỗ nào, Thắng hoàn toàn không biết. Lúc này hắn chỉ có thể vò đầu bứt tai, nghiến răng nghiến lợi mà vắt óc suy nghĩ thôi.
Đúng là hứng khởi nhất thời hại thân về sau mà!
Đoàn người Thắng xuất phát từ giữa trưa, cho nên lúc này mặt trời gay gắt nhất, cái nóng hừng hực khiến Thắng và Hoàng mồ hôi vã ra như tắm.
Ngồi trên lưng Tiểu Thử, Thắng thoải mái ngắm nhìn cảnh vật xung quanh.
Nhìn khung cảnh quen thuộc nơi đây, Thắng lại nhớ tới cái thời gian hắn bị cự xà đuổi giết.
Xung quanh vẫn vậy, vẫn giữ nguyên được không gian thoáng đãng do cự xà gây nên. Chỉ là bên dưới bề mặt đất, giờ có nhiều loại thảo mộc mới hơn, cây lớn chết đi, cây con mọc lên thay thế. Quả là quy luật tự nhiên, vừa phong phú lại vừa khắc nghiệt.
Vì tốc độ của Tiểu Thử và đàn chuột khá nhanh nên chẳng mấy chốc, đoàn người và chuột đã tiến gần tới đầm nước. Chiếc phi thuyền thời gian do Hoàng lái tới vẫn còn nằm tại đó, im lìm không một tiếng động, giống như một tảng đá tầm thường bất động giữa đầm nước.
“Anh Thắng đợi em một chút!” Nói rồi, Hoàng liền từ chiếc ván gỗ do bọn chuột con đang khiêng nhảy xuống, tiến về phía con tàu.
“Có chuyện gì sao? Nó chẳng phải đã hết năng lượng rồi à?” Thắng có chút tò mò, cũng nhảy xuống xem tên nhóc này muốn làm gì.
Chỉ thấy Hoàng tiến về một bên khác của con tàu, nơi đó vậy mà có một hộp điện tử cảm ứng. Hoàng bắt đầu đưa ngón tay lên đó ấn loạn xạ.
Một lúc sau, một cánh cửa tự động mở ra. Hoàng lấy từ bên trong ra một cái vali lớn, đưa cho Thắng.
“Đây là?” Thắng có chút tò mò, mở chiếc vali ra.
Bản dịch này được thực hiện và sở hữu độc quyền bởi truyen.free.