(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 116: chuẩn bị tiến vào khu rừng cấm
“Cái... cái này...”
Hoàng sợ hãi, rụt người về phía sau.
Tuy đây không phải lần đầu tiên y đối mặt với một quái vật cấp Siêu Nhân, nhưng chính khu căn cứ của Hoàng đã bị một con quái vật cấp Siêu Nhân tàn phá. Bởi vậy, sâu thẳm trong lòng, y vẫn luôn kinh hãi khi đối mặt với những quái vật ở cấp độ này.
Đây không đơn thuần là nỗi sợ bị ám ảnh, mà còn là sự chênh lệch quá lớn về cấp độ. Hiện tại, Hoàng mới chỉ là Siêu Chiến Binh cấp 25, tương đương với cấp Sư trung kỳ. Trong khi đó, Tiểu Thử lại đang là cấp Siêu Nhân, tức cấp Vương sơ kỳ. Cách nhau ba cảnh giới lớn như vậy thì hỏi sao Hoàng không sợ? Việc y không đến mức hoảng loạn tột độ đã chứng tỏ tinh thần Hoàng rất kiên cường rồi!
“Chú mày sợ cái đéo gì? Đây là sủng vật của anh, yên tâm đi! Nó không ăn thịt mày được đâu, anh đảm bảo!” Thắng vỗ vai trấn an thằng em. Thấy Hoàng vẫn còn hơi hoảng, Thắng lại bồi thêm một câu: “Ơ hay, anh bảo rồi, nó không ăn thịt mày đâu! Cỡ như mày còn đéo đủ nó nhét kẽ răng, cho nó còn nhổ nước bọt!!!”
Nghe được lời khẳng định chắc nịch, Hoàng mới an tâm phần nào. Thế nhưng, y vẫn có chút đề phòng nhìn con chuột lớn trước mặt, cảm nhận uy thế vô thức tỏa ra từ nó, khiến Hoàng bất giác run lên vài cái.
“Mẹ mày, thu hồi hung uy của mày lại!” Thắng hùng hổ đi tới, đá vào người Tiểu Thử khiến nó sợ hãi thu hồi uy thế.
Tuy uy thế của Tiểu Thử không tỏa lên người Thắng, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được luồng năng lượng vô thức phát ra từ người Tiểu Thử.
Đây thuần túy là màn dằn mặt lính mới khi vừa gặp, điển hình của bọn ma cũ bắt nạt ma mới đây mà.
“Đại vương... Tiểu Thử biết tội!” Tiểu Thử hướng Thắng xin lỗi.
“Nó... nó biết nói tiếng người!” Hoàng lại tiếp tục kinh ngạc nhìn về phía Tiểu Thử. Khi thấy nó trừng mắt nhìn mình, y liền sợ hãi vội rụt cổ lại, không dám nhìn tiếp.
“Khi quái vật hoặc hung thú tiến giai đến cấp độ nhất định thì linh trí sẽ được khai mở, từ đó có thể học hỏi được nhiều thứ, trong đó có ngôn ngữ của loài người! Và hiện tại, cấp bậc của Tiểu Thử đã không còn thấp, nên nó cũng học được chút ngôn ngữ của loài người rồi.”
Thắng chẹp chẹp miệng giải thích cho Hoàng, không quên ra hiệu cho Tiểu Thử đi kiếm một lượng lớn thức ăn, để hắn và Hoàng chuẩn bị tiến vào khu rừng u ám.
Nghe được lời giải thích của Thắng, Hoàng mới như bừng tỉnh, ồ lên một tiếng.
Ngay sau đó, Tiểu Thử, sau khi tiếp nhận chỉ lệnh của Thắng, li���n xoay người rời đi, lao vút vào rừng tùng bách rộng lớn.
“Nó đây là...”
“Nó đi săn mấy con hung thú cấp Quân Chủ để làm thức ăn. Nếu săn hung thú cấp thấp quá thì sẽ chẳng bõ bèn gì cho hai chúng ta đâu!” Không đợi Hoàng hỏi hết câu, Thắng đã cắt lời nói trước.
“Cấp Quân Chủ ư?...” Hoàng chưa biết gì về phân cấp của nơi này cũng như toàn bộ vũ trụ nên cảm thấy lạ lẫm.
Thấy thế, Thắng đành phải giải thích qua cho Hoàng hiểu về hệ thống cấp bậc tại đây, cũng như của toàn bộ vũ trụ, và so sánh tương quan giữa hai hệ thống.
Sau khi nghe Thắng giải thích, Hoàng vô thức hít một ngụm khí lạnh. Y liên tưởng đến miếng thịt mình vừa ăn, thật không dám tin mình vậy mà đã nuốt trôi nửa con hung thú cấp Siêu Phàm! Cảm giác như đang mơ vậy.
Chẳng mất bao lâu, Tiểu Thử đã hoàn tất việc đi săn, nó nhanh chóng quay trở lại bên Thắng.
Nhìn thấy con chuột này quay về tay không, Hoàng có chút nghi hoặc thầm nghĩ: “Không lẽ nó không săn được con hung thú nào? Cũng phải, một nơi cổ đại hoang dã như thế này, nguy hiểm trùng trùng, quái vật cấp Siêu Nhân chắc không chỉ có một con chuột lớn này! Nó chưa bị những loài Siêu Nhân khác ăn thịt là may mắn lắm rồi!”
Hoàng không hề biết rằng, nếu so sánh với những kẻ đồng cấp thì Tiểu Thử mạnh bá đạo. Bởi trong người nó vừa mang pháp tắc, lại được công pháp gia trì nên xét về sức mạnh tổng thể thì không ai có thể sánh bằng nó, trừ Bạo Vương. Nhưng đấy là về sức mạnh, còn về tốc độ thì không ai có thể bắt kịp Tiểu Thử.
“Xong rồi, chuẩn bị đi thôi!” Thắng vẫy tay ra hiệu cho Hoàng, cùng tiến về phía Tiểu Thử.
“Anh Thắng, đợi em về khoang tàu lấy chút túi dinh dưỡng đã. Khi vào đó, không biết sẽ kéo dài bao lâu, nếu kéo dài mà không có thức ăn để dùng, sẽ rất dễ kiệt sức vì đói.” Hoàng tính toán chu toàn, đề nghị Thắng tạm hoãn.
“Hả? Cần gì đến túi dinh dưỡng? Với lượng lớn lương thực mà Tiểu Thử kiếm được, chúng ta thừa sức ăn rồi, ăn đến một tháng cũng chưa chắc hết ấy chứ!” Thắng hơi khó hiểu nhìn Hoàng.
“Anh Thắng...” Hoàng thật không biết nói sao, rõ ràng nơi đây không có con hung thú nào khác ngoài con chuột lớn này cùng với đám chuột nhỏ.
Nhìn Hoàng một hồi, lại quay sang nhìn Tiểu Thử, như chợt nghĩ ra điều gì, Thắng liền vỗ ót một cái, rồi cười ha hả nhìn Hoàng. Sau đó hắn bảo Tiểu Thử lấy thịt hung thú từ trong không gian trữ vật ra cho Hoàng xem.
Ầm!
Một núi thịt hung thú cấp Quân Chủ chất ��ống trước mặt hai người.
Thắng liền mỉm cười quay sang hỏi Hoàng: “Thế này đã đủ chú mày ăn chưa?”
Nhìn núi thịt trước mặt mình, cảm giác con nào con nấy cũng tỏa ra uy áp kinh thiên, khiến Hoàng kinh hãi run rẩy, miệng khô khan âm thầm nuốt nước bọt, vô thức gật đầu lia lịa.
Sau khi đã trấn an được sự lo lắng của Hoàng, Thắng mới ra chỉ lệnh cho Tiểu Thử thu toàn bộ lương thực vào trong không gian riêng của nó.
“Vậy thì lên đường thôi! Vì con chuột này khó tính, không cho người lạ cưỡi trên lưng nên anh chuẩn bị trước cho chú mày một tấm ván, chịu khó ngồi trên đấy! Yên tâm, có lũ chuột con khiêng kiệu, chú mày không phải đi bộ đâu...” Thắng đưa tay chỉ về phía chiếc ván gỗ lớn, bên dưới là lít nhít chuột con.
Nhìn lũ chuột con bé như vậy, mà bản thân nặng khoảng 200 cân, Hoàng có chút lo lắng, sợ bọn này không nâng được mình bèn hỏi dò Thắng: “Anh Thắng, bọn chuột con này liệu có được không?”
“Hahaha chú mày lại đi nghi ngờ chúng à? Nhìn kỹ xem cấp bậc của chúng như nào! Anh còn sợ chú mày không bằng một con chuột nhỏ ấy chứ!” Thắng có chút buồn cười, lũ chuột con này tuy nhỏ bé nhưng đều là con cháu của Tiểu Thử. Tuy không mang một đầu pháp tắc hoàn chỉnh nhưng ngụy pháp tắc vẫn có.
Nhờ sự giúp đỡ của Tiểu Thử mà bọn chúng con nào cũng có ngụy pháp tắc thiểm quang thuật trên thân. Đúng là một người làm quan thì cả họ được nhờ!
Nếu cho Hoàng solo với chúng, chắc gì đã thắng nổi bọn chuột này. Đấy là còn chưa nói con nào con nấy cũng cấp Sư trở lên, có con còn lên cấp Tông nữa kìa. Nếu bọn chuột này nghe được lời Hoàng nói, chắc chắn sẽ tức giận kinh hô: “Đúng là mắt chó nhìn người thấp!!!”
Nghe theo lời của Thắng, Hoàng bắt đầu cẩn thận đánh giá hơn, cảm nhận sức mạnh cơ bắp từ chúng phát ra.
Không nhìn không biết, nhìn rồi Hoàng mới kinh hãi thất sắc, thật con mẹ nó quái dị nha! Bọn này ấy vậy mà toàn cao thủ cấp Siêu Chiến Binh trở lên, còn mạnh hơn cả hắn.
Quá nhiều lần kinh hãi, nước bọt trong khoang miệng đã hết từ lúc nào, nhưng Hoàng vẫn vô thức nuốt khan vài cái.
“Thật là... mau lên, nhanh ngồi lên tấm ván g��� rồi chúng ta xuất phát!”
Thắng thúc giục Hoàng, đẩy Hoàng về phía lũ chuột con. Sau khi xác định thằng cu em này đã an tọa trên kiệu chuột, Thắng mới tiến tới chỗ Tiểu Thử, nhảy lên lưng chuột lớn, bắt đầu một cuộc hành trình vào trong khu rừng nguyên sinh mà trước đây bản thân hắn chưa từng dám đặt chân vào.
Còn Hoàng lúc này thì yên lặng ngồi ngoan ngoãn trên tấm ván gỗ kia. Trong đầu y lúc này là mười vạn câu hỏi vì sao!
Vì sao con chuột kia có thể dịch chuyển nhanh đến vậy!
Vì sao con chuột đó có thể biến hóa thịt ra vào tùy ý?
Chỗ thịt đó đã biến đi về đâu?
Và tại sao một nhân loại cấp Chiến Binh lại có thể thu phục được một con hung thú cấp Siêu Nhân cùng một đàn chuột cấp Sư làm sủng vật???
Hàng tá câu hỏi dấy lên trong đầu, tuy tò mò nhưng hắn hiểu, biết nhiều chỉ hại thân, tốt nhất nên ngoan ngoãn yên phận hoàn thành trách nhiệm của mình.
Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.