(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 115: Hoàng kinh sợ
Thấy Hoàng đã ăn xong phần thức ăn mình đưa, Thắng liền phấn khích hỏi:
“Thế chúng ta sẽ quay lại chỗ con tàu rồi trở về năm 2023 sao?”
“Không được đâu anh Thắng. Em vừa xem thông số AI truyền về, con tàu hiện đã cạn kiệt năng lượng. Phải nạp đầy thì nó mới có thể du hành thời gian...”
Hoàng khó khăn đáp lại Thắng, tâm trạng y lúc này cũng chẳng khá hơn là bao.
“Ch��ng ta dùng lôi điện để nạp được không?”
Thắng nhớ lại lúc ở đầm nước, bản thân từng dùng lôi điện đánh vào con tàu, nhờ đó mà nó hoạt động trở lại. Nếu lôi điện thực sự hữu dụng, hắn sẽ không tiếc bất kỳ chút pháp tắc nào, sẵn sàng chỉ đạo nguyên anh phóng điện xuống.
“Không được. Lôi điện có quá nhiều năng lượng dư thừa, gây ảnh hưởng đến quá trình du hành thời gian. Loại năng lượng này không phù hợp, nên đã bị các nhà khoa học tương lai loại bỏ!”
Hoàng lắc đầu quả quyết, vì hắn biết rõ tầm quan trọng của việc phải sử dụng đúng loại năng lượng cho con tàu, nếu không sẽ gây ra nhiều rủi ro không đáng có. Chính vì vậy, trước khi lên đường, các nhà khoa học đã dặn dò kỹ lưỡng hắn không được động tay vào khoang năng lượng.
Bởi lẽ họ sợ tên nhóc này vì tò mò mà làm hỏng đại sự, nên mới dặn dò kỹ lưỡng như vậy.
“Thế phải làm sao?”
Thắng vừa rồi còn đang hớn hở, nghe Hoàng nói vậy, khuôn mặt hắn liền nhăn nhó lại. Chẳng lẽ việc quay về nhà là bất khả thi sao?
“Trước khi tới đây, khoang năng lượng của em đã hạ cánh trước rồi! Anh Thắng cứ yên tâm, chúng ta chỉ cần dựa theo bản đồ này, hướng đến vị trí của khoang năng lượng, sau đó khởi động nó, đưa về đây, kết nối với khoang chính là được...”
Hoàng cho Thắng xem một hình ảnh 3D, đó là bản đồ của khu vực chứa khoang năng lượng mà Hoàng vừa nhắc đến.
“Đây là...” Nhìn vị trí chấm đỏ đang nhấp nháy, Thắng liền nhận ra đó chính là trung tâm khu rừng nguyên sinh rậm rạp khi trước. Khi ấy, vì còn yếu ớt nên hắn không dám vào thăm dò, không ngờ đây lại là chỗ hạ cánh của khoang năng lượng mà Hoàng nhắc đến.
“Anh biết chỗ này sao?” Thấy Thắng nhận ra khu vực này, Hoàng có chút vui mừng hỏi lại.
Vì Thắng đã ở đây từ trước, nên việc y biết địa hình nơi đây cũng chẳng có gì lạ. Hoàng cũng không cảm thấy khó hiểu.
Nếu Thắng thực sự biết nơi này thì tốt rồi. Bọn họ có thể tiến vào đó, công cuộc tìm kiếm sẽ dễ dàng hơn.
“Biết chứ. Trước đây anh chỉ dám loanh quanh phía ngoài mà thôi, vì bên trong đó tồn tại một thứ rất nguy hiểm. Anh không biết đó là thứ gì, nhưng linh cảm mách bảo nơi đó có một con quái vật hung dữ!”
Nhớ lại khi đó, Thắng lại có chút rùng mình, thầm nghĩ: "Con quái vật trong đó ít nhất cũng phải cấp Tông Đỉnh Phong hoặc cấp Quân gì đó. May mà lúc đó nó không nuốt chửng mình, nếu không có lẽ đã chết mười cái mạng rồi."
Khi ấy, hắn không cảm nhận được đối phương thuộc cấp bậc nào, nhưng sau khi giao đấu với các cao thủ và hung thú cao cấp, hắn cũng nhận ra con quái vật từng rình mò mình trong khu rừng khi đó có cấp bậc không hề thấp.
Nghe Thắng nói vậy, Hoàng cũng trầm tư suy nghĩ: "Không lẽ là Hỗn Độn Trùng? Cũng có thể, bởi khi bị cuốn đi bởi luồng năng lượng kia, không chỉ có khoang năng lượng mà ngay cả chiếc phi thuyền do Hỗn Độn Trùng điều khiển cũng bị cuốn vào..."
Cứ vậy, cả hai chìm vào những dòng suy nghĩ riêng của mình.
Mãi đến vài phút sau, Thắng mới tỉnh táo lại hỏi Hoàng.
“Thế chúng ta chuẩn bị vào đấy sao?”
“Đúng vậy, nhưng trước hết phải chuẩn bị lương thực đã anh Thắng!”
Hoàng nghiêm túc gật đầu. Đây là việc bắt buộc phải làm. Nếu con tàu du hành thời gian không có nguồn năng lượng phù hợp, sẽ rất khó để đưa họ đến năm 2023. Vì thế, dù biết bên trong nguy hiểm, hắn cũng phải dấn thân vào. Hiện tại, toàn bộ niềm tin của nhân loại đang đè nặng trên đôi vai hắn.
“Được! Lương thực cứ để anh lo, còn chú thì cố gắng an dưỡng đi!” Thắng tràn đầy tự tin, vỗ mạnh lên bờ vai to lớn, rắn chắc của Hoàng.
Lần trước, bảo hắn vào khu rừng đó, hắn thực sự không dám, nhưng lần này đã khác.
Không chỉ bản thân đã trở thành một phần của Thiên Đạo mà Tiểu Thử cũng đã là một hung thú cấp Vương, hắn cần gì phải sợ dăm ba con quái vật cấp Quân? Gặp là thịt luôn chứ nể nang gì!
“Một mình anh liệu có ổn?”
Hoàng có chút lo lắng, bởi theo hắn thấy, sức mạnh của Thắng mới chỉ ở cấp Chiến Binh.
Ở tương lai, tuy tận thế đã đến, nhưng ngành giáo dục vẫn rất quan trọng, nên không ai dám bỏ qua. Vì thế, các thế hệ trẻ sau một trăm năm vẫn được dạy dỗ bài bản, trong số đó có cả Hoàng. Và giáo trình dạy học cũng có cả quá trình phát triển của Trái Đất cùng với các hệ sinh thái.
Theo kiến thức đã học, kết hợp với lời Thắng nói trước đó, nơi đây vẫn còn tồn tại loài khủng long cỡ lớn, đặc biệt là những loài hung dữ như khủng long bạo chúa. Theo phỏng đoán của các nhà khoa học bấy giờ, chúng phải có cấp bậc từ Siêu Chiến Binh trở lên, trong khi Thắng mới chỉ cấp Chiến Binh yếu ớt.
Tuy vẫn có thể sinh tồn, nhưng khi gặp bọn hung vật này sẽ vẫn rất nguy hiểm. Chính vì thế, Hoàng lúc này rất sợ Thắng trở thành mồi cho chúng.
“Chú mày yên tâm, anh ở đây đã được một năm có lẻ! Không những vậy, anh còn có một con sủng vật bảo vệ! Nào, ra đây anh giới thiệu cho chú mày...” Thắng thấy thằng em mới quen này vậy mà lo lắng cho mình, hắn chợt phì cười ha hả, vỗ vai, kéo cu cậu ra ngoài chòi tre.
Được một kẻ cấp Sư lo lắng cho mình, Thắng không biết nên cảm động hay buồn cười, bởi mới đây hắn còn chiến đấu sống còn với một Thần Chủ vĩ đại của đa vũ trụ tà ác, dăm ba con hung vật ở nơi này thì hắn sợ gì.
Vừa bước ra ngoài, đập vào mắt Hoàng là một khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, cây cối bạt ngàn, xung quanh tràn ngập hơi thở của sự sống, ngút ngàn xanh biếc. Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh hoang tàn của năm 2223, khi đó mọi thứ chìm trong biển máu, trùng tộc khắp nơi, cây cối đã bị tận diệt.
Tham lam hít thở vài hơi, mọi cảm xúc tiêu cực cũng theo đó tan bi��n.
“Nào, chúng ta đi xuống phía dưới thôi!”
Thắng hô lớn về phía Hoàng, rồi tiến đến thân cây, tụt xuống trước.
Lúc này Hoàng mới để ý kỹ, chòi tre này vậy mà cao hơn 50m, khiến hắn khá bất ngờ, kinh ngạc hỏi Thắng.
“Nơi này là do anh tự làm sao, anh Thắng?”
“Yes!” Thắng tràn đầy tự hào, gật đầu về phía Hoàng.
“Oa! Thật là tài tình!” Hoàng có chút phấn khích tột độ. Lúc này hắn mới thực sự thể hiện mình là một thằng nhóc 18 tuổi. Dù khuôn mặt vẫn biểu hiện sự già dặn, nhưng không thể che giấu tâm hồn non nớt của một cậu nhóc mới mười tám đôi mươi.
Chẳng mấy chốc hai người đã đứng dưới gốc cây cự sam.
Thắng đưa hai tay đặt lên miệng, sau đó hướng về phía rừng cây mà hô lớn.
“Tiểu Thử!!! Mau về đây!”
Chẳng mấy chốc, một tia sáng xẹt qua, xuất hiện trước mặt Thắng và Hoàng là một con chuột khổng lồ, thân óng ánh kim quang, đứng đó kêu chít chít. Phía sau nó là một đàn chuột lớn đang rối rít ồn ào.
“Siêu...siêu... siêu nhân!!!”
Hoàng trợn mắt, há hốc mồm, sợ hãi chỉ tay về phía Tiểu Thử, kinh hô.
Toàn bộ nội dung này thuộc sở hữu độc quyền của truyen.free.