Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 114: phân cấp của tân nhân loại.

"Mã gen? Đó là thứ gì vậy?" Thắng tò mò hỏi.

"À, mã gen chính là một dạng năng lượng trong cơ thể con người. Nó tương tự nội lực hay nội công của những người luyện võ, nhưng hình thức lại khác biệt hoàn toàn.

Chẳng hạn như trong nội gia quyền, họ tích trữ bằng cách rèn luyện kết hợp thổ nạp, từ đó mà sinh ra nội công, nội lực.

Còn chúng tôi có được mã gen là nhờ các nhà khoa học bắt được lũ trùng, sau đó nghiên cứu ra các loại thuốc tiến hóa cho nhân loại sử dụng. Từ cơ thể chúng, các nhà khoa học đã tìm ra bí mật của mã gen, cụ thể là gì thì tôi không rõ, chỉ biết nó có thể kích hoạt 100% gen của con người, từ đó thu được năng lực siêu phàm..."

Nghỉ một hơi, Lưu Thế Hoàng lại tiếp tục nói.

"Và cũng từ đó, con người mới tiến vào kỷ nguyên văn minh vượt bậc, gọi là tân nhân loại.

Nhưng những nghiên cứu này đã quá muộn màng, bởi lẽ khi tân nhân loại xuất hiện, lũ trùng cũng đã mạnh lên rất nhiều, nhiều trùng tộc hùng mạnh hơn đã tiến vào Trái Đất, khiến con người không thể ngăn cản được."

"Vậy tân nhân loại thăng cấp bằng cách nào? Và phân cấp sức mạnh ra sao?" Thắng hơi tò mò, nhìn chăm chú về phía Hoàng.

"Như tôi đã nói, muốn kích hoạt mã gen thì cần xác của những con trùng, mới có thể trích xuất ra huyết thanh tiến hóa. Việc tăng cấp cho tân nhân loại cũng tương tự, cũng phải trích xuất mã gen của trùng tộc, sau đó bơm vào cơ thể tân nhân loại, như vậy mới có thể tăng cấp được.

Nhưng kích hoạt mã gen thì dễ, tăng cấp mới là khó, bởi cần đến lượng lớn tài nguyên. Không chỉ cần nhiều huyết thanh để sử dụng, mà chất lượng cũng phải tăng lên theo từng cấp độ.

Trong khi đó, lũ trùng từ bên ngoài xuất hiện ngày càng nhiều, mà đa phần đều là những con có sức mạnh đủ để phá hủy cả thành phố, không vũ khí nào có thể ngăn cản được chúng. Vì vậy, việc đi săn tài nguyên là cực kỳ khó khăn.

Còn cấp bậc thì được chia làm: Binh, Chiến Binh, Siêu Chiến Binh, Binh Vương, Siêu Phàm, Siêu Nhân, Bán Thần Nhân, Thần Nhân.

Đó là hệ thống do các nhà khoa học đặt ra, dựa trên sức mạnh của lũ trùng. Thực tế, tân nhân loại khi đó cao nhất cũng chỉ đạt cấp Binh Vương đỉnh phong mà thôi!"

Lưu Thế Hoàng giải thích cặn kẽ cho Thắng, vừa cắn xé vài miếng thịt trên tay. Vừa nói vừa ăn, đúng là phải vậy thôi!

Có thực thì mới vực được đạo mà!

"Thế ông anh cấp bậc gì?" Theo cảm nhận của Thắng, người đàn ông trước mặt này chỉ ở khoảng cấp Sư trung kỳ. Cậu tự hỏi liệu phân cấp sức mạnh của người ở tương lai có khác biệt với sức mạnh của toàn vũ trụ hay không.

Bởi lẽ tất cả thế giới trong đa vũ trụ đều lấy Linh, Sư, Tông, Quân, Vương, Hoàng và cuối cùng là Giới Tọa để phân cấp!

"Tôi hiện tại đang là Siêu Chiến Binh cấp 25!" Hoàng vừa nhai nhồm nhoàm vừa trả lời Thắng.

"Ồ..." Thắng có thể xác định được, nếu vậy thì cấp Siêu Chiến Binh tương đương với cấp Sư. Vậy thì cấp Binh đầu tiên hẳn là tân nhân loại mới được tiêm thuốc, chỉ mạnh bằng cơ thể bình thường của người dân tại Quỷ Giới, tức là Bán Linh cấp.

"Khoan đã, Siêu Chiến Binh cấp 25 là sao?"

Điều này thực sự là lạ lẫm. Theo hệ thống tu luyện mà Thắng biết, các cấp chỉ có ba giai đoạn phân chia, mỗi giai đoạn là tam trọng. Ví dụ như từ cấp Linh lên cấp Sư cần phải trải qua ba đại cảnh giới: Hạ, Trung, Thượng, và trong mỗi đại cảnh giới này lại chia làm nhất, nhị, tam trọng tiểu cảnh giới.

Còn cách phân cấp theo từng con số như Lưu Thế Hoàng nói tới thì cậu chưa từng nghe qua.

"À, là như vậy. Trong cấp bậc của tân nhân loại, các nhà khoa học đã chia làm 10 cấp độ. Từ cấp độ 1, tức là tân nhân loại vừa mới sử dụng huyết thanh, sẽ được gọi là Binh.

Và từ cấp Binh, muốn lên được cấp Chiến Binh thì phải đạt cấp độ 10. Cứ thế mà tính lên, đến cấp Siêu Chiến Binh là cấp độ 20, và tôi hiện tại mới là cấp độ 25, còn bốn cấp nữa là tiến vào cấp 30, trở thành Binh Vương... Nhưng còn xa lắm!" Hoàng hơi chán nản thở dài, nghĩ đến con đường phía trước càng thấy xa xăm.

"Nhưng nếu được ăn một lượng lớn loại thịt này, tôi có thể nhanh chóng thăng cấp!"

Hoàng lại vui vẻ khoe với Thắng, đôi mắt sáng rực.

Đúng vậy, sau khi ăn một cái đùi này, Hoàng có thể cảm nhận được mã gen trong cơ thể đang rục rịch. Tuy chỉ là một tia nhưng hắn vẫn nhạy cảm mà cảm nhận được.

Nó còn tốt hơn cả việc sử dụng thịt của lũ trùng tộc.

Vì ở tương lai, lương thực khan hiếm cộng với việc chiết xuất mã gen rất tốn thời gian, nên các nhà khoa học đã nghiên cứu thịt lũ trùng tộc và phát hiện ra chúng có thể ăn được. Không những thế, chúng còn có thể giúp người thường tiến hóa thành tân nhân loại, còn tân nhân loại thì lại dễ dàng thăng cấp.

Nhưng ăn thịt lại không hiệu quả bằng chiết xuất huyết thanh. Có thể nói là huyết thanh mang lại cho họ 100% hiệu quả tức thì, còn việc cắn nuốt thịt trùng tộc phải mất một thời gian khá lâu mới có thể tăng tiến.

Vì thế, khi vừa ăn được cái đùi này, Hoàng phải kinh ngạc và vui mừng bởi không những nó ngon mà năng lượng mã gen nó mang lại cho bản thân cũng rất lớn.

Hoàng đâu biết rằng, thực ra miếng thịt mà hắn đang cầm trên tay là của một con hung thú cấp Quân Chủ đỉnh phong, do Tiểu Thử bắt về. Bởi vậy, khi một kẻ cấp Sư như hắn ăn, mới có hiệu quả lớn đến vậy.

Nếu đổi lại là một con trùng tộc cấp Quân đỉnh phong thì cũng tương tự vậy thôi, không kém là bao nhiêu, chỉ có khác là loại thịt nào ngon hơn mà thôi.

"Vậy sao? Thế ông anh cứ tự nhiên ăn hết đi!"

Thắng đẩy tới trước mặt Hoàng một mâm thịt lớn. Hiện tại dạ dày cậu cũng đã lấp hơn phân nửa, cơ thể cũng hồi phục đến cấp Linh, không cần ăn tiếp. Nhường lại cho người đồng hương trước mặt để lấy chút thiện cảm cũng là điều tốt.

"Cái này, có chút không hay..."

Hoàng hơi ngại ngùng, nhưng đôi tay lại phản bội hắn. Tuy miệng thì nói không phải, nhưng hắn lại tiện tay cầm một khối thịt lớn bỏ vào miệng mà nhai ngấu nghiến như một kẻ chết đói.

"Quên mất, tôi chưa hỏi tên người anh em là gì, hiện tại đang bao nhiêu tuổi?"

Thấy Hoàng lúc này hỏi tên tuổi mình, Thắng mới sực nhớ ra là mình chưa giới thiệu tên, nên tiện thể giới thiệu luôn.

"Tôi tên là Thắng, Đỗ Tất Thắng, anh cứ gọi Thắng là được. Còn tuổi thì cũng phải 25 rồi nhỉ..."

Thắng hơi đắn đo suy nghĩ. Theo như bình thường thì cậu mới có 24 tuổi, nhưng theo lời kể của Tiểu Thử, cậu đã ngủ đâu đó một năm! Như vậy cậu đã 25 rồi. Nếu tính thêm tuổi mụ thì là 26.

Phụt!!!

Lưu Thế Hoàng đang ăn bỗng kinh ngạc phun ra một đống thức ăn còn đang nhai dở, miệng ho sặc sụa.

"Ông anh sao thế?" Thắng hỏi Hoàng với vẻ khó hiểu.

"Khục khục, có thật anh là 25 không vậy?"

Hoàng có chút khó tin nhìn người thanh niên trước mặt.

"Đúng nha, không lẽ tôi già vậy sao?"

Cũng phải, cậu đã trải qua một cuộc sống không bình thường, khuôn mặt già đi cũng là điều dễ hiểu thôi. Nhưng già đến mức để người đàn ông có vẻ ngoài tứ tuần này kinh ngạc thật khiến Thắng phải lo lắng.

"Không, là quá trẻ! So với anh, em mới 18!" Hoàng lắc đầu nguầy nguậy, tỏ ý không phải thế.

Nghe được lời của Hoàng, lại đến lượt Thắng giật mình kinh hãi. "Con mẹ nó!" Cậu thầm nghĩ. "Thế quái nào một thằng nhóc mười tám lại mang thân hình và khuôn mặt giống một ông già tuổi bốn mươi như thế này?"

Rõ ràng giao diện là phụ huynh, nhưng hệ điều hành lại là sinh viên! Thật làm cuộc đời của Thắng thêm phần phong phú.

Mọi nội dung trong bản chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free, hy vọng mang lại những giây phút thư giãn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free