(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 113: tin tức từ tương lai.
"Không được, tôi phải quay lại chỗ phi thuyền! Cả thế giới đang gặp nguy hiểm!"
Người phi hành gia vẻ mặt đầy lo lắng, nhăn nhó toan đứng dậy, nhưng vì lâu ngày không hoạt động, khí huyết trong người tắc nghẽn, đôi chân tê dại không thể đứng vững, khiến anh ta ngã vật xuống đất.
"Yên tâm đi, anh không thể rời khỏi đây được đâu! Tôi đã bị mắc kẹt tại đây một th��i gian rồi!"
Thắng tiến lại gần, đỡ người đàn ông lên. Anh không hiểu lời người đàn ông nói có ý gì, nhưng hiện tại, xem ra việc trở về thời đại cũ là điều bất khả thi.
"Vậy là anh cũng được gửi về năm 2023, rồi bị mắc kẹt tại đây sao?"
Nghe Thắng nói vậy, người đàn ông trung niên không khỏi ngạc nhiên. Theo như anh ta biết, khi được đưa đến đây, nhân loại đã bị tận diệt, chỉ còn duy nhất một khu căn cứ quân sự ở Việt Nam. Thế mà người trước mặt lại nói đã bị mắc kẹt ở đây một thời gian, vậy hẳn anh ta là người đến trước mình. Nhưng vào lúc đó, làm gì có căn cứ nào kịp chế tạo cỗ máy thời gian như căn cứ của anh ta chứ!
"Tôi?..." Thắng hơi bối rối. Gửi về cái gì? Hắn đơn thuần là bị đá về thôi mà! Nói đúng hơn, vì cứu nhân loại nên hắn đã bị Hiện Quang đại sư tống về thời nguyên thủy. Nhưng phải giải thích thế nào đây? Bị đá về hay được gửi về? Tất nhiên là phải giấu chuyện bị đá về. Nhưng nói là được gửi về cũng không đúng, bởi hắn đâu biết khu căn cứ khoa học nào, nói ra lại sợ bị đối phương phát hiện ra điểm nghi vấn. Nếu đã vậy, chỉ có thể đổ tại thời không mà thôi. Chẳng phải từ trong lịch sử đến hiện đại, cũng có những trường hợp người biến mất bất thình lình rồi xuất hiện ở tương lai đó sao?
"Cái này... tôi cũng không biết, chỉ là trong một lần đi chơi trong hang động thì bị dịch chuyển đến đây."
Thắng gãi đầu, vẻ mặt tỏ rõ sự khó hiểu, trông cứ như thể anh ta chẳng hay biết gì thật.
Thấy vậy, người đàn ông cũng tin phần nào, liền quay sang hỏi Thắng:
"Vậy... anh đến từ năm bao nhiêu?"
"Tôi? Tôi đến từ năm 2023..." Thắng thành thật trả lời.
Nghe Thắng nói mình đến từ năm 2023, người đàn ông xúc động khôn xiết, nắm chặt lấy đôi vai nhỏ bé của Thắng. Lực nắm mạnh đến nỗi Thắng phải nhăn nhó mặt mày thầm nghĩ: "Sức mạnh thật lớn, tên này chắc cũng phải cấp tông sư không chừng!"
Nhìn thấy biểu hiện của Thắng, người đàn ông mới nhận ra mình hơi quá khích, vội thả lỏng bàn tay, nhưng vẫn giữ vai Thắng, nói trong niềm vui sướng tột độ:
"Thật tốt quá! Tôi tên là Lưu Thế Hoàng, là người của tương lai, tôi đến từ năm 2223..."
"Người đến từ tương lai?"
Đầu Thắng hiện đầy dấu hỏi chấm. Con mẹ nó! Hóa ra đây thật sự là người của tương lai sao? Anh ta trở về đây bằng tàu du hành thời gian ư?
"Anh! Anh đi cỗ máy thời gian giống Doraemon à?"
Thắng với vẻ nửa tin nửa ngờ hỏi lại Lưu Thế Hoàng.
"Đúng! Tôi đã ngồi cỗ máy thời gian để quay về năm 2023, cảnh báo mọi người..."
Lưu Thế Hoàng gật đầu.
Thấy người đàn ông kia khẳng định là thật, lần này đến lượt Thắng không kìm được sự phấn khích. Con mẹ nó!!! Nếu người này có thể ngồi cỗ máy đó để du hành thời gian từ năm 2223 về đây, vậy thì hắn cũng có thể vào trong đó mà quay về năm 2023! Như vậy, hắn có thể về nhà rồi! Không cần phải liều mạng tu luyện như bây giờ nữa.
Nhìn thấy Thắng vui vẻ, hoàn toàn chẳng thèm nghe những gì mình nói tiếp theo, Lưu Thế Hoàng vội lay vai Thắng và lớn tiếng gọi:
"Người anh em, cậu nghe cho rõ đây! Vào năm 2033, tức mười năm sau năm 2023, bầu trời sẽ bắt đầu xuất hiện vết nứt không gian, từ trong đó sẽ có quỷ khí tràn vào Địa Cầu! Khi đó các loài sinh vật hung dữ sẽ tiến hóa và bắt đầu tàn sát nhân loại! Không chỉ vậy, từ trong những khe nứt kia sẽ xuất hiện một lượng lớn Trùng tộc, và chúng mới là thứ đáng sợ nhất. Chúng ăn hết toàn bộ nhân loại, diệt sạch loài người, không còn một mống! Vì để cứu vãn tình hình, các nhà khoa học đã gửi tôi về năm 2023 để cảnh báo, cho nên chúng ta phải nhanh chóng trở về năm 2023 để cảnh báo nhân loại!!!"
"Cái gì mà Trùng tộc?" Thắng hơi ngớ người, vẻ mặt khó hiểu.
Để chứng minh lời mình nói là thật, Lưu Thế Hoàng vội mở một nút trên tay áo, và từ đó hiện ra một hình ảnh 3D, hiện lên cảnh nhân loại đang chật vật chiến đấu với những con quái vật kỳ dị.
"Kim Giác Ngô Công? Liệp Sát Trùng Tử???"
Thắng hơi kinh hãi thầm nghĩ, bởi theo như hắn thấy, chúng chính là những côn trùng từ Trùng Vực, trong bí cảnh mà Dạ Minh từng ngao du. Điều đáng nói ở đây là tại sao chúng lại xuất hiện ở Trái Đất, điều mà Thắng hoàn toàn không thể lý giải. Nhưng hắn biết, lũ trùng này không chỉ là tài nguyên quý hiếm, mà còn là những quái vật cực kỳ nguy hiểm. Đối với những kẻ tu luyện ở Quỷ Giới, chúng là thiên tài địa bảo, còn với nhân loại trên Địa Cầu, chúng chẳng khác gì hung thú. Nếu chúng xuất hiện trên Địa Cầu, chắc chắn nhân loại sẽ gặp nguy hiểm, bởi chúng cực kỳ phàm ăn, thứ gì cũng có thể nuốt chửng. Như thế nơi hắn sống cũng sẽ không được yên ổn, cha mẹ, anh chị em họ hàng thân thích cũng khó lòng yên thân.
Nhận ra tầm quan trọng của vấn đề, Thắng liền quyết định sẽ giúp người đàn ông trước mặt trở về năm 2023. Vừa có thể giúp cho anh ta về nhà, lại có thể giúp cho người phi hành gia hoàn thành nhiệm vụ, đúng là một mũi tên trúng hai đích.
"Được! Nhưng trước tiên anh cứ nghỉ ngơi trước đã, để phục hồi cơ thể. Chẳng phải chúng ta đã có cỗ máy thời gian rồi sao? Cần gì phải vội vàng đến thế?"
Thắng trấn an Lưu Thế Hoàng, nhưng hơn ai hết, hắn biết mình còn nóng lòng hơn cả người đàn ông kia. Lời trấn an này thực chất không phải dành cho Lưu Thế Hoàng, mà là để hắn tự trấn an bản thân, đừng quá hấp tấp.
"Người anh em nói phải!"
Thấy Thắng nói có lý, Lưu Thế Hoàng liền gật đầu, yên tâm ngồi nghỉ ngơi.
Thắng tiện tay ném cho Hoàng một chiếc đùi lớn, to hơn cả đầu người: "Chắc anh chưa được ăn gì, ăn tạm cái đùi này đi, ngon lắm đó."
Đây là phần thịt ăn dở của hắn, tuy là thức ăn thừa, nhưng đừng coi thường, đây là thịt của hung thú cấp quân do Tiểu Thử săn về cho Thắng vào sáng nay. Hắn đang ngồi ăn dở thì thấy Lưu Thế Hoàng tỉnh dậy, nên mới dừng lại. Nếu không, cái đùi này đã hết từ lâu rồi.
"Đây là...?"
Đây là lần đầu tiên Hoàng thấy một chiếc đùi to đến vậy. Từ lúc sinh ra đến giờ, anh ta luôn sống trong cảnh đói khổ, làm gì có miếng thịt nào ra hồn để ăn! Hơn nữa, trong thời kỳ tận thế, lấy đâu ra thịt ngon mà ăn? Thực phẩm chủ yếu là các loại ngũ cốc dễ trồng và thịt Trùng tộc, nhưng chúng chẳng hề thơm ngon như miếng thịt đang cầm trên tay này.
"Đó là thịt của Khủng long bạo chúa, ăn cũng được! Mùi vị cũng không khác thịt gà là mấy..."
Thắng chép mi���ng, mà nói thì hắn đã ăn đến phát ngán rồi, giờ ăn chỉ là để duy trì sự sống mà thôi.
"Trời ơi! Thứ này thật sự quá ngon!!! Không những thế, nó còn chứa hàm lượng năng lượng khổng lồ, tôi có thể cảm nhận được mã gen của mình đang thay đổi!"
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, và mỗi từ ngữ đều được trau chuốt tỉ mỉ để giữ trọn vẹn tinh thần tác phẩm.