(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 111: Qua một ngày.
Hà hà, đúng là hồi hộp thật!
Thắng nằm bệt xuống đất, thở hổn hển nhưng vẫn cố cười nói.
Để kéo người phi hành gia kia ra khỏi khoang ngủ đông, Thắng đã kích hoạt Pháp Tắc Cuồng Nộ. Do pháp tắc này chỉ cần huyết khí tự thân là có thể kích hoạt mà không cần đến thần hồn, nhưng đổi lại, huyết khí trong người hắn đã cạn đi một nửa, khiến hắn hiện tại bị mất một lượng lớn máu.
Bờ môi xám bạc, khuôn mặt xanh xao cùng cơ thể vô lực cho thấy tình trạng thiếu máu của Thắng nghiêm trọng đến mức nào.
"Đại Vương, ta còn vài viên phục huyết đan!"
Tiểu Thử đưa cho Thắng vài viên đan dược nhỏ. Đó là những viên dược hoàn Thắng đã lấy từ Đan Tiên và đưa cho Tiểu Thử để đề phòng bất trắc trước khi tiến vào Hư Không Giới. Vừa hay vẫn còn sót lại lúc này, nên Tiểu Thử vội vàng lấy ra cho Thắng dùng.
"Cảm ơn ngươi."
Thắng nhận lấy hai viên phục huyết đan, rồi cho vào miệng, nuốt xuống.
Đan dược vừa vào bụng, liền hóa thành dòng nước thuốc, thẩm thấu vào kinh lạc qua các mạch máu, khí huyết cũng theo đó mà dần hồi phục.
Sau khi dùng phục huyết đan, khuôn mặt Thắng hồng hào hẳn lên, sinh lực cũng dồi dào trở lại.
"Đại Vương, tên này xử lý thế nào ạ?"
Tiểu Thử đứng bên cạnh, nhìn chằm chằm vào người phi hành gia đang nằm bất động. Nó thật sự không hiểu vì sao Đại Vương nhà nó lại liều mạng cứu lấy con người này.
"Đem hắn về chỗ chòi tre đi." Thắng nhàn nhạt nói với Tiểu Thử.
Tuy hình thể của Tiểu Thử khá lớn, nhưng nó cũng mang lòng kiêu ngạo rất lớn, nhất quyết không cho tên nhân loại này được cưỡi trên lưng mình. Chỉ có Đại Vương của nó, tức Thắng, mới được quyền ngự trên đó.
Đành vậy, Thắng đành phải lấy mấy khúc gỗ lớn, chẻ đôi, rồi buộc lại bằng dây rừng, tạo thành một cái cáng gỗ sơ sài.
Thắng định dùng nó để người phi hành gia kia nằm lên, sau đó nhờ lũ con cháu của Tiểu Thử khiêng về, như vậy mới ổn thỏa.
Thế là trên con đường rừng rộng lớn có một đội ngũ kỳ lạ đang băng băng qua.
Phía trước là một thân ảnh chuột cống khổng lồ, thân phát ánh sáng vàng, đang thong dong dẫn đầu. Trên lưng nó, một chàng trai khôi ngô nhưng không hề tuấn tú, tóc dài quá vai, thân mặc bộ trang phục bó sát người màu đen kỳ lạ, đang ngồi chễm chệ.
Phía sau là một đoàn chuột bé nhỏ đang khiêng một cái cáng lớn. Trên đó là một nhân loại cường tráng, trông khá nặng nề, đang theo sát phía sau.
Tuy vác theo một cục thịt lớn như vậy nhưng lũ chuột con này cũng không hề tỏ ra mệt mỏi. Tuy thân hình nhỏ bé nhưng rất khỏe, chúng vác tên nhân loại to lớn này, băng băng đuổi kịp hai thân ảnh kia, cứ mỗi lần di chuyển lại phát ra những tiếng kêu chít chít khá vui tai.
Chẳng mấy chốc, đoàn chuột của Thắng đã quay trở lại bên cây cổ thụ khổng lồ.
Nhìn thấy cây cổ thụ khổng lồ đang đung đưa theo gió, trên thân cây lại phát ra những đầu pháp tắc lớn nhỏ, hội tụ ở gốc cây, rồi lan tỏa lên thân và các cành cây, Thắng không khỏi ồ lên kinh ngạc.
"Mới chỉ vài tiếng không gặp mặt mà đã tu luyện tới nhập môn rồi, tên này đúng là thiên tài tu luyện mà!"
Dù sao cũng chỉ mới truyền dạy công pháp chưa lâu, mà Đại Thụ Giới đã có thể tự mày mò tiến vào nhập môn chỉ trong vài tiếng từ công pháp do Thắng truyền dạy, đủ thấy khả năng lĩnh ngộ của nó mạnh mẽ đến nhường nào. Mới nhìn thôi mà Thắng đã thấy có chút ghen tị rồi.
Đúng là cuộc đời thật lắm bất công, thằng hai hộp sữa thằng không hộp nào!
Bỏ mặc cái tên thiên tài to lớn trước mặt, Thắng sai Tiểu Thử kéo người phi hành gia kia lên chòi tre trên chạc cây.
Với độ cao hơn 50m, như bình thường, Thắng thừa sức kéo theo một tảng đá nặng năm trăm cân leo lên được. Nhưng lúc này cơ thể hắn quá suy yếu, đến nhục thân cấp Linh còn không bằng, thì làm sao kéo nổi cái thân hình nặng tới hai trăm cân này lên cao!
Vì thế hắn chỉ có thể bắt Tiểu Thử thay mình làm chuyện này mà thôi.
Còn cái kiêu ngạo lúc nãy à? Lần này đành phải dẹp sang một bên! Bởi trước dâm uy của Thắng, Tiểu Thử chỉ có thể cụp đuôi, ngoan ngoãn kéo cái cơ thể to lớn này lên chòi tre.
To lớn là đối với Thắng, còn đối với Tiểu Thử cũng chỉ như một khối đá nhỏ bé tầm thường mà thôi.
Xong xuôi đâu đấy, Thắng mới thả con chuột này đi, còn bản thân thì ở lại trông chừng người đàn ông này.
Anh em đừng nghĩ hắn có ý đồ gì nha, chỉ đơn giản là muốn chờ người kia tỉnh dậy để hỏi rõ mọi chuyện mà thôi.
Thời gian cứ thế trôi qua, bầu trời cũng chìm vào màn đêm đen ngòm.
Bữa tối của Thắng đã được Tiểu Thử đi săn, kiếm về một con hung thú cấp Quân to lớn.
Với sức mạnh hiện tại của Tiểu Thử (cấp Vương sơ kỳ), có thể nói là đủ sức hoành hành một phương. Dù không biết ngoài kia có loài nào siêu việt cấp Vương hay không, nhưng ở hiện tại, ngay tại đây, Tiểu Thử đã tồn tại như một thần vương, khiến các sinh vật khác vừa nhìn đã phải kinh sợ.
Cho nên, săn vài con cấp Quân cho Đại Vương ăn cũng là điều bình thường, không có gì to tát.
Hiện tại tuy Thắng bị trọng thương, thân thể lẫn thần hồn đều tụt cấp xuống mức nghiêm trọng, nhưng hắn có thể dùng một lượng lớn huyết nhục của các con hung thú cấp cao để hồi phục thân thể, nên hiện tại sức ăn của hắn lớn hơn bao giờ hết.
Chính vì thế mà lũ hung thú cấp Quân Chủ quanh đây đều bị Tiểu Thử diệt sát gần hết, đem về cho Thắng bồi bổ. Cũng từ đó, những con hung thú cấp Quân Chủ đều sống trong sợ hãi, không dám ló mặt ra ngoài vì sợ bị ăn thịt.
Kẻ gây ra tất cả những chuyện này lại không hề hay biết, nhưng hắn cũng chẳng thèm quan tâm. Cái hắn cần là bản thân có thể nhanh chóng hồi phục, dù có giết thêm vài con Quân Chủ đi chăng nữa thì hắn cũng vui vẻ ủng hộ Tiểu Thử thôi.
Ăn xong năm con cấp Quân, cơ thể đang bị trọng thương nghiêm trọng của Thắng cũng đã có chút tiến triển trong việc hồi phục. Từ nhục thân xơ xác chỉ ngang một phàm nhân, nay đã trở lại cấp Linh trung kỳ.
"Lúc này mới có chút gọi là khỏe khoắn rồi."
Nắm chặt lòng bàn tay, cảm nhận một nguồn sức mạnh đang luân chuyển bên trong, thật khác với lúc mất đi toàn bộ sức mạnh.
"Haizz." Thắng thở dài một hơi, tiến ra bên ngoài chòi, tựa vào vách tre mà ngắm nhìn cảnh sắc trời đêm. Lâu lắm rồi, từ khi rời khỏi đây đã một thời gian dài, lúc này hắn mới được cảm thấy thoải mái, an toàn, được tựa mình vào nơi quen thuộc mà hưởng thụ bầu trời đêm. Thật khiến hắn nhớ lại những lúc mới tiến vào nơi đây, những cuộc truy đuổi, cầu sinh trong hiểm nguy. Đúng là những trải nghiệm khó quên trong cuộc đời này. Không biết mai sau hắn sẽ đi về đâu, tới những nơi nào đây!
Cũng thật kỳ lạ, đêm hôm nay lại không có trăng hay ngôi sao nào sáng cả, chúng như biến mất trong màn đêm tăm tối của vũ trụ bao la.
Đôi mí mắt nặng trĩu, cứ thế cụp xuống, Thắng thả mình vào giấc mộng xa xăm. Những cơn gió nhẹ thổi qua, phớt qua mái tóc rối, để lộ một khuôn mặt vốn có chút khắc khổ, nhưng lúc này lại đang mỉm cười rạng rỡ.
Phần biên tập này, cùng với tinh hoa của tác phẩm gốc, được truyen.free mang đến độc quyền cho bạn đọc.