Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 11: Tiến về nguồn nước

Đã hai ngày kể từ khi Thắng leo lên cây cự sam khổng lồ này. Suốt thời gian đó, hắn toàn tâm toàn ý tu luyện, không chút nghỉ ngơi.

Mấy thanh sô-cô-la còn lại trong túi đã hết, chỗ nước dự trữ cũng không còn, chỉ trơ lại những chai lọ rỗng bị vứt xó trong ba lô.

Thắng không dám vứt bỏ chúng đi vì sợ khi trời mưa sẽ không có vật chứa nước. Nhưng đã hai ngày qua, hắn vẫn chưa thấy một giọt mưa nào rơi xuống.

Thấy cơ thể vẫn chưa có dấu hiệu thiếu nước, Thắng quyết định vẫn trú ẩn trên cây chờ đợi cơn mưa. Cũng nhờ việc duy trì trạng thái tu luyện, Thắng không tiêu tốn quá nhiều năng lượng cũng như lượng nước dự trữ trong cơ thể, nhờ đó hắn có thể nhịn thêm một thời gian nữa.

...

Thêm hai ngày nữa trôi qua nhanh chóng. Lúc này, Thắng không còn ở trạng thái tu luyện nữa mà đang ngồi đó, nhìn xuống mặt đất.

Đôi môi khô nứt khép hờ, cổ họng vô thức nuốt chút nước bọt còn đọng lại trong miệng, chứng tỏ hai ngày qua Thắng chưa có chút nước nào bổ sung vào cơ thể.

Bù lại, suốt mấy ngày qua chăm chỉ tu luyện, linh khí trong người Thắng đã tiến bộ vượt bậc. Giờ đây, xét về cấp bậc tu tiên, hắn hẳn đã đạt đến Luyện Khí tầng bảy cửu trọng. Khoảng cách đến Trúc Cơ, đến cánh cửa khai mở không gian, giờ đã không còn xa.

Trong quá trình tu luyện, vì cơ thể tiến triển quá nhanh chóng mà dẫn đến thần hồn và thể xác không đồng nhất, khiến tâm ma trong tiềm thức rục rịch trỗi dậy. Điều này buộc Thắng phải đình chỉ việc luyện khí, chuyển sang luyện tâm, thần.

Cách luyện tốt nhất để giữ được tâm thái và thần hồn chính khí thì chỉ có bên Phật môn. Thế nên Thắng quyết định chọn công pháp luyện thần bên nhà Phật để tu luyện.

Không luyện thì không biết, luyện rồi mới biết rằng trong sâu thẳm tiềm thức, vẫn còn tồn tại mầm họa của Dạ Minh. Thay vì bài xích chúng ra khỏi cơ thể mình, Thắng lại vận dụng một trong các công pháp của quỷ tộc để hấp thụ chúng thành dinh dưỡng cho thần hồn, sau đó lại dùng tâm pháp Phật môn để thanh tẩy triệt để uế khí đó.

Nếu Dạ Minh còn ý thức, chắc chắn hắn sẽ tức đến ói máu, bao công sức xây dựng giờ đây lại bị phá hủy trong một lần.

Cũng vì thế mà Thắng đã tu luyện thần hồn một cách vô thức. Mãi đến một ngày sau mới tỉnh lại. Cơ thể không còn sự gia trì của việc luyện khí nên nhanh chóng trở lại trạng thái tiêu hao năng lượng bình thường. Khi tỉnh dậy, hắn phát hiện cơ thể mình đang ở trạng thái thiếu nước, nên lúc này Thắng mới nảy ý định xuống mặt đ���t tìm sông hồ lân cận.

Ở độ cao ba mươi mét, so với bình thường thì đã là quá cao, nhưng so với thời đại này thì nó chỉ như "tiểu vu so với đại vu" mà thôi.

Những cây tùng bách cao hàng chục mét cùng các tán lá bạt ngàn bao phủ một vùng rộng lớn. Đứng ở độ cao ba mươi mét chắc chắn không thể nhìn thấy gì ngoài cây cối, chứ đừng nói đến việc tìm nguồn nước.

Để có tầm nhìn tốt, Thắng quyết định trèo lên các chạc cây phía trên.

Vì cơ thể đã lành lặn, thương thế cũng đã hết, sức mạnh tự thân cũng vượt trội hơn xưa, nên chẳng mấy chốc Thắng đã leo lên đến điểm mà bản thân cho là tốt nhất, chẳng tốn chút sức lực nào.

Từ trên này, Thắng có thể thấy được sự hùng vĩ bạt ngàn của thảm thực vật cổ đại, nó thật sự... khó mà diễn tả bằng lời.

Vội lấy chiếc điện thoại trong ba lô ra, thuận tay mở nguồn. Nghe vài tiếng "tinh tinh" rồi màn hình sáng lên, hiện dòng chữ Redmi quen thuộc. Vì là luôn để ở chế độ chờ nên pin điện thoại vẫn còn ở mức chín mươi phần trăm. Thắng tiện tay ấn vào chức năng chụp ảnh, rồi đưa máy lên ngang tầm mắt, chụp lia lịa, rồi lại tạo dáng các kiểu. Chán chê một lúc, hắn mới lưu ảnh vào máy, tắt nguồn rồi quẳng lại vào ba lô.

Cuộc đời này trôi qua rất nhanh chóng, ai biết được ngày mai sẽ ra sao. Đâu phải lúc nào cũng được tận hưởng những khung cảnh thần tiên như thế. Vậy nên, trong lúc còn có thể lưu giữ những khoảnh khắc quý báu đó, sao ta không trân trọng và khắc ghi chúng vào, dù tiêu cực hay tích cực, chúng đều là những trải nghiệm quý báu trong cuộc đời mỗi chúng ta.

...

Cách đó không xa khoảng một dặm, có một con sông nhỏ uốn mình dưới các tán cây tùng bách. Nếu không để ý kỹ, thật khó mà phát hiện ra sự tồn tại của nó. Thắng vội lấy một tờ giấy và chiếc bút bi trong ba lô ra phác thảo.

Tuy hắn vẽ không được đẹp nhưng ít nhiều cũng có chút khiếu hội họa, nên việc phác thảo bản đồ cơ bản cũng không quá khó đối với hắn. Hắn chỉ vẽ sơ sài, ký hiệu sao cho mình hiểu là được.

Trên bản đồ, có các khu vực cây tùng bách được vẽ, những cây cự sam khổng lồ được đánh số, và đặc biệt có một vị trí được đánh dấu X lớn kèm dòng chữ "nguy hiểm", vì đây là khu vực hoạt động của con khủng long bạo chúa. Khi nãy lúc quan sát, Thắng thấy nó đang quanh quẩn gần lưu vực sông, nhưng động tĩnh không quá lớn. Nếu chọn cách né tránh và đi vòng, sẽ không có vấn đề gì.

Sau khi hoàn thành công việc, Thắng mới nhẹ nhàng bò xuống vị trí cũ đã sinh tồn mấy ngày nay, thu dọn đồ đạc, chuẩn bị di chuyển xuống. Hắn quyết định chờ cho đến trưa mới tiếp tục hành động.

Trước đó, hắn cần bổ sung chút lương khô, để lát nữa còn có sức mà "chiến đấu" với đời. Hắn nhóp nhép được vài miếng thì phải dừng lại, không dám ăn nữa... vì chúng quá cmn khô, không thể nhai nổi.

Nhìn lên bầu trời trong xanh cùng với mặt trời treo trên đỉnh gay gắt, nóng nực, Thắng biết cũng đã đến lúc hành động. Hắn nhẹ nhàng thả người xuống các chạc cây, rồi từ từ trèo xuống.

Đánh giá xung quanh cùng đề phòng bốn phía, Thắng thả nhẹ bước chân tiến về phía trước.

Trên đường đi, Thắng tiện tay chế một cây giáo gỗ đơn sơ, thân mảnh mai, thon dài chừng mét, đầu được vót nhọn bởi con dao quân đội mà hắn tậu được trên mạng.

Lần này hắn không còn sợ hãi hay bất cẩn như trước, phong thái của hắn lúc này tràn đầy sự tự tin.

Mỗi nơi đi qua, hễ gặp loài trùng độc nào lao tới là y như rằng sẽ bị ngọn giáo gỗ đó găm vào đầu. Nhờ có kinh nghiệm chiến đấu từ Dạ Minh mà Thắng không mất quá nhiều công sức xử lý chúng.

Trên đường đi Thắng cũng thuận lợi thu thập một số dược thảo và độc trùng có ích, vì bản thân trước kia cũng hay đi rừng hái thuốc nên có một số loại thảo dược quý hiếm hắn vừa nhìn đã nhận ra.

“Ồ, là Tinh Tuyết Thảo (rau má)! Loại này uống vào mát người, uống nhiều rất tốt cho sức khỏe... Xem nào, phải ghi chú vào bản đồ, chờ sau này thu thập sau!”

“Đây là... Thổ Phục Linh! Nhìn to lớn thế này chắc cũng đã hơn trăm năm. Không ngờ thời cổ đại đã có những loại cây này rồi. Loại này uống vào rất tốt cho gân cốt... cũng thường dùng để chữa các bệnh như lậu, giang mai... Hiện đại mà có để bán chắc cũng khối người tranh nhau mua!!!” Thắng tủm tỉm thầm nghĩ.

“Mẹ nó, kia là Hồng Đẳng Sâm! Kia... kia nữa, đó là Bố Chính Sâm... Moá nó, vào đúng vườn thuốc rồi!!!”

Với ánh mắt của kẻ biết về giá trị các bài thuốc, khi nhìn thấy những thảo dược này có khác gì những kẻ cô đơn thất thố khi nhìn thấy mỹ nhân, sao mà kìm lòng được khi thấy những cô nàng cực phẩm vây quanh mà chỉ mình mình biết được vẻ đẹp siêu việt ấy.

Thắng lúc này cũng vậy. Nơi đây không khác gì vườn thuốc tự nhiên, có rất nhiều thảo dược quý tốt cho việc tu luyện. Nếu chăm sóc được, có khi còn thu hoạch được lượng lớn sản vật.

Trong đầu Thắng hiện lên một suy nghĩ táo bạo. Hắn muốn... giết chết con bạo chúa kia, chiếm đoạt vùng đất này và xây dựng một Đỗ gia trang cho riêng mình.

Chỉ cần an ổn ở đây, dẫn nước từ con sông kia về, sau đó chú tâm tu luyện, chẳng sớm thì muộn cũng đạt tới cấp Quỷ Sư. Đến lúc đó, khi đã thức tỉnh được thiên phú thôn phệ của Dạ Minh thì Thắng cũng không còn phải lo lắng về vấn đề tài nguyên tu luyện nữa, cứ cái gì có năng lượng là hắn có thể thôn phệ tất.

Sau đó đi săn pháp tắc làm nền tảng cho việc tham ngộ sau này, như vậy là chuẩn bài. Pháp tắc sẽ tự động liên kết vào linh hồn hắn, không còn tán loạn như đời Dạ Minh. Chỉ những pháp tắc tự tham ngộ mới khắc sâu vào linh hồn và đời sau cũng được thừa hưởng theo cách ấy. Giống như việc Thắng được thụ lộc pháp tắc không gian và thôn phệ từ hai người kia, nhưng bản thân hắn phải tự thăng cấp thì các pháp tắc mới tự động xuất hiện.

Thế nên, lúc này Thắng rất cần một nơi như vậy. Nếu sở hữu một vườn thuốc riêng, hắn chẳng khác nào một con lợn được nuôi bằng cám tăng trọng, cân nặng cứ phải gọi là tăng vùn vụt.

Bản quyền câu chuyện này thuộc về truyen.free, nơi những áng văn hóa thân thành dòng chảy diệu kỳ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free