(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 109: Made in Vietnam
"Đại vương!"
Thấy đại vương của mình lảo đảo, Tiểu Thử lo lắng vội chạy đến đỡ lấy.
"Ta không sao."
Thắng đưa tay vỗ nhẹ vào người Tiểu Thử, ra hiệu mình vẫn ổn, không cần phải quá lo lắng.
Tuy lúc này đầu óc hắn vẫn còn hơi choáng váng, mắt hoa lên từng chập nhưng tình trạng cũng không quá tệ, chỉ cần ngồi nghỉ một lát là sẽ hồi phục.
Biết nói nhiều cũng chẳng ích gì, Tiểu Thử liền dìu Thắng ngồi xuống thềm đất cạnh đám cỏ xanh mướt để nghỉ ngơi.
Mất khoảng năm đến sáu phút, mọi thứ đối với Thắng mới ổn định trở lại, cảnh vật xung quanh cũng rõ ràng hơn, cơn choáng ban nãy cũng dần tan biến.
Ngồi nghỉ thêm một lúc, Thắng mới quay sang gọi Tiểu Thử.
"Đi, chúng ta ra đầm nước xem xét tình hình!"
Vì hiện tại tinh thần không còn dồi dào như trước, không thể tiếp tục dùng ý thức để điều khiển nguyên anh, nên Thắng không thể sử dụng thần nhãn để quan sát tình hình.
Vốn bản tính tò mò, hắn muốn tận mắt nhìn thấy vật thể lạ kia, vì không thể sử dụng thần nhãn nên chỉ có thể đích thân đi xem.
"Đại vương, ngài đang không khỏe. Cứ để Tiểu Thử đi xem xét là được rồi!"
Tiểu Thử có chút lo lắng, sợ đại vương đi xem sẽ gặp phải nguy hiểm, dù gì đại vương hiện tại cũng đang trong thời kỳ suy yếu.
"Không, ta phải đích thân đi xem."
Là một người hiện đại, những thứ như thiên thạch này Thắng chỉ được nhìn thấy trên màn ảnh ti vi, chưa thực sự được chứng kiến ngoài đời thật. Hiện tại được nhìn thấy tận mắt thì tội gì mà không tận mắt chứng kiến? Chỉ có kẻ ngốc mới bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Thấy đại vương kiên quyết như vậy, Tiểu Thử chỉ có thể đồng ý, dẫn đại vương đi xem dị vật từ thiên ngoại rơi xuống kia.
Vì để đảm bảo an toàn cho đại vương, Tiểu Thử còn kêu gọi cả gia đình mình đi theo. Phòng khi có chiến đấu xảy ra, nó sẽ thay đại vương cản bước kẻ địch, để lũ chuột con đưa đại vương chạy trốn. Có thể nói, Tiểu Thử đã tính toán khá tỉ mỉ cho sự an toàn của Thắng.
Cứ như vậy, Thắng yên vị ngồi trên lưng Tiểu Thử, phía sau là một đàn chuột con lẽo đẽo theo về phía đầm nước.
Đừng nhìn bọn chúng nhỏ bé mà khinh thường. Hiện tại đàn chuột này có tổng cộng hai trăm con, và tất cả bọn chúng đều là cấp sư. Nếu ở một nơi khác với cấp bậc như thế này, chúng hoàn toàn có thể một mình xưng bá một phương. Nên nhớ, ngày trước con khủng long bạo chúa tấn công Thắng cũng là một con hung thú cấp sư.
Với số lượng và cấp bậc như vậy, d��ng để bảo vệ Thắng là dư sức.
Ngồi trên lưng Tiểu Thử an nhàn, chẳng mấy chốc Thắng đã nhìn thấy mục tiêu ở đằng xa, tại trung tâm đầm nước.
Nơi đó lúc này đang có một khối sắt lớn cháy đen thui nằm im lìm trong đầm nước.
Tuy đã chịu sự chi phối lực của Thắng, nhưng khối sắt tròn kia vẫn tạo ra một vùng nước sâu xung quanh nó trong đầm.
"Lại gần xem." Thắng thúc giục Tiểu Thử. Lúc đầu, Tiểu Thử hơi lưỡng lự nhưng sau đó đành phải nghe theo, từ từ tiến gần đến.
"Ồ! Là một con tàu vũ trụ!"
Thắng kinh ngạc thốt lên. Theo hình thù của khối sắt này, Thắng đoán chắc chắn đến tám chín phần đây là một con tàu vũ trụ.
"Không biết là của hành tinh nào nhỉ!"
Trải qua một lần tiến vào Hư Không giới, Thắng cũng biết sự hiện diện của các loài khác trong vũ trụ. Không phải chỉ Trái Đất là có sự sống, mà trái lại, trong hệ thống vũ trụ còn có hàng hà sa số những chủng loại khác nhau.
Không chỉ thế, thông qua sự tồn tại của đa vũ trụ, Thắng còn biết rằng nhân loại chỉ là một giống loài cấp thấp, có nền văn minh đi sau mà thôi.
Nhìn xem, hiện tại mới là 65 triệu năm về trước, mà ngoài vũ trụ đã có các sinh vật tiến hóa đến mức có thể tiến vào đa vũ trụ. Hơn nữa, nhóm người Tiên Vực còn đang đứng đầu Thượng Giới, chống lại bọn Di Tộc, đủ thấy nhân loại trên Trái Đất nhỏ bé và tầm thường đến mức nào.
Thắng còn có giả thuyết rằng, chính những kẻ ở Tiên Vực đã đến Trái Đất và khai phá nền văn minh tu tiên cho nhân loại. Còn việc chúng kêu gọi người Địa Cầu cố gắng tu luyện để tiến vào Tiên Giới? Đơn thuần là lừa bịp, chắc chắn bọn này muốn chiêu mộ nhân loại Địa Cầu để làm bia đỡ đạn trong trận chiến với lũ Di Tộc.
Nhưng tất cả chỉ là giả thuyết của hắn mà thôi, cũng không dám khẳng định.
Quay lại với hiện tại, Thắng ngồi trên lưng Tiểu Thử mà đánh giá khoang thuyền phía trước mặt.
"Đây là?" Thắng tiện tay xóa đi vết đen thui trên bề mặt khoang. Phía trên đó có khắc một dòng chữ khiến Thắng có chút thất thần, rồi sợ hãi kinh hô.
"Việt Nam/2223!!!"
"Con mẹ nó, cái quỷ gì???"
Là một người con đất Việt, tất nhiên không thể nào quên đi cội nguồn của bản thân.
Trải qua bao nhiêu lần sống chết tại nơi cổ đại hoang dã, nhiều đêm nức nở vì nhớ thương quê nhà, hiện tại lại có một chiếc phi thuyền in dòng chữ Việt Nam – nơi hắn sinh ra – sao hắn không xúc động, chấn kinh cho được!
Tâm tình của Thắng lúc này là kinh ngạc, hoang mang, lo lắng và cùng với đó là niềm vui sướng khó tả. Có thể, người điều khiển chiếc phi thuyền này chính là người Việt Nam rồi, Thắng hớn hở ra lệnh cho Tiểu Thử tiến tới chiếc phi thuyền.
Không cần biết như thế nào, trước mắt cứ giải cứu đồng hương đã rồi tính tiếp. Là dân tộc mang trong mình dòng máu con Rồng cháu Tiên, không thể thấy chết mà không cứu.
Đứng bên cạnh, Tiểu Thử thấy đại vương vui vẻ như vậy, tuy nó không hiểu vì sao đại vương vui nhưng chỉ cần thấy đại vương vui là nó cũng bất giác vui sướng theo.
Chiếc phi thuyền này có kích thước khoảng mười mét, xung quanh bao bọc là những lớp kim loại kỳ dị. Một người không có chuyên môn như hắn nhìn cũng chẳng hiểu gì, chỉ cảm thấy rất bí ẩn mà thôi.
Cộc cộc.
Thử gõ tay lên bề mặt chiếc phi thuyền để tìm nút mở cửa, nhưng lục lọi khắp nơi khối sắt lớn này vẫn im lìm bất động, không có chút động tĩnh nào.
"Hay nó bị hết năng lượng?"
Thắng vội kích hoạt nguyên anh, sử dụng lôi điện đánh xuống. Vì sau một thời gian nghỉ dưỡng, hắn cũng đã phục hồi một chút, nên chỉ sử dụng một tia lôi điện cũng không ảnh hưởng quá nhiều tới thần hồn.
Xoẹt, oanh!
Tiếng lôi điện uy lực, đánh trực tiếp xuống khối cầu sắt đang nằm trong đầm nước. Ngay lúc đó, Thắng còn đứng dưới đầm nước, quên mất rằng nước dẫn điện, thế là bị tia lôi điện kia ảnh hưởng, cả cơ thể cũng theo đó bị cháy khét lẹt.
Tiểu Thử thấy vậy, toàn thân toát mồ hôi hột, nhân lúc còn kịp vội kéo Thắng chạy khỏi đầm nước.
May mắn, Tiểu Thử kịp thời phản ứng, cứu Thắng thoát chết một mạng.
"Ặc, chơi ngu quá rồi."
Cả cơ thể đau đớn tê liệt khiến Thắng thở ra khói, bất lực nằm dưới đất, mặt hướng lên trời thẫn thờ.
Tiểu Thử thấy vậy có chút lo lắng, đi vòng vòng quanh Thắng. Mãi đến khi Thắng cảm thấy chóng mặt vì tên to đầu này cứ đi vòng quanh, hắn mới bắt Tiểu Thử dừng lại, đỡ hắn tiến lại gần chiếc phi thuyền kia để xem xét.
Sau khi Thắng xác định mình đã ổn định hoàn toàn, Tiểu Thử mới dám dìu hắn đi tới chiếc phi thuyền kia.
Cùng lúc đó, chiếc phi thuyền cũng tự động phát sáng. Như cảm nhận được sự hiện diện của Thắng và Tiểu Thử, nó liền sử dụng máy quét, quét qua hai người. Mất khoảng một phút, một giọng nói lạnh lùng từ chiếc phi thuyền phát ra.
[Xác định nhân loại Tính danh: Đỗ Tất Thắng Sinh ngày: 24/4/1999 Công dân: Việt Nam. Vợ:... Con:... Ngày chết:...]
[Xác định chuột biến dị Giống loài: chuột ...]
[Theo tính toán, cả hai đều không có địch ý. Theo ý chí của phi hành gia, đã phát hiện được người Việt đến từ năm 2023. Có muốn tiến hành gặp mặt không? Không nhận được trả lời, hệ thống sẽ tự động đưa ra quyết định thay phi hành gia!]
[Xác định được đối phương có thiện chí, hệ thống sẽ tự động mở cửa sau ít phút!]
Những diễn biến đầy kịch tính này, cùng với bản chuyển ngữ chân thực, đều thuộc về truyen.free.