Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 106: Du hành thời gian (1)

Trong dòng chảy thời gian cuồn cuộn, một chiếc phi thuyền nhỏ bé đang lướt đi sát bề mặt, tựa như một giọt nước liều lĩnh tách mình khỏi dòng sông, kiên cường bơi ngược dòng.

Bên trong phi thuyền.

[Tọa độ đang được xác định. Thời gian dự kiến hạ cánh: ngày 26/6/2023.]

[Xin hãy xác nhận!]

Một loạt âm thanh máy móc vang lên. Lưu Thế Hoàng tiện tay ấn nút xác nhận, và tiếng c���nh báo từ phi thuyền mới chịu tắt.

Ục ục...

Từ lúc phi thuyền khởi hành, Lưu Thế Hoàng chưa hề ăn uống gì, khiến bụng hắn lúc này réo lên ầm ĩ để biểu tình.

Chiếc phi thuyền này được trang bị trí tuệ nhân tạo (AI) chuyên biệt, mọi thao tác đều do AI tự động vận hành, nên hắn không cần nhúng tay vào. Chỉ khi AI hết năng lượng, gặp hỏng hóc hoặc cần thực hiện thủ công, người phi hành như hắn mới phải đích thân ra tay.

Để AI tự động vận hành phi thuyền, Lưu Thế Hoàng đi ra khoang sau, tìm một chút thực phẩm lót dạ.

Trước chuyến hành trình đưa nhân loại về quá khứ, các nhà khoa học đã tính toán kỹ lưỡng việc bổ sung năng lượng cho phi hành gia, nhằm tránh tình trạng chết đói giữa đường. Do khoang chứa không thể tích trữ quá nhiều vật chất, họ chỉ chế tạo cho hắn mười gói năng lượng nhỏ gọn, mỗi gói to bằng lòng bàn tay.

Tuy nhỏ bé như vậy, mỗi gói lại chứa hàm lượng dinh dưỡng cực cao. Khi sử dụng, người phi hành gia có thể duy trì cảm giác no suốt một ngày chỉ với một gói duy nhất.

Hoàng được chuẩn bị mười gói, đủ để hắn duy trì sinh hoạt trong mười ngày.

Theo tính toán, chuyến du hành thời gian này sẽ không kéo dài quá bảy ngày, lâu nhất cũng chỉ vỏn vẹn vài phút. Tuy nhiên, phòng bị vẫn là hơn cả, lỡ đâu trong quá trình di chuyển gặp phải tình huống bất trắc thì cũng khó lường.

Oanh!

Một tiếng nổ lớn kèm theo rung lắc dữ dội từ chiếc phi thuyền. Lưu Thế Hoàng đang dùng túi dinh dưỡng trong khoang sau, bị rung lắc mạnh đến nỗi ngã chổng vó.

[Cảnh báo! Có địch đang tập kích! Cảnh báo! Có địch đang tập kích!!!]

Hàng loạt thông báo khẩn cấp từ AI phát ra khiến Hoàng biến sắc.

“Đã ra khỏi dòng chảy thời gian rồi, còn thứ gì có thể theo ra tấn công được chứ? Chẳng lẽ thực sự có 'cảnh sát thời gian' tồn tại?”

Tuy có chút hoang mang nhưng Lưu Thế Hoàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và tỉnh táo. Hiện tại, hắn đang gánh vác trọng trách của toàn bộ nhân loại trên Trái Đất; con đường sinh tồn đã đi đến bước đường này, hắn không thể để mọi nỗ lực cứ vậy mà đổ sông đổ bể.

Hắn vội vã tiến về khoang điều khiển, để kiểm tra tình hình ngay lập tức.

“Mau chóng báo cáo tình hình phi thuyền cùng hướng địch tập kích!” Lưu Thế Hoàng nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng, và ra lệnh cho AI.

[Hiện tại, phi thuyền đã bị hư hỏng 30% và kẻ địch đang ở ngay phía sau ta, theo hướng 6 giờ.]

Ầm ầm! Liên tục những tiếng nổ vang lên từ phía đuôi mạn thuyền, khiến chiếc phi thuyền của Hoàng lảo đảo không ngừng, kèm theo đó là những tiếng báo động liên hồi từ hệ thống AI.

[Cảnh báo! Tình trạng hư hỏng đang tăng lên 50%. Yêu cầu ngài mau chóng kích hoạt hệ thống phòng thủ!]

Hoàng tức giận nhìn lên màn hình, chăm chú nhìn chiếc phi thuyền đang bám riết phía sau.

“Mở hệ thống chiến đấu, kích hoạt đầu đạn tên lửa!”

Hoàng biết rằng lúc này mà hoảng sợ thì chỉ có nước bó tay chịu trói, nên hắn cố giữ tinh thần tỉnh táo để đưa ra phương án hợp lý.

Nếu đối phương tấn công, mở hệ thống phòng thủ tuy có thể chống đỡ vài đòn nhưng không thể cứ mãi phòng thủ được! Bởi vì làm như vậy sẽ tiêu tốn rất nhiều năng lượng. Thay vào đó, lựa chọn tấn công ngược lại, lấy công làm thủ sẽ hợp lý hơn.

[Rõ!]

Âm thanh lạnh lẽo từ trí tuệ nhân tạo lại vang lên. Theo sau đó, những đầu đạn tên lửa phóng thẳng về phía sau, nơi tàu địch đang truy đuổi.

Từ trên màn hình truyền về hình ảnh tàu địch bị trúng đạn, Hoàng mới thở phào nhẹ nhõm một hơi. Nhưng chưa kịp vui mừng được bao lâu, thì từ trong vụ nổ đó, một chiếc phi thuyền khác bay ra. Không phải chiếc nào khác, mà chính là chiếc phi thuyền vừa bị tấn công. Tình trạng cho thấy nó dường như không hề hấn gì sau vụ công kích.

[Tít tít! Có cuộc gọi đến. Ngài có muốn tiếp nhận không?]

Nghe AI thông báo, Hoàng nhíu mày khó hiểu. Sao lại có cuộc gọi đến đúng lúc này? Tò mò, hắn ra hiệu cho AI chấp nhận.

“Kết nối đi!”

[Đã rõ!]

Tiếp sau đó, trên màn hình liền xuất hiện một thân ảnh. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp với ngũ quan tinh xảo, bộ ngực nở nang, căng đầy cùng những đường cong quyến rũ trên cơ thể. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ khiến các giống đực phải thèm thuồng nhỏ dãi.

Vừa nhìn thấy thân ảnh này, Lưu Thế Ho��ng liền bất ngờ thốt lên: “Tiến sĩ Mai Hương!”

Đây chính là người đã phát minh ra cỗ máy thời gian, cũng là bộ óc vĩ đại nhất của toàn nhân loại. Nàng là nữ thần hiền lành của toàn thể phái nam trong căn cứ, rất được mọi người tôn thờ và kính trọng, bao gồm cả Lưu Thế Hoàng.

Nhưng trái ngược với hình ảnh hiền thục mà hắn từng biết về bà, vị tiến sĩ lúc này lại đang trong trạng thái điên cuồng. Đôi mắt trừng lớn dí sát vào màn hình, bộ ngực đồ sộ cứ thế dán chặt lên camera, khiến hắn kinh ngạc đến mức không dám tin vào mắt mình.

[Khà khà, nhân loại à!!!! Ngươi tính chạy đi đâu hả? Mau dừng lại để ta xé xác ngươi!!!]

Từ trong điện đàm, phát ra những thanh âm trầm thấp đáng sợ, khiến Hoàng lạnh toát sống lưng.

“Không được, là Hỗn Độn trùng! Nó đã cắn nuốt toàn bộ thân thể của tiến sĩ Mai Hương!”

Cuối cùng hắn cũng hiểu ra lý do vì sao lại có phi thuyền của địch bám theo phía sau.

Hỗn Độn trùng ở thế giới tương lai chỉ là một loài trùng tộc cấp thấp, nhưng lại có khả năng nghịch thiên là cắn nuốt v�� đồng hóa sinh vật khác, từ cơ thể cho đến ký ức và trí tuệ.

Chắc hẳn sau khi thành công phá hủy căn cứ của nhân loại, Trùng Vương đã để Hỗn Độn trùng thôn phệ vị nữ tiến sĩ này, để nó hấp thu toàn bộ ký ức cũng như trí tuệ của bà. Rồi lợi dụng trí tuệ đó để sáng tạo ra một chiếc phi thuyền mới, đuổi theo Hoàng, dẫn đến tình cảnh hiểm nghèo hiện tại của hắn.

“Mau tăng tốc độ!”

Hoàng vội vàng ra lệnh cho AI. Hắn muốn bỏ lại tên quái vật này, không để nó tiến vào dòng thời gian năm 2023, nếu không, Trái Đất sẽ gặp hung hiểm sớm hơn dự kiến.

[Sắp đến điểm. Có nên tiến vào dòng chảy thời gian không?]

Tiếng nói lạnh ngắt của AI vang lên khiến Hoàng cảm thấy khó xử, không biết nên lựa chọn phương án nào.

“Nếu không thông báo, nhân loại sẽ bị tấn công bất ngờ. Nhưng nếu hạ cánh và thông báo, liệu có khiến bọn trùng tấn công sớm hơn...? Thà sớm còn hơn để bọn chúng đổ bộ vào mà không có chút phòng bị nào. Đành vậy, chỉ có thể tiến vào thôi!” Hoàng trầm tư suy nghĩ về lợi và hại, nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định hạ cánh tại năm 2023.

“Hạ cánh đi!”

[Rõ, thưa ngài!]

Sau đó, chiếc phi thuyền theo sự điều khiển của AI tiến vào dòng chảy không-thời gian, bắt đầu quá trình dịch chuyển đến năm 2023 theo kế hoạch đã định.

Phía sau, chiếc phi thuyền do Hỗn Độn trùng điều khiển cũng đang bám sát không rời, như hình với bóng tiến vào vùng không-thời gian của năm 2023.

Nội dung này đã được truyen.free biên tập lại, mọi hình thức sao chép hoặc đăng tải mà không có sự cho phép đều bị cấm.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free