(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 105: Bộ mặt thật của thiên đạo.
Tiến lại gần khối cầu, Thắng mới cảm nhận rõ ràng vẻ mê hoặc toát ra từ bên trong nó.
Dưới sự chỉ dẫn của Thiên đạo, hắn bắt đầu xóa bỏ ấn ký của Thiên đạo tiền nhiệm. Phải đến khi khối cầu này phát ra ánh sáng trong suốt, không còn chút dấu vết nào của người trước, Thắng mới có thể khắc ấn ký của mình lên.
Thay vì đưa thần hồn vào, Thắng bình tĩnh điều động Nguyên Anh từ trong Thức Hải, tiến vào khối cầu.
Sợ Nguyên Anh hành động không đúng trình tự của Thiên đạo, gây ảnh hưởng đến quá trình, Thắng đã phải tự mình tiếp quản, dùng ý thức điều khiển Nguyên Anh tiến nhập và liên kết với khối cầu.
Thắng không hề hay biết, Thiên đạo lúc này đã thoát khỏi trói buộc của thế giới, đang tự do tự tại, nhân lúc Thắng không để ý mà tiến vào thân xác của hắn, ý định chiếm đoạt.
“Hahaha! Cuối cùng ta cũng có thể thoát ra, thoát khỏi cái thế giới nhỏ bé này! Mẹ kiếp, nếu không phải lúc đó bị lừa vào đây tiếp quản thì giờ ta đã ngao du trong vũ trụ rồi. Mẹ kiếp thật, cứ tưởng trở thành Thiên đạo sẽ được thăng cấp cùng với thế giới.
Ai ngờ cái thế giới này quá đỗi yếu ớt, ta đã mất nghìn năm diễn hóa mà vẫn không thể đưa nó thăng cấp lên trung thế giới.
Mẹ, đã thế nơi này còn chịu ảnh hưởng nặng nề từ vụ nổ của thế giới cao cấp, khiến cấp bậc mà ta tốn bao công sức xây dựng nay lại tụt dốc.
May mắn thật! May mà có một tên ngoại lai, vừa vặn phù hợp, hội ��ủ điều kiện để trở thành Thiên đạo, thay thế vị trí của ta!!! Quả là thiên ý cũng muốn giúp ta mà!!!”
Thiên đạo phấn khích giơ cao hai tay, nước mắt sung sướng tuôn rơi.
Hắn đang định điều khiển cơ thể của Thắng rời khỏi nơi đây, thì phát hiện ra bản thân không thể nhúc nhích.
“Chuyện gì vậy?” Thiên đạo có chút hoảng loạn, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Ngươi đang làm gì vậy?” Thắng nhìn Thiên đạo với vẻ khó hiểu.
Trái đất tuy là một giới, nhưng chỉ là một giới cấp thấp. Không như Hư Không giới, là một giới cấp cao.
Vì vậy, khi Thắng dùng Nguyên Anh để trở thành Thiên đạo cũng không tốn quá nhiều thời gian, chỉ cần hoàn thành việc khắc ấn ký của mình lên là đã trở thành Thiên đạo.
Tuy đã thành công nhậm chức Thiên đạo, nhưng dù sao cũng là mới mẻ. Pháp tắc hiện tại Thắng có thể thông qua Nguyên Anh để điều động, nhưng lại không thể hoàn toàn nắm giữ chúng, bởi Nguyên Anh mới trở thành Thiên đạo chưa lâu, chưa thể lĩnh ngộ hết áo nghĩa của toàn bộ thế giới và pháp tắc. Việc ở lại trong Nguyên Anh cũng chẳng còn tác dụng gì, thế nên hắn quyết định rút ý thức khỏi Nguyên Anh để trở về bản thể.
Vừa hay thấy tên Thiên đạo tiền nhiệm đang giơ tay cao cười hớn hở đây.
“Sao ngươi vẫn còn ở đây? Chẳng phải ngươi đã khắc ấn ký vào khối cầu đó rồi sao?” Thiên đạo không tin vào mắt mình, chất vấn Thắng.
“Đúng thế, ta đã là Thiên đạo ở đây rồi. Còn tại sao ta ở đây ư? Tất nhiên là cơ thể của ta thì ta phải ở chứ!” Thắng nhìn Thiên đạo như thể nhìn một thằng ngốc. Phải chăng do vừa từ Thiên đạo trở thành người thường nên đầu óc hắn có chút vấn đề? Thắng cũng không rõ, mà cũng chẳng buồn bận tâm.
“Hừ, đã vậy ta đành phải dùng biện pháp mạnh!!!” Thiên đạo tức tối, quyết định ra tay giành lấy thân xác này cho bằng được.
Đây chính là chìa khóa để hắn thoát khỏi nơi đây, phải chiếm đoạt bằng được cái thân xác này.
Thắng còn đang đánh giá tên Thiên đạo này không biết ăn phải thứ gì mà lại bị ấm đầu, nhưng khi thấy đối phương bộc phát sát ý, nhanh chóng lao về phía mình, lần này Thắng không h�� ngu ngốc, vừa nhìn đã biết kẻ này có ý đồ bất chính, lập tức thay đổi thái độ, sẵn sàng ứng chiến.
“Quả nhiên, không có miếng bánh ngọt nào mà từ trên trời rơi xuống a!” Thắng tự thì thầm trong lòng, tung ra đòn sấm sét tấn công Thiên đạo.
Muốn thắng một trận chiến, mình phải luôn là người chủ động, khiến đối phương rơi vào thế bị động thì mới có thể tăng cơ hội chiến thắng.
Cho nên, vừa thấy Thiên đạo có vẻ bất thường, Thắng đã chủ động ra tay.
Thức Hải là thế giới, vũ trụ riêng của Thắng. Kẻ nào tiến vào nơi đây, dù có là rồng cũng phải cuộn mình, là hổ cũng phải phủ phục xuống đất. Huống chi hiện tại Thắng đã có kinh nghiệm đánh nhau trong Thức Hải, nên lúc này hắn vô cùng tự tin.
“Gào hú!!!” Chỉ thấy Thiên đạo thế mà hóa thành một con sói khổng lồ, thân cao ngàn thước, cái đầu to lớn há to như muốn nuốt chửng cả bầu trời.
“Á hả? Thì ra là từ một con chó sói may mắn nhờ cơ duyên xảo hợp mà trở thành Thiên đạo. Hẳn là nó tính cắn nuốt Thức Hải của mình để chiếm đoạt thân xác!” Th��ng thản nhiên nhìn mọi chuyện.
Nếu là trước kia, khi Thiên đạo còn có thể nắm giữ toàn bộ pháp tắc của thiên địa này thì hắn còn kiêng kỵ, nhưng giờ trông nó khác nào chó nhà có tang? Mà lại còn đang trong Thức Hải của hắn? Thì hắn có gì phải sợ.
Chỉ thấy hắn giơ cao tay lên trời hô lớn. “Bạo gạch loạn vũ!!!”
Từ phía trên đỉnh đầu con sói khổng lồ bỗng xuất hiện một trận mưa gạch đá, điên loạn trút xuống đầu nó.
Cái miệng há lớn khiến nó nuốt trọn đống gạch mà Thắng kêu gọi, khiến nó kêu rống không ngừng.
Kinh nghiệm chinh chiến bao lâu nay đã rèn cho Thắng một sự bình tĩnh đến lạ thường. Nếu là trước đây, đống gạch này sẽ chẳng thể trúng đích như lúc này.
“Chưa hết đâu!!! Thiên thủ cước!”
Một cái chân khổng lồ từ hư không hiện ra đá thẳng vào đầu con sói. Cú đá mạnh mẽ làm cho nó bị hất ngược ra sau, gạch đá trong miệng rơi vãi liên tục, cơn đau từ trong linh hồn khiến nó bất giác rên rỉ đau đớn.
Thắng tiếp tục tung ra những chiêu thức mà hắn tự mình sáng tạo ra, những đòn đánh kỳ lạ, đ���c đáo khiến cho con sói này sinh ra sợ hãi.
“Cự hóa!” Thắng hô to, cả cơ thể của hắn cũng theo đó phóng đại, vừa vặn cao hơn con sói một cái đầu. Không dừng lại tại đó, hắn đưa tay phải to lớn của mình ra tiếp tục hô lớn: “Thần gạch cự hóa!!!”
Theo đó, trong lòng bàn tay của Thắng cứ vậy xuất hiện một viên gạch lớn, tỏa ra hào quang như một thần binh lợi khí.
Chỉ thấy Thắng sau đó tóm lấy cổ con sói, bắt đầu điên cuồng dùng viên gạch lớn đập tới tấp vào đầu nó, vừa đập hắn vừa quát lớn.
“Tao đập chết con cụ mày!!! Dám tính kế bố mày à? Đập chết đĩ mẹ mày luôn!!!”
Thắng giận dữ đập túi bụi vào đầu con sói, khiến nó đầu rơi máu chảy, thảm không kể xiết.
Thắng lúc này thực sự tức giận, ba lần bảy lượt đều bị bọn nhân vật phụ lăm le chiếm thân đoạt xác. Nếu không phải hắn là nhân vật chính, có lẽ đã chết không biết bao nhiêu lần rồi. Bởi vậy, lúc này hắn muốn hành hạ con sói lớn này thân tàn ma dại.
“Đại... đại.... đại nhân a... tha... tha tiểu nhân, tiểu... tiểu nhân nguyện bán mạng cho ngài...”
Bị đè xuống đánh không thương tiếc, Thiên đạo hóa thành hình người, van xin Thắng với khuôn mặt sưng húp.
Nhìn cái bản mặt phệ phạo không khác gì heo nái của Thiên đạo, Thắng tuy có chút không đành lòng nhưng vừa nghĩ tới đối phương tính kế mình, hắn lại sôi máu lên.
Tiếp tục nhảy lên người Thiên đạo, ra sức dùng cục gạch đập vào mặt của đối phương. Phải đến khi viên gạch vỡ nát, mặt người sưng húp không ra hình thù thì hắn mới thoải mái buông tay.
Nhìn Thiên đạo như kẻ chết trôi nằm đấy, Thắng phủi hết máu trên người, sau đó nhốt Thiên đạo vào một góc tối trong tiềm thức.
Tên này ít nhiều gì cũng từng là người điều hành một giới, chắc chắn sẽ hữu ích trong việc cải tạo tiểu thế giới sau này. Giữ lại còn có chút hữu dụng, giết đi rồi cũng sẽ có chút đáng tiếc. Nếu thôn phệ thì cũng ổn, nhưng điều đó sẽ để lại cho Thắng quá nhiều kiếp sống không cần thiết.
Hiện tại mới chỉ ba kiếp sống ngoại lai đã có lúc làm hắn ngây ngốc, chút nữa là quên mất mình là Thắng rồi. Nếu tiếp nhận thêm kiếp sống khác thì không biết sẽ ra sao.
Bản quyền dịch thuật đoạn truyện này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được tái hiện một cách sống động nhất.