(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 104: Miếng bánh từ trên trời rơi xuống.
“Bái kiến đại vương!”
Phía ngoài cửa hang, một bầy chuột nhỏ bé đang kính cẩn chào Thắng.
Thắng thực sự có chút giật mình. Nếu không phải Tiểu Thử đã báo trước rằng có con cháu đang đợi bên ngoài, chắc hắn đã một cước đá bay cả lũ chuột này rồi.
Miễn cưỡng gật đầu, Thắng liền lấy cớ xua chúng đi, sau đó tiến về phía cây cự sam.
Tiểu Thử vẫn chậm rãi theo sau Thắng, bình ổn phòng hộ.
Nhìn cây cự sam khổng lồ sừng sững trước mặt, phía trên vẫn còn cái chòi lá bằng tre mà hắn đã dựng nên.
Nếu tính theo thời gian không gặp cự sam, cũng phải chừng bốn tháng rồi! Còn thực tế, tính cả lúc hắn bất tỉnh, đã được một năm năm tháng gì đó.
“Đó là...”
Phía trên thân cây tỏa ra những luồng ánh sáng xanh lục. Vừa nhìn, Thắng đã nhận ra đây là pháp tắc sinh mệnh. Hiện tượng này giống như cây cự sam đang muốn nói gì đó với hắn.
Hiện tại không thể vận dụng Thiên Nhĩ Thông, Thắng thực sự không biết cây cự sam này muốn nói gì.
Nhưng ít nhiều thì hắn cũng đã tiến vào Tam Thiền, không cần đến Thiên Nhĩ Thông, Thắng vẫn có thể vận dụng khả năng ngoại cảm của mình để liên kết với năng lượng của đại thụ, từ đó tìm được tiếng nói chung mà người đời gọi là tâm linh tương thông.
Đặt tay áp lên bề mặt thô ráp của cự sam khổng lồ, Thắng bắt đầu sử dụng năng lượng của bản thân để liên kết với cây đại thụ trước mặt.
Không biết cây cự sam này muốn truyền đạt thông tin gì, nhưng Thắng đoán hơn phân nửa là muốn chào hỏi, bởi hai người từng sống cùng nhau một quãng thời gian, hiện tại gặp mặt cũng nên có chút tình cảm bằng hữu rồi!
Tinh thần thả lỏng, bắt đầu tiến vào trạng thái định để đưa bản thân vào thiên nhân hợp nhất.
Linh hồn của Thắng dần dần hòa hợp theo sự biến hóa cùng tần số rung động pháp tắc sinh mệnh từ cây cự sam.
Trong tiềm thức, Thắng lại nhìn thấy những hình ảnh khi xưa mà hắn từng kết nối với cự sam, thấy cuộc đời trưởng thành của nó. Chỉ đến khi bản thân đứng trước một không gian trắng xóa, hắn mới không còn nhìn thấy cuộc đời của cây đại thụ này.
“Đây là...” Thắng có chút ngạc nhiên nhìn về phía trước. Lúc này, tại vùng trắng xóa đó xuất hiện hai thân ảnh, một lớn một nhỏ.
Cũng cùng lúc đó, những sợi ý niệm ẩn giấu trong Thắng bắt đầu thoát ra ngoài, từ trong thân thể tiến vào cây cự sam. Hình bóng hai người đó cũng nhờ vậy ngày một rõ ràng.
“Chào người ngoại lai! Xin tự giới thiệu, ta là Thiên đạo, người tiếp quản nơi đây.”
Mở lời là một người đàn ông, toàn thân toát ra ánh hào quang sáng rực. Nhưng không hiểu vì sao khi Th��ng nhìn lại không hề bị chói mắt, trái lại còn khá êm dịu và hài hòa.
“Thiên đạo?” Thắng bất ngờ, có chút thất kinh, nhìn Thiên đạo với ánh mắt dò xét và đề phòng.
Tuy hắn biết nơi đây có Thiên đạo tồn tại, nhưng chưa bao giờ bản thân thật sự từng tiếp xúc qua, nhất là lại gần đến vậy. Chưa kể lần này đối phương dường như chủ động tìm gặp hắn, không biết là nguyên nhân gì nhưng cứ đề phòng vẫn hơn.
Nhìn thấy thái độ của Thắng, Thiên đạo không hề tỏ ra khó chịu, vẫn cứ hài hòa như ánh sáng quanh thân mà tiếp tục nói với Thắng.
“Đúng vậy, ta là Thiên đạo nơi này. Lần này ta muốn tìm gặp ngươi chính là có chuyện.”
Thiên đạo nhẹ nhàng mỉm cười với Thắng, một nụ cười công nghiệp không có chút cảm xúc.
“Việc? Với một kẻ tầm thường như ta thì có việc gì?” Thắng đầu đầy dấu hỏi chấm, hắn thực sự không biết Thiên đạo đây có ý gì. Tự nhiên đi tìm một kẻ yếu ớt như hắn để bàn việc, nghe thật có chút mùi lừa đảo.
“Hơn một năm về trước, có một thông đạo không gian kết nối với giới khác bị phát nổ, dẫn tới thế giới này bị phá hủy nghiêm trọng. Khi đó ta đang tĩnh tu, không phát hiện ra sớm. Phải đến khi nó nuốt chửng một lượng lớn sinh mệnh của thế giới, ta mới tỉnh lại.
Vì để cứu chữa thế giới này, ta đã huy động một lượng lớn ý chí thế giới để bù vào khoảng trống đó, dẫn tới hiện tại đang ở trạng thái suy yếu, không thể tiếp tục tồn tại để điều hành pháp tắc nơi này.”
Thiên đạo ngừng lại, nhìn Thắng một lúc rồi nói tiếp.
“Cho nên ta đã tìm khắp thế giới này để tìm một kẻ phù hợp, thay ta trở thành Thiên đạo tiếp theo... vừa hay lại nhìn thấy ngươi, một kẻ ngoại lai không tồn tại ở cõi này.
Nhưng từ ngươi, ta thấy được sự anh minh, tuy trông không được đứng đắn cho lắm nhưng cũng đã đạt tiêu chuẩn kẻ kế nhiệm.
Hơn nữa, thần hồn của ngươi rất mạnh, đó cũng là lý do ta chọn ngươi!”
Một loạt ngôn từ làm Thắng có chút há hốc mồm, mẹ nó, lần này lại là miếng bánh ngọt từ trên trời rơi xuống rồi! Nhưng dễ dàng như vậy cũng quá có chút đáng ngờ.
“Trở thành Thiên đạo có tác dụng gì?”
Thấy Thắng hỏi vậy, Thiên đạo đang mỉm cười hòa nhã, như thấy được cá sắp cắn câu, liền nở một nụ cười tươi rói, âm thầm vui vẻ không ngừng.
Chỉ thấy hắn vẫy tay một cái, phía trước mặt Thắng liền xuất hiện một giới cầu. Thiên đạo bắt đầu diễn giải.
“Khi ngươi làm Thiên đạo, ngươi có thể điều hành pháp tắc.
Ngươi có thể sử dụng các loại pháp tắc để biến hóa, diễn hóa theo hướng ngươi muốn, từ đó sáng tạo ra một giới theo sở thích của ngươi.
Không những thế, ngươi còn có thể trở nên bất tử, nhìn các chúng sinh sống rồi lại chết.
Vui lắm! Rất là vui, chỉ cần ngươi làm thử một ngày là nghiện cả đời đấy!”
Nghe thì có vẻ bùi tai, nhưng Thắng cứ có cảm giác có gì đó lạ lạ, thực sự có chút khó tả.
“Nào, ngươi đi theo ta. Nhìn thấy khối ánh sáng trước mặt không? Đó là Thiên đạo ấn ký, chỉ cần ngươi dùng thần hồn nhập vào đó, ngươi sẽ hoàn thành việc tiếp quản nơi này.”
Không đợi Thắng suy nghĩ, Thiên đạo vội kéo tay hắn tiến về phía một vùng không gian. Nơi đây có một quả cầu đang phát quang, tỏa ra một luồng ánh sáng thu hút.
Tuy không thể vận dụng Thiên Nhãn Thông, nhưng Thắng vẫn có thể cảm nhận được hàng ngàn, hàng vạn pháp tắc đang lưu động tại đó.
Thật đáng thèm muốn! Nếu hắn thực sự tiếp quản vùng thế giới này, việc tiểu thế giới bên trong đan điền hội tụ đầy đủ pháp tắc không còn là chuyện khó khăn gì nữa. Hắn có thể từ đó kết hợp với Tạo Thế Pháp mà sáng tạo ra một thế giới cấp cao giống với Hư Không Giới. Mới nghĩ đã thấy kích thích biết bao!
“Chờ đã! Nếu liên kết với thế giới thì thân thể vẫn có thể sử dụng đúng không?”
Ở Hư Không Giới, sau khi nuốt chửng hố đen, thần hồn của Thắng đã tự liên kết và trở thành Thiên đạo. Nhưng lúc đó kết quả liên kết mới chỉ đạt 80% mà thôi, thế nên khi phân tách thần hồn, hắn vẫn còn giữ một tia trong cơ thể.
Khi đó, sau khi liên kết đạt 80%, cơ thể và thần hồn của hắn có hiện tượng mất kết nối, linh hồn thoát khỏi thân xác một phần. Không biết khi hoàn thành đủ 100% thần hồn có bị tách rời khỏi thể xác hay không, nên Thắng phải hỏi cho kỹ.
“Cái gì? Không được đâu! Khi ngươi liên kết với thế giới này, ngươi đã hoàn toàn trở thành Thiên đạo, thân xác của ngươi sẽ hòa vào thế giới, cần gì tới thể xác cơ chứ.”
Thiên đạo lắc đầu, hướng Thắng giải thích.
“Vậy à...” Thắng nghe vậy có chút thất vọng. Nếu bây giờ bản thân dùng thần hồn trở thành Thiên đạo nơi đây, thì mãi mãi chỉ có thể cắm dùi tại thế giới này.
Hiện tại điều hắn muốn là quay trở về lúc mình bị đá đến nơi đây. Hắn có thể chờ đợi để thế giới diễn hóa, phát triển đến khi có nhân loại, đến thế kỷ 21 là có thể nhìn thấy người thân, gia đình. Nhưng như thế là quá lâu, bởi từ giờ cho tới lúc đó cũng phải mất sáu mươi lăm, bảy mươi triệu năm.
Quá lâu, hắn không đợi được. Vì thế, ý tưởng nhắm vào đa vũ trụ, tìm kiếm đường phá hủy lớp vỏ thời gian, từ đó tạo bước nhảy thời không mà quay trở lại điểm ban đầu.
Còn cái ý tưởng dùng Phá Không Quyền để đấm vỡ không gian, thời gian, xuyên qua dòng chảy là điều không thể xảy ra.
Lúc đầu, Thắng còn đặt niềm tin vào kiến thức lý giải của Dạ Minh. Nhưng sau khi tiếp nhận tri thức của Vi Đức, hắn mới hiểu được dòng chảy thời gian là thứ không thể dễ dàng phá vỡ, trừ khi thật sự là nghịch thiên, hoặc tìm hiểu được cái gọi là Nghịch Chuyển Long Mạch mà vị thiền sư kia sử dụng thì may ra mới có thể quay về nhà.
Nên bảo hắn ở đây nhìn chúng sinh diễn hóa hàng triệu năm thì thực sự không khác nào tra tấn.
Nhưng nếu không liên kết, hắn sẽ không thể đốn ngộ pháp tắc được, việc chinh phục đa vũ trụ chỉ là mộng tưởng hão huyền mà thôi.
Còn đang tiến thoái lưỡng nan, Thắng liền cảm nhận được một tia pháp tắc sáng tạo.
Đây là pháp tắc bản thân Thắng có được khi hoàn toàn nuốt chửng hố đen, được sư phụ truyền lại cho công pháp Tạo Thế Pháp cùng điều cốt lõi nhất, chính là pháp tắc Sáng tạo.
Sau trận chiến với Di tộc, Thắng chưa kịp đốn ngộ nó. Hiện tại hắn mới tỉnh dậy, vì trong mộng ảo của Vi Đức, cũng tức là sư phụ hắn, hắn thấy được sự bá đạo của pháp tắc Sáng tạo. Cho nên khi tỉnh, hắn đã ra chỉ lệnh cho Nguyên Anh đốn ngộ pháp tắc, và vừa rồi, nó đã thành công đốn ngộ pháp tắc nên truyền lại cho bản thể.
Bỗng linh quang trong đầu Thắng lóe lên. Đúng rồi! Chẳng phải hắn còn Nguyên Anh hay sao? Hắn có thể sử dụng Nguyên Anh thay thế bản thân làm Thiên đạo, bản thân vẫn giữ thần hồn.
Như vậy, trong vô thức, Nguyên Anh vẫn có thể truyền toàn bộ pháp tắc của giới này cho hắn từng phút từng giây. Không những thế, thi thoảng hắn vẫn có thể sử dụng ý thức nhập vào Nguyên Anh, trở thành Thiên đạo!
Đến lúc đánh nhau với kẻ địch, hắn có thể gọi Thiên đạo ra tấn công kẻ địch! Quả là một ý tưởng hợp lý, Thắng thực sự phấn khích, vui vẻ khen ngợi bản thân không ngừng.
“Được!” Thắng kiên định gật đầu, hướng về phía quả cầu phát sáng giữa trung tâm không gian mà đi tới.
Nhìn thấy vậy, Thiên đạo liền quay người sang hướng khác, mắt híp lại như vầng trăng khuyết, miệng không nhịn được mà nhoẻn rộng tới mang tai, phấn khích cười khằng khặc.
Và người trong cuộc, Thắng lại không hề hay biết sự dị dạng của kẻ mang danh Thiên đạo này.
Mọi nội dung dịch thuật trong tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả lưu ý.