(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 103: Một năm sau.
Bị xung kích từ vụ nổ ập đến, Thắng hoàn toàn mất đi ký ức, cứ thế ngất lịm, không còn hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Trong sâu thẳm tiềm thức, anh nhìn thấy một kiếp sống khác của chính mình, một cuộc đời đầy biến động.
Ở kiếp sống đó, anh mang tên Vi Đức, là một tu sĩ tại tiên giới. Trải qua vô số kỳ ngộ và mạo hiểm, anh đã trở thành một giới chủ.
Không chỉ dừng lại ở đó, anh còn dẫn dắt đồng bào chinh phạt thiên ngoại hư không, thống nhất toàn bộ giới vực.
Tưởng chừng mọi thứ đã yên ổn thái bình thì di tộc xuất hiện. Anh cùng các tộc nhân đã phải liều mình chống lại thế lực ngoại lai này.
Nhưng kẻ cầm đầu quá mức cường đại, anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phong ấn kẻ địch. Anh đã hy sinh thân mình, hóa thân thành một siêu cấp thế giới để phong ấn tên thủ lĩnh di tộc, nhờ đó cứu vớt thượng giới khỏi họa diệt vong.
Sau kiếp sống đó, Thắng lại trở thành một nhân vật tên Dạ Minh ở quỷ giới. Anh tiếp tục cuộc sống tu luyện, cầu sinh, tìm kiếm bảo vật, rồi bị một vị đại năng nào đó truy sát, phải kích nổ một giới để xuyên không đến một nơi khác, trở thành vật ký sinh trong thân thể một vị sư thầy.
Cho đến khi bị trấn áp hoàn toàn trong một trận pháp, rồi tìm được cơ hội thoát thân thì cảnh tượng lại thay đổi.
Lần này, anh không còn tu luyện, tranh đấu hay mưu cầu sinh tồn nữa mà chuyển sang tụng kinh niệm Phật. Cả cuộc đời anh chỉ xoay quanh Phật giáo.
Cứ vậy, hết kiếp sống tu Phật lại đến kiếp nhân sinh tầm thường ở thế kỷ 21, cứ thế xoay vần.
Mãi đến khi anh gặp một cơn ác mộng, nhìn thấy toàn bộ thiên địa, hư không đều bị lũ di tộc bao trùm, anh mới giật mình tỉnh giấc.
"Nhức đầu quá!"
Thắng khẽ ôm đầu, hai hàng lông mày nhíu chặt, vẻ mặt nhăn nhó.
Phải đến khi cơn đau giảm bớt, Thắng mới có thể bình tâm lại để quan sát xung quanh.
Bốn phía xung quanh anh lúc này là đất đá ẩm ướt, thi thoảng còn có mùi khó chịu xộc tới, khiến anh phải khịt mũi vài cái.
Nhờ những dấu hiệu đó, Thắng cũng đã xác định được mình đang ở đâu. Đây là một cái hang lớn, đủ rộng cho vài người sinh hoạt.
Còn tại sao mình lại ở đây, Thắng cũng đoán được phần nào là do Tiểu Thử đưa tới. Vừa nghĩ tới Tiểu Thử, anh vội vận chuyển thần hồn để liên lạc với con chuột.
"Hửm?" Trong thức hải của Thắng, thần hồn anh hiện đã bị trọng thương, rách nát đến không tưởng.
Từ thần hồn cấp Tông trung kỳ, giờ nó đã suy yếu chỉ còn là linh hồn bạc nhược, không thể thi triển thần thông.
Đây chắc hẳn là do việc anh tách rời một lượng lớn thần hồn, cộng với tác động xung chấn cực mạnh từ vụ nổ nên giờ mới thảm hại như vậy.
Bây giờ, muốn mạnh như trước, anh chỉ có hai cách: tu luyện lại từ đầu, hoặc lấy nguyên anh thay thế cho thần hồn hiện tại thì may ra. Nhưng như thế, anh sẽ mất đi một lá bài tẩy, mà thần hồn cũng sẽ không mạnh mẽ được như lúc còn nguyên anh.
Cho nên, Thắng đã lựa chọn giữ lại nguyên anh và tự mình tu luyện lại từ đầu.
Nhưng Thắng vẫn có thể sử dụng ý thức tiến nhập nguyên anh, tạm thời thay thế thần hồn bản thể để điều khiển cơ thể khi cần thiết. Những lúc đó, thần hồn bản thể sẽ không thể tu luyện hay làm bất cứ điều gì khác, nhưng đối với Thắng, như vậy cũng đã đủ rồi.
Anh liền sử dụng ý thức tiến nhập nguyên anh, thông qua tiềm thức liên lạc với Tiểu Thử.
"Đại vương!" Thấy Đại vương nhà mình liên lạc và xác định được ngài đã tỉnh giấc, Tiểu Thử lúc này vui mừng khôn xiết, vội vàng vận dụng thần thông, tức tốc quay trở lại bên cạnh Thắng.
Ngồi trong hang động chờ đợi, Thắng chuyển ý thức về lại thần hồn bản thể, bắt đầu tiến hành tu luyện.
Vì đã có kinh nghiệm từ trước, Thắng nhanh chóng đưa bản thân vào trạng thái nhập định.
Thiên địa pháp tắc của thế giới này cũng theo đó mà phiêu phù, dũng mãnh lao về phía Thắng. Trong vô số chuỗi pháp tắc đó, có chút ý niệm ẩn mình cũng dũng mãnh tiến vào thân thể anh.
Trong trạng thái nhập định, Thắng không hề hay biết những điều này. Hiện tại, anh đang tập trung toàn bộ tinh thần vào thần hồn của mình.
Trải qua một lần cắt tách khi sáng tạo Bạo Vương, một lần phân tách để kim đan hóa nguyên anh, và giờ là lần tách thần hồn ở lại hư không giới, linh hồn của Thắng bất giác đã trở nên tinh khiết dị thường.
Hiện tại, nếu xét về chất lượng, linh hồn của anh còn mạnh hơn thần hồn cấp Linh gấp mấy lần.
Nhưng vì bị giáng xuống thành linh hồn bình thường, nên Thắng không thể sử dụng thần thông như trước được nữa, anh mới phải tạm thời dùng nguyên anh thay thế thần hồn.
Lần này, vì linh hồn của Thắng đã khác hoàn toàn trước đây, chất lượng quá mức tinh thuần nên cần một lượng linh khí khổng lồ anh mới có thể tăng cấp.
Cho nên lúc này, dù đã nhập định đến tận ngày hôm sau, linh hồn của Thắng vẫn chỉ dừng lại ở cấp linh hồn, chưa thể tiến vào cấp Thần hồn, chứ đừng nói đến cấp Linh.
Tuy là vậy nhưng cả một ngày nhập định như thế cũng không phải là hoàn toàn vô tác dụng, ít nhiều gì thì hiện tại linh hồn anh cũng không còn tàn tạ như trước nữa.
Sau một ngày nhập định, Thắng mới bình tĩnh mở đôi mắt ra. Đập vào mắt anh lúc này là một con chuột khổng lồ, với kích thước tương đương một chiếc ô tô bốn chỗ.
"Đại vương!" Nhìn thấy Đại vương mở mắt, Tiểu Thử vui mừng hô lên.
Khi nó vừa tới đây, thấy Đại vương đang nhập định, nó biết không nên làm phiền nên chỉ có thể nằm đó chờ đợi mà thôi. Cũng may Đại vương nhà nó không nhập định quá lâu, chỉ sau một ngày đã tỉnh.
"Tiểu Thử à? Mới qua một ngày mà ngươi đã to lớn đến mức này? Không những thế còn đột phá đến cấp Vương sơ kỳ sao?!" Thắng không khỏi bất ngờ. Anh chỉ mới không gặp tên này trong thoáng chốc, mà nó đã từ cấp Tông trung kỳ tiến vào cấp Vương sơ kỳ, quả thật quá kinh khủng.
Anh nhớ lúc mình được Tiểu Thử kéo khỏi hư không giới, con chuột lớn này chỉ mới cấp Tông trung kỳ thôi mà.
"Đại vương! Đâu phải chỉ một ngày là có thể thăng cấp được đâu ạ! Thần đã mất trọn một năm đấy ạ." Tiểu Thử liền giải thích với Thắng.
"Cái gì? Một năm? Ngươi đang đùa ta đấy à? Rõ ràng sau khi ngươi kéo ta ra khỏi hư không giới, mới là ngày hôm trước, tính thêm ngày hôm qua nữa thì cũng mới được hai ngày!" Thắng hoàn toàn không tin.
Rõ ràng mới đây, anh cùng Tiểu Thử vừa thoát khỏi hư không giới, anh nhớ rất rõ ràng! Thế mà Tiểu Thử lại nói một năm, thật quá hoang đường.
"Đại vương, ngài đã ngủ mê man hơn một năm rồi. Nếu tính thêm ngày hôm qua thì ngài đã ngủ được một năm mười chín ngày rồi ạ!"
Tiểu Thử khẽ gãi đầu, có vẻ không hiểu ra sao, tiếp tục giải thích với Thắng.
"Một năm..." Thắng thẫn thờ, thật sự không dám tin vào tai mình.
"Đúng vậy ạ! Thần ở đây chờ ngài cũng được mấy tháng, sau không thấy ngài tỉnh dậy, thần quyết định để con cháu bảo vệ ngài, rồi thần tiếp tục tu luyện mới có được ngày hôm nay đó ạ."
"Con cháu? Ngươi vậy mà đã có con cháu ư?" Thắng không khỏi bất ngờ, không ngờ con chuột nhắt này lại có gia đình rồi.
"Trước khi đi theo ngài, thần vốn đã có gia đình. Khi cùng ngài ngao du, thần cũng đã tự ý truyền dạy công pháp cho chúng học tập, hiện tại tất cả chúng đều đã đạt cấp Sư trung kỳ. Tiểu Thử biết tự ý truyền dạy như vậy là không đúng phép, xin Đại vương trách phạt."
Thấy vậy, Thắng mỉm cười lắc đầu. Công pháp anh truyền cho Tiểu Thử cũng chẳng đáng là gì, hiện tại anh còn quên mất tên công pháp ấy rồi.
"Vậy nơi này là đâu?" Thắng tò mò hỏi, không biết cái hang này Tiểu Thử kiếm được từ đâu.
"Đại vương, đây chính là vườn thuốc ngày trước của thần và ngài đó ạ! Vì không có nơi nào an toàn, nên thần đã đưa ngài về đây." Tiểu Thử hào hứng vừa khoa tay múa chân vừa nói với Thắng.
Nghe vậy, Thắng đi tới phía ngoài cửa hang. Ánh mặt trời sáng rực chiếu rọi vào mắt anh, khiến anh hơi nheo lông mày lại.
Trước mặt Thắng lúc này là một khung cảnh quen thuộc, nơi anh đã sinh sống suốt mấy tháng khi mới tới đây. Mọi hoài niệm cứ thế ùa về.
Mọi quyền sở hữu trí tuệ đối với phần văn bản này đều được bảo hộ bởi truyen.free.