Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 101: Đồng quy vu tận.

“Dừng tại đây được rồi!”

Thắng hiện ra từ hư không, lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống tên di tộc.

Thấy kẻ đến ngăn cản mình là tên nhóc mới vào, lại chính là người gián tiếp giúp kế hoạch của mình thành công, Atticus cười ha hả, lớn tiếng gọi Thắng:

“Đỗ Minh tiểu đệ, ta không ngờ ngươi vẫn còn sống a.”

Thắng nhíu mày nhìn xuống tên di tộc. Cách nói chuyện này rất giống Atticus, nhưng tên đó đang bị lôi điện truy đuổi, không thể nào là kẻ trước mặt hắn được.

“Để cảm ơn ngươi, ta sẽ cố gắng không để ngươi phải chịu đau khổ!”

Nói rồi, Atticus vội lao về phía Thắng, sức mạnh tích tụ nơi tay, tung ra một quyền.

Cảm nhận được sức mạnh từ đòn đánh này, Thắng có cảm giác như mình đang đối diện với một phương thế giới.

Không kịp suy nghĩ nhiều, hắn chỉ kịp vận dụng pháp tắc không gian, lùi nhanh về phía sau.

Sức mạnh kinh thiên động địa! Một quyền của Atticus đánh ra khiến không gian nứt toác.

Thấy vậy, Thắng biến sắc mặt.

Cần phải biết, tầng pháp tắc của vùng không gian này còn mạnh hơn Địa Cầu rất nhiều. Nó được một vị tiên nhân đứng đầu cả đa vũ trụ sáng tạo ra, nếu tính về cấp độ, nó có thể sánh ngang với một thế giới cao cấp tại Thượng Giới!

Thế mà tên di tộc này lại có thể thuần túy dùng sức mạnh tự thân, phá tan không gian của phương thiên địa này chỉ với một quyền. Điều này ngay cả các cao thủ Giới Tọa cũng không đủ trình độ để làm được.

Nếu cao thủ Giới Tọa ở đây, cũng chỉ có thể trở thành bao cát của Atticus mà thôi.

Đến cấp bậc như vậy còn không làm gì được Atticus, thì một tên cấp Tông nhỏ bé như Thắng có thể làm được gì? Hiện tại hắn chỉ đang thuần túy dựa vào pháp tắc nơi đây để chống lại Atticus một cách vô vọng, bởi các pháp tắc hiện tại đã không thể làm tổn thương Atticus.

Nếu Thắng ra tay trước khi Atticus hồi phục thân thể, thì còn có khả năng đè ép và phong ấn đối phương vào trong. Nhưng hiện tại, trải qua một lần huyết tế từ nhóm tu sĩ, Atticus đã mạnh hơn rất nhiều.

Cuộc chiến này phải nói là hoàn toàn không cân sức.

“Chuồn nhanh như lươn!” Atticus tức giận không thôi. Tuy hiện tại hắn rất mạnh, nhưng cơ thể này vẫn chỉ là một cơ thể đang bị trọng thương, không thể sử dụng pháp tắc nên hắn chỉ có thể dựa vào nhục thân tấn công Thắng.

Nhưng Thắng liên tục rút lui, sử dụng pháp tắc nơi đây để gây nhiễu loạn khiến hắn rất bực mình. Đánh mãi không trúng, còn gì tức giận hơn khi nhìn thấy đối phương nhưng không thể chạm tới?

“Đã vậy, ta sẽ phá hủy luôn nơi này!”

Nói rồi, Atticus không thèm tấn công Thắng nữa, vì hắn biết, kể cả có truy đuổi thế nào cũng sẽ không bắt được con lươn này. Muốn thịt được lươn thì chỉ có tát cạn nước, mà muốn tát cạn nước thì phải phá hủy vùng không gian này.

Nhìn thấy Atticus dừng lại, Thắng đang chật v���t né tránh cũng tạm thời thở phào nhẹ nhõm, tò mò không biết tên di tộc muốn làm gì.

Hành động tiếp theo của Atticus cũng đã phần nào giúp Thắng trả lời câu hỏi này.

Oanh oanh!

Atticus điên cuồng phá nát đại địa, mặt đất vỡ vụn, hư không nứt toác.

Thấy vậy, Thắng hãi hùng khiếp vía kinh hô: “Tên này vậy mà phát điên, muốn phá hủy phương thế giới này sao?”

Những cú đấm uy mãnh của Atticus tuy không có chút pháp tắc nào, nhưng mỗi quyền phát ra đều như hủy thiên diệt địa, khiến Thắng đứng ở xa cũng phải tái mét mặt mày.

“Hư không giam cầm!”

Thắng vội vận dụng pháp tắc không gian để trói buộc tên điên kia, với ý định ngăn cản.

Dù sao đây cũng là một giới cao cấp mà sư phụ để lại cho hắn, hắn đang tính cải tạo nơi đây, đưa các con dân của mình vào sinh sống tu luyện. Thế mà tên điên này lại dám phá hỏng kế hoạch của hắn.

Hỏi Thắng có tức không thì tất nhiên là tức, nhưng đối phương lại là một cấp bậc khác hoàn toàn, hắn sao có thể đánh giết được! Chưa bị một quyền oanh sát đã là may lắm rồi.

Một quyền oanh tạc của Atticus cứ vậy mà phá bỏ pháp tắc không gian Thắng huy động. Thay vì lao tới đuổi giết Thắng, Atticus vẫn điên cuồng đấm đá, phá hủy không gian.

Cơ thể của Atticus hiện tại, đã từng được Dị Minh tu luyện đến cấp bậc siêu việt, có thể tự du hành ngoài đa vũ trụ mà không sợ bị những năng lượng ngoài đó ảnh hưởng. Còn Thắng thì khác, hắn hiện tại mới chỉ là một tên cấp Tông nhỏ bé, với cơ năng chưa thoát phàm nhân thì khó mà sống được tại thiên ngoại. Nếu mất phương thiên địa này, Thắng sẽ như cá nằm trên thớt.

Đó chính là lý do chủ yếu mà Atticus muốn hướng tới, bởi hắn tin tưởng vào cơ thể mới này.

Nhận thấy không thể giam cầm tên quái vật này, Thắng chỉ có thể từ bỏ, chuyển sang điên cuồng vá không gian.

Nhưng tất cả đều là tốn công vô ích, bởi sức tàn phá của Atticus là quá kinh khủng, pháp tắc không gian mà Thắng huy động không đủ để vá những không gian bị Atticus đánh vỡ.

Việc phương thế giới này bị phá hủy đã chắc như đinh đóng cột, chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.

“Muốn phá hủy phương thiên địa này? Được! Vậy tao sẽ giúp mày một tay!”

Ánh mắt Thắng trở nên ngoan độc nhìn về phía thân hình to lớn đang điên cuồng phá hủy không gian. Biết không thể cứu vãn được phương thế giới này, hắn chỉ có thể cho nó đồng quy vu tận mà thôi.

Nhớ lại khi trước Dạ Minh sử dụng một thế giới cấp thấp, với cấp Quân còn làm cho một Giới Tọa bại lui, thì một giới cao cấp này khi kích nổ sẽ như thế nào?

Nếu không thể giết chết tên súc sinh này thì ít nhiều cũng làm cho nó tàn tật!

Nghĩ vậy, Thắng càng trở nên điên cuồng.

Thắng không còn tiếp tục ngăn cản Atticus, mà thả người bay lên không trung.

Nhìn thấy Thắng không tiếp tục ngăn cản mình khiến Atticus khá là khó hiểu, không biết tên này đang tính giở trò gì. Nhưng cái tò mò này nhanh chóng bị hắn vứt ra sau đầu, bởi đứng trước sức mạnh tuyệt đối thì mọi mưu mô thủ đoạn đều là vô nghĩa.

Atticus không nhận ra, nhưng Dị Minh lại nhận ra! Hắn dù gì cũng là người từng chinh chiến qua đa vũ trụ, biết rõ thủ đoạn của thế nhân. Việc không đánh lại mà lựa chọn đồng quy vu tận là không thiếu, đến bản thân hắn còn trải qua rất nhiều lần cơ mà.

Khi nhìn thấy Thắng bay lên thiên không, Dị Minh cũng phát hiện tên này chính là chủ nhân mới của phương thiên địa này. Tên đó vậy mà đang tụ tập pháp tắc, sinh mệnh của toàn bộ thế gian vào chung một chỗ để làm gì thì tất nhiên là hắn biết rõ rồi, cái này hắn nhìn thấy rất nhiều lần! Không những vậy còn từng bị thua thiệt bởi chiêu trò này!

“Con mẹ nó, vậy mà kích nổ một phương thế giới! Không những vậy còn là thế giới cấp cao. Tên này điên rồi!!!”

Dị Minh sợ hãi không thôi, vội bay ra ngoại giới. Hắn giờ không quan tâm mình sẽ đi về đâu, hắn chỉ cần biết bản thân phải mau chóng rời khỏi nơi này mới là quan trọng.

Mới từ phong ấn thoát ra, đã liên tục gặp phải những tình huống ảnh hưởng đến tính mạng, làm Dị Minh khóc không ra nước mắt, thật là đen đủi cho một Thần Vương.

Khi toàn bộ pháp tắc cùng sinh mệnh thế giới đã được Thắng tích tụ vào chung một chỗ, Atticus lúc này mới cảm giác được không ổn. Hắn m�� hồ cảm nhận được một luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa ngay phía trên đỉnh đầu của mình.

“Đây là...”

Từ khi tiếp quản được cơ thể này, thì đây là lần đầu tiên hắn sợ hãi.

Thắng chỉ tay về phía Atticus đang đứng bên dưới đại địa, hô lớn: “Giam!”

Toàn bộ pháp tắc cùng sinh mệnh của phương thiên địa này ồ ạt bay về phía Atticus, khiến hắn cứ vậy mà bị trói buộc tại chỗ. Dù cho phá được một đầu thì lại có một đầu pháp tắc khác quấn đến bao vây, khiến hắn cảm giác như mình bị rơi vào vũng lầy.

Vụt!

Thắng vội vàng vận chuyển pháp tắc không gian, cùng Tiểu Thử xuất hiện, để lại vùng không gian này một đoàn thần hồn.

Vì sau khi thôn phệ hố đen, thần hồn của Thắng đã vô thức liên kết với phương thế giới này và trở thành Thiên Đạo. Hiện tại muốn thoát đi, hắn cần phải cắt bỏ thần hồn đã liên kết với thế giới nơi đây ở lại, chỉ giữ lại một tia thần hồn nhỏ nhoi cho bản thân.

“Đi thôi, Tiểu Thử!”

Nghe được chỉ lệnh, Tiểu Thử vội vận dụng thần thông, kéo theo Thắng tiến về Trái Đất.

Còn đoàn thần hồn đã liên kết với nơi đây thì ở lại, chờ kích nổ không gian.

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện hấp dẫn được tái sinh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free