(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 100: Không từ nan!
Thời gian vốn khó nắm bắt, hễ không để ý là nó trôi qua rất nhanh.
Việc tập trung thôn phệ hết pháp tắc hố đen cấp cao của sư phụ khiến Thắng quên bẵng thời gian bên ngoài.
Từ khi hắn bước vào hố đen, bái sư, cho đến lúc hoàn thành việc thôn phệ pháp tắc, thế giới bên ngoài đã trôi qua hơn một tháng.
Quả như lời sư phụ hắn nói, khi thôn phệ hết pháp tắc này, thần niệm cuối cùng của người liền theo đó nhập vào tiềm thức hắn, trở thành một phần ký ức.
Không chỉ vậy, pháp tắc thôn phệ của Thắng cũng đã hoàn toàn biến đổi, trở nên mạnh hơn rất nhiều, giống như một hố đen trong vũ trụ, tràn ngập sức mạnh hủy diệt và thôn phệ.
Sau khi hòa làm một với thần niệm của sư phụ, hắn không chỉ nâng cấp pháp tắc, tiếp nhận công pháp Tạo Thế mà còn trở thành thiên đạo nơi này, tiếp quản một giới cấp cao, thậm chí còn cao hơn cả Trái Đất nơi hắn từng sống.
Nhưng chưa kịp phấn khích bao lâu, hắn đã phát hiện một tên quái vật đang tàn phá thế giới. Nhìn hình dáng đó, Thắng liền nhận ra đây là ai. Hắn chính là Dị Minh, Di Vương thủy tổ! Kẻ mà sư phụ hắn đã phải hy sinh để phong ấn.
Hiện tại thấy tên này vậy mà đang càn quấy bên ngoài, Thắng vô cùng tức giận.
Lần trước, đối đầu với tên này là điều không thể, nhưng lần này thì khác! Hắn đã trở thành thiên đạo nơi đây, chỉ cần một ngón tay là có thể giáng thiên lôi oanh tạc.
Cảm nhận bản thân có thể dễ dàng vận dụng pháp tắc của thiên địa này, Thắng càng thêm tự tin sẽ hạ được hung vật kia.
Dùng thần nhãn của thiên đạo nơi đây, Thắng có thể thấy rõ tình cảnh của tên Di tộc đó lúc này: hắn vậy mà đang bị hàng trăm vị tu sĩ cấp Hoàng vây công, đánh giết đến mức trời long đất lở, ngay cả Thắng ngồi đây cũng cảm thấy rung lắc dữ dội.
Nhưng đối diện với sự vây công này, tên Di tộc kia không hề sợ hãi dao động, trái lại, hắn ung dung diệt sát đám người.
Huyết khí không ngừng cuộn lên thiên khung, khiến không gian nơi đây dần bị bào mòn.
“Mẹ nó! Tên này đang lợi dụng đám người phía dưới, huyết tế trận đồ!!!”
Từ thần nhãn, Thắng có thể nhìn thấy toàn cảnh phía dưới: tên Di tộc kia một mình đứng giữa trung tâm trận đồ rộng lớn, còn đám tu sĩ kia thì luân phiên lao lên chịu chết, để bồi dưỡng huyết nhục cho trận đồ này.
“Không được! Phải ngăn cản hắn!”
Thắng vội sử dụng pháp tắc chi lực đánh xuống tên Di tộc kia.
Lúc này trên chiến trường, Dị Minh đang ẩn nấp trong bụi cỏ, nhìn thấy trên bầu trời nổi lên một đám hắc vân cuồn cuộn, lôi điện vang dội thì mới mỉm cười, lẩm bẩm một mình:
“Ông bạn già! Giờ mới chịu ra tay sao?”
Đám người tu sĩ đang sợ hãi, khi thấy lôi vân hội tụ trên đỉnh đầu Di Vương liền phấn khởi không thôi, ngoảnh nhìn nhau đầy vẻ vui mừng.
“Là tiền bối, là vị tiên nhân trong truyền thuyết đang vận dụng pháp tắc! Mọi người mau rút về Tiên vực, chiến trường của các tiên nhân không phải nơi chúng ta đùa nghịch!”
Trong đám người, một tên tu sĩ vội vàng hô lớn, rồi quẳng ra thanh trường kiếm, đứng vững trên đó rồi bay đi mất hút.
Đám người phía sau thấy vậy, cũng nhao nhao đạp lên phi kiếm bay đi, vừa bay vừa gọi lớn đồng bạn: “Đại sư huynh ơi! Chờ bọn đệ với!”
Như một đoàn sao băng, họ vút đi xa tắp, không còn thấy hình bóng.
Tốc độ chạy còn nhanh hơn cả vận tốc ánh sáng, khiến Thắng không khỏi kinh ngạc.
“Đi thật nhanh nha!”
Dị Minh trong bụi cỏ thầm vui vẻ. Lúc đầu hắn muốn tên tu sĩ kia gọi người đến để giết chết tên phản đồ này, nhưng ai ngờ tên này lại tà dị tới vậy, có thể sử dụng huyết nhục người khác làm chất dẫn để bản thân hồi phục.
Trong lúc đám tu sĩ kia còn chưa tới, Atticus đã vẽ sẵn một trận đồ án lớn, sau đó tàn sát số lượng lớn người của Hư Vô Thành, lấy huyết nhục chữa trị cho cơ thể mới này.
Vì thế sức mạnh hắn tăng lên nhanh chóng, vừa hay nhóm tu sĩ kia cũng tới đúng lúc, trở thành món ăn chính.
Sức mạnh hắn liên tục tăng lên, khiến Dị Minh ở phía sau toát mồ hôi lạnh. Tưởng là kế hoạch thành công, ai ngờ lại là đưa quà tặng người.
Vì thế, lúc này hắn đang khẩn cầu đám tu sĩ này mau chóng chuồn đi.
Còn đám tu sĩ khi thấy đồng bạn chết như ngả rạ, mà đến một sợi tóc cũng không chạm được vào đối phương thì đều đã sợ hãi, nhưng vì trách nhiệm, không thể chạy trốn được!
Nhưng khi thấy lôi vân xuất hiện, liền đổ cho là tác phẩm của tiên nhân, vội tự lừa mình dối người rồi bỏ chạy. Hắn không biết lôi vân là do tình cờ hay thật sự là của tiên nhân, nhưng hiện tại bỏ chạy, đổ cho tiên nhân xuất hiện, bản thân ở lại cũng chỉ vướng tay vướng chân, lý do này rất hợp lý.
Như thế các trưởng lão cũng sẽ không trách phạt được bọn họ.
Nhìn thấy lũ tu sĩ kia vậy mà như chó nhà có tang, bỏ chạy thục mạng, hắn thật sự không còn gì để nói. Hiện tại nơi chiến trường này, chỉ còn hắn và tên Di tộc kia... không, còn tên Atticus khốn nạn đang trốn trong bụi cỏ.
Lôi vân phóng xuống, chia làm hai phần, một phần hướng về phía Atticus, một phần hướng về Dị Minh.
Thấy thế, Dị Minh sợ hãi phóng ra khỏi bụi cây, chỉ tay lên trời mà hô lớn:
“Con mẹ nó, tên kia nguy hiểm hơn! Sao không đánh hắn ấy! Đánh lão tử là dở hơi à?!”
Vừa ra ngoài không lâu, hắn tưởng rằng tạm thời trốn sau tên phản đồ này sẽ không bị chú ý, ai ngờ vẫn bị thiên đạo giáng xuống một tia lôi điện.
Làm hắn nghĩ bản thân đã bị thiên đạo nơi đây phát hiện. Nhưng thật ra không phải vậy, chỉ là Thắng muốn trả thù tên Atticus kia mà thôi, vừa hay Dị Minh lại đang trong thân thể của Atticus, nên tiện tay Thắng giáng thêm một đòn xuống Dị Minh.
Một trận oanh tạc qua đi, Thắng thấy tên Dị Vương kia vậy mà vẫn sừng sững đứng đó, liền biết không thể dùng cách thức đơn giản để giết hắn được, chỉ có thể dùng pháp tắc không gian để oanh tạc.
Việc hiện thân là không thể tránh khỏi.
Để đề phòng, Thắng liên hệ với Tiểu Thử vẫn còn đang ở trong vùng không gian này.
“Tiểu Thử!”
Dựa vào tọa độ không gian, Thắng xuất hiện trước mặt Tiểu Thử.
Nghe thấy có người gọi tên mình, Tiểu Thử đang trong trạng thái tu luyện liền giật mình tỉnh lại. Khi thấy người tới là Thắng thì nó mới bình ổn lại tâm tình, liền chào Thắng một câu: “Đại vương.”
“Ngài tìm thấy tung tích của Vương ca rồi?” Đại vương xuất hiện tại đây hẳn là đã tìm thấy tung tích của đại ca rồi, khiến Tiểu Thử vô cùng chờ mong.
“Đúng vậy! Hiện tại nó đang dưỡng thương trong tiểu thế giới. Ta tới đây là muốn nhờ ngươi một việc!”
“Có việc gì người cứ giao cho ta! Dù là lên núi đao, xuống biển lửa thì Tiểu Thử cũng sẽ không từ nan!” Tiểu Thử nghiêm nghị tuyên thệ với Thắng.
Lời tuyên thệ của Tiểu Thử là thật sự thành tâm, không hề tùy tiện như Thắng, nên lúc này thái độ của nó rất nghiêm túc.
“Không cần cầu kỳ tới vậy, ta cũng không bảo ngươi đi chết. Chỉ là bảo ngươi ra cổng không gian chờ đợi, chỉ cần thấy ta xuất hiện, lập tức vận dụng thần thông kéo ta vào bên trong, trở lại Trái Đất là được!” Thắng phất tay, giải thích với Tiểu Thử.
“Chỉ có vậy thôi sao, Đại vương?” Nó còn tưởng có trận đại chiến cơ chứ, mấy ngày hôm nay vùng không gian này như trải qua tận thế, tiếng người hô giết khắp nơi, nó phải trốn vào đây tu luyện, chờ tung tích của Thắng.
Nó tính quay về Trái Đất, nhưng sợ Thắng gặp nguy hiểm nên cố gắng ở lại chờ. Hiện tại thấy Thắng xuất hiện nhờ giúp đỡ, nó còn tưởng chuẩn bị chiến đấu một trận sống chết.
“Đúng! Chỉ có vậy.” Thắng khẳng định gật đầu.
“Có cần Tiểu Thử...”
Còn chưa nói hết câu, Tiểu Thử đã bị Thắng ngắt lời: “Không cần ngươi làm gì cả, cứ ở đây chờ ta xuất hiện thì lập tức vận dụng thần thông, kéo theo ta về thế giới cũ là được! Mạng sống lần này của ta hoàn toàn giao phó cho ngươi đấy!”
Nói rồi, Thắng cứ vậy mà biến mất, để lại Tiểu Thử một mình với một mớ suy nghĩ hỗn độn.
Nội dung độc quyền này được biên tập và xuất bản tại truyen.free, mong bạn đọc không sao chép khi chưa được cho phép.