(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 10: Thoát Khốn
"Rầm... rầm!" Tiếng động lớn mỗi lúc một gần, Thắng đang cắm đầu cắm cổ chạy bỗng cảm thấy bất an. Các giác quan của hắn liên tục báo động, mách bảo rằng một mối nguy hiểm chưa từng có đang ập tới.
Vị trí của Thắng lúc này là dưới tán cây cổ thụ trong khu rừng nguyên sinh, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn. Hắn chỉ có thể phán đoán bằng cảm tính và giác quan, nên dù nghe tiếng vang vọng lớn từ xa, Thắng không tài nào biết được đó là thứ gì, chỉ cảm thấy có điều chẳng lành đang ập tới.
Vả lại, lúc này hắn cũng không còn tâm trạng đâu mà để ý đến những thứ đó. Điều hắn cần làm bây giờ là nhanh chóng chạy đến gốc đại thụ đang ngày một hiện rõ trước mắt, chỉ có như vậy mới giữ được cái mạng nhỏ bé này.
Nhưng với đàn Troodon phía sau Thắng thì lại khác. Về bản chất, chúng là loài hung thú ăn thịt, từ khi sinh ra đã mang trong mình sự hung hãn của kẻ săn mồi, cùng với giác quan nhạy bén cảm nhận nguy hiểm, và chúng tuyệt đối tin vào điều đó.
Sau khi phát hiện tiếng động lớn, cả đàn Troodon đã trở nên cảnh giác. Nhưng càng tiến về phía đại thụ, chúng càng giảm dần tốc độ, mặc kệ con mồi ngày một xa dần, bởi chúng cảm nhận được một mối đe dọa kinh hoàng đang ẩn chứa nơi đó.
"Kéc... kéc!!!" Một con Troodon trong số đó cất tiếng kêu, như muốn giao tiếp điều gì. Cả đàn xung quanh thấy vậy cũng réo lên, tạo thành một sự cộng hưởng kỳ lạ.
Một số con Troodon trong đàn bắt đầu quay lưng bỏ đi, số khác thì tiếc nuối, cứ chăm chăm nhìn về phía Thắng. Tiến không được, lùi cũng chẳng xong, chúng cứ lưỡng lự, quanh quẩn tại chỗ mà nhìn Thắng chằm chằm.
Từ xa, cảm giác không còn bị truy đuổi, Thắng quay đầu lại nhìn thì thấy đám Troodon đã không còn ý định bám theo. Tự nhiên thấy mình đã thoát khỏi nanh vuốt tử thần, Thắng thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Thế nhưng, còn chưa kịp thả lỏng cơ thể, một luồng cảm giác như điện giật chạy thẳng từ đầu xuống gan bàn chân. Một hơi thở hôi thối chết chóc phả xuống khiến Thắng đứng tim một nhịp.
Theo bản năng, Thắng vội lăn một vòng thoát khỏi chỗ vừa đứng. Một cái đầu to lớn từ phía bên trên cắm thẳng xuống đất, "ầm" một tiếng, bụi bay tứ tán, đất đá văng tung tóe.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh chóng. Lúc đó, Thắng chỉ biết từ sâu thẳm bên trong như có một bản năng nào đó chiếm lấy cơ thể hắn, thực hiện hành động kịp thời này. Có thể đó chính là một phần mà Dạ Minh đã để lại, và nó đã cứu Thắng một mạng sống.
Định thần nhìn lại, hắn thấy một cái đầu to lớn cỡ hai đến ba mét, da dẻ sần sùi thô ráp, đầy rẫy những vết thương. Bộ hàm răng nhọn hoắt, nhưng cái mùi hôi thối phả ra khiến Thắng phải nín thở.
“Vãi… cứt!!!” Thắng buột miệng chửi thề đầy thất thố. Hắn thật sự không dám tin vào cái thứ đang đứng trước mặt mình, bởi cái thứ này có thể tiễn hắn đi gặp các cụ ngay bâyờ. Nó là... một con khủng long bạo chúa trưởng thành.
Nhìn xuống phía dưới, con mồi nhỏ bé đáng lẽ đã là bữa chính của nó hôm nay, lại dám tự ý thoát khỏi miệng nó, khiến nó cảm thấy sự tự tôn của một bậc đế vương bị xúc phạm.
"Grao...!!!" Nó ngẩng đầu lên trời gào rú, cả cơ thể to lớn hùng vĩ cứ thế sừng sững hiện ra trước mặt Thắng.
Chẳng phải suy nghĩ nhiều, hay chôn chân tại chỗ chờ con khủng long tiến tới rồi mới vắt chân lên cổ mà chạy như trong phim, ngay khi con khủng long gào thét, Thắng đã dùng hết linh khí tại đan điền truyền vào tay chân, bật mạnh người, lấy đà trèo lên thân cây.
Bản năng cầu sinh bên trong Thắng bùng lên dữ dội, khiến cơ thể vốn đã mệt nhoài bỗng tràn ngập sinh lực. Hắn nhẹ nhàng thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã leo được hơn chục mét một cách dễ dàng.
Bên dưới, con khủng long bạo chúa há hốc mồm nhìn cảnh này. Nó mới vừa há miệng gào thét thị uy mà con mồi đã leo tót lên cây. Với thân hình to lớn cao đến chín, mười mét của nó, thì mười mét cây này v��n chẳng thấm vào đâu, nó vẫn có thể "xử lý" dễ dàng.
Nhưng điều khiến nó phiền muộn là cây đại thụ này cao gấp mấy chục lần thân hình nó, ước chừng cũng phải trăm mét. Trong khi đó, con mồi vẫn đang sung sức thoăn thoắt leo lên cao hơn nữa.
Chú khủng long bạo chúa cũng đành ngẩng đầu lên nhìn theo, đôi mắt chớp chớp chăm chú. Nó ngẩn ra một lúc rồi mới bắt đầu nhe răng, lại há miệng gào thét.
"Gào!!!" Từ xa, đám Troodon đang quan sát tình hình, quay sang nhìn nhau kêu "kéc... kéc" thích thú, nhảy nhót loạn xạ. Có vẻ như chúng khá vui sướng, thích thú khi thấy kẻ khác gặp nạn.
Chắc hẳn vì bản thân là loài hung thú chuyên ăn thịt nên các giác quan của chúng đều nhạy bén gấp mấy lần con người. Đang trong cơn bực bội, chú khủng long bạo chúa nghe được tiếng vui đùa "kéc kéc" từ xa.
Quay đầu nhìn lại thì thấy cách đó hai trăm mét, thấp thoáng mấy bóng hình nhỏ bé đang nhún nhảy cà tưng. Nhìn kỹ thì đó chính là lũ Troodon chuyên đi phá hoại địa bàn của nó, chính cái lũ khốn nạn này thường đi theo bầy đàn phá hỏng các bữa ăn của nó.
Bây giờ lại lòi đầu ra, không những vậy còn dám tưng tửng khiêu khích, khiến nó sôi máu.
“Lũ chó chết này, bọn mày chết với tao! A...a...a (Gào... gào... graoooo)!!!" Gào xong, bạo chúa Tyrannosaurus quay người, bỏ mặc Thắng đang vắt vẻo trên cây mà lao tới đuổi lũ Troodon.
Cả lũ Troodon còn đang hí hửng khúc khích trêu tức nhau thì thấy con bạo chúa đang điên cuồng lao đến. Mỗi nơi nó đi qua đều làm đổ rạp hàng loạt cây cối, khiến lũ Troodon cuống cuồng bỏ chạy.
Nhờ vào thân hình nhỏ bé, nhanh nhẹn, chúng dễ dàng luồn lách qua các hàng cây tùng bách to lớn. Vì những thân cây này khá to và chắc chắn, cao đến hai mươi lăm mét, nên chúng trở thành các chướng ngại vật khá khó chịu cho bạo chúa Tyrannosaurus.
Dù va chạm không làm nó đau đớn, nhưng với các tán lá xòe rộng, bao phủ cả một mảng lớn, khiến nó dễ mất dấu con mồi. Tuy vậy, vẫn có một số con Troodon không may mắn, dễ dàng bị con khủng long bạo chúa "làm thịt".
Sau khi cảm thấy bản thân đã ở độ cao an toàn, Thắng mới dừng lại để đánh giá xung quanh.
Chỗ hắn đang đứng là ở lưng chừng cây đại thụ này, thân cây gồ ghề với những chạc cây chìa ra tứ phía. Nhìn xuống phía dưới, nơi hắn vừa đứng đã bị che khuất tầm nhìn bởi các tán cây cổ thụ. Phía xa xa là rừng cây tùng bách to lớn nhấp nhô, thi thoảng lại có vài cây cự sam boreal khổng lồ cao đến trăm mét.
Thắng choáng ngợp nhìn lại cái cây mình đang đứng. Mẹ kiếp, không nhìn thì không biết, nhìn rồi mới khiến Thắng hoảng sợ tột độ. Nơi hắn đứng mới chỉ được một phần mười của cái cây. Bởi vì các chạc cây không mọc tua tủa mà khá xa nhau, nên Thắng có thể nhìn rõ từ lưng chừng đến ngọn cây.
Phía trên đó, Thắng thấy một thân hình to lớn với những vết vằn đan xen, nhìn mãi không rõ là thứ gì vì khoảng cách khá xa. Hắn tự nhủ đó chắc là một loại dây leo cổ đại rồi bỏ qua.
Thắng đưa tầm mắt xuống phía dưới thì thấy con bạo chúa đã không còn để tâm đến mình. Giờ đây nó đang điên cuồng rượt đuổi lũ Troodon khốn kiếp khi nãy.
Sau những lần suýt chết, Thắng cảm thấy bản thân thật sự nhỏ bé. Như lúc vừa nãy, hắn cảm thấy thật sự bất lực. Nếu không phải con bạo chúa kia cứ thích gầm gừ làm oai, thì có khi giờ này hắn đã thành bãi phân bị thải ở xó nào rồi.
Qua những sự việc vừa rồi, Thắng càng quyết tâm hơn với việc mình cần mạnh lên. Nhưng trước mắt, hắn phải tìm được chỗ cư ngụ tạm thời, rồi mới tính tiếp.
Nhảy xuống tìm hang động là điều không khả thi. Biết đâu con khủng long bạo chúa đó sẽ quay lại lúc nào không hay, vả lại còn lũ Troodon cùng những loài côn trùng độc hại đang thập thò dưới đó!
Vậy nên Thắng quyết định tạm thời sẽ ở trên cái cây to lớn này. Trong ba lô vẫn còn một túi lương khô cùng hai chai nước lọc. Với số lương khô này, hắn thừa sức sống sót được một tháng. Còn nước, cứ chờ trời mưa thì kiểu gì cũng có "tiếp tế" từ ông trời. Thế nên hắn tự tin rằng với từng đó, hắn thừa sức sống được một tháng trên cái cây khổng lồ này.
Bản quyền văn bản này thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng.