(Đã dịch) Sáng Thế Chi Chủ - Chương 1: Kẻ thất nghiệp
Bịch!
Thắng chán nản nằm vật xuống giường, chiếc giường hắn mới mua chưa được bao lâu thi thoảng còn thoang thoảng mùi gỗ, càng khiến tâm tình hắn thêm phiền não.
Nhìn về phía đống đồ gia dụng còn mới, hắn chỉ còn biết ngao ngán lắc đầu chấp nhận sự thật là... hắn đã thất nghiệp.
Thắng họ tên đầy đủ là Đỗ Tất Thắng, sinh ra trong một gia đình tuy không mấy khá giả nhưng được cái có gia giáo.
Lúc mới ra đời, ông nội hắn đã rất kỳ vọng vào đứa cháu đít nhôm này, mong nó sau này sẽ công thành danh toại nên đã đặt cho nó cái tên đầy ý nghĩa. Không chỉ là Thắng, mà còn là Tất Thắng, đủ để thấy ông đã đặt vào đứa cháu này nhiều kỳ vọng đến mức nào.
Tên là một chuyện, cuộc đời lại là chuyện khác. Từ khi sinh ra đến nay, chẳng thấy thắng đâu, chỉ thấy toàn thất bại.
Nhiều khi hắn tự nghĩ, không biết có phải do tên mình không hợp mệnh hay không mà toàn thua là thua.
Hắn thực sự chỉ muốn sống một cuộc sống công nhân bình thường, nhưng thật khó, bởi mỗi lần hắn ở đâu thì giông bão lại kéo tới đó.
Điển hình như khi hắn làm ở khu công nghiệp Vship bên Hải Phòng, làm chưa được bao lâu thì dịch bệnh bùng phát, khiến hắn thất nghiệp.
Chạy đôn chạy đáo mãi mới tìm được một công việc phù hợp, đó là một doanh nghiệp nhỏ, nhưng cũng chẳng được bao lâu thì chủ doanh nghiệp đó phá sản, bỏ của chạy lấy người khiến hắn mất trắng mấy tháng lương mà bên kia đã hứa.
Cuối cùng sau bao nhiêu ngày khấn vái, cúng kiếng đủ kiểu cũng được duyệt vào làm tại công ty gần nhà, tên là Amata.
Tưởng chừng như sẽ an ổn, yên tâm kiếm tiền, ai ngờ lại đùng một cái, mấy anh em làm cùng đòi đình công.
Vì tư tưởng sống theo bầy đàn và tính ngang bướng, hắn cũng hăng hái tham gia đình công.
Lòng tham của con người là vô đáy quả không sai, lương của hắn được chục triệu so với mặt bằng chung là quá ổn, nhưng vì anh em, cũng như bản thân muốn kiếm thêm chút đỉnh, thế là...
Kết quả là hắn bị ký đơn sa thải vì tội đình công.
“Mẹ... cay éo chịu được!”
Thắng càng nghĩ càng thấy mình ngu, nhưng đành phải chịu, ai bảo theo đám đông làm gì.
“Reng... reng...”
Nhìn về phía chiếc điện thoại đang réo bên cạnh, Thắng tiện tay quơ lấy.
Mở màn hình lên thì thấy tên hiển thị lại là của thằng bạn làm cùng.
“Alo bạn, gọi tớ có vấn đề gì không?” Thắng vui vẻ hỏi.
“Tình hình sao rồi cậu ơi? Nghỉ làm thế này, đi chơi chút chứ nhỉ?” Đạt, ở đầu dây bên kia, vừa cho đồ đạc vào ba lô, vừa giục Thắng.
“Chi��n luôn bạn ơi, tớ cũng rảnh.” Nghe vậy, Thắng liền đồng ý.
“Ok, thế mai qua nhé. Chỉ có tớ, cậu và thằng Tuấn thôi!” Thấy Thắng trả lời dứt khoát, đầu dây bên kia cũng vui vẻ đáp.
“À mà này, mai cậu với thằng Tuấn tính đi đâu?”
“Bọn tớ tính đi Yên Tử.”
“OK, mai tớ qua.”
“Ok!”
Thắng nhìn về phía màn hình điện thoại thấy Đạt đã tắt máy, hắn tiện tay quẳng điện thoại sang một bên.
Đạt là bạn làm cùng với hắn, hai anh em đều vào công ty cùng đợt, sau có duyên lại được xếp vào cùng bộ phận, cùng dây chuyền nên chơi với nhau khá tốt.
Được cái hai anh em đều có cùng quan điểm, sau cuộc khởi nghĩa thất bại, hai người đều rủ nhau nghỉ việc.
Bỏ qua những suy nghĩ tiêu cực, Thắng bò ra khỏi giường rồi tiến vào phòng tắm.
Cởi chiếc áo đồng phục của công ty, hắn ngắm nghía một chút, rồi quẳng xuống đất, dùng chân chà chà, thầm nói:
“Vất bà nó đi...”
Dòng nước mát lạnh xối xả cũng phần nào giúp tâm tình Thắng thư thái hơn.
Mọi thứ đến với chúng ta đều có lý do của nó, cũng như hạt mưa... nó rơi đúng chỗ nó cần phải rơi, chẳng có gì là không thể.
Với tư tưởng đó, Thắng dễ dàng loại bỏ những muộn phiền trong tâm để chuẩn bị cho mình một cuộc hành trình mới.
“Chỉ là không phải đi làm công nữa thôi sao? Ông trời chắc chắn muốn mình làm ông to bà lớn nên mới tạo cơ hội cho mình nghỉ việc chứ gì!”
Đứng dưới làn nước mát lạnh, Thắng lẩm bẩm rồi đưa tay lên cao, sau đó nắm chặt.
“Tao Thắng, sẽ thành chủ tịch Hội đồng quản trị tương lai!!!”
Hắt xì... xì!!!
Còn đang hùng hồn tự thẩm du tư tưởng thì cơn hắt xì kéo tới, khiến hắn tỉnh cả người, vội vàng rời khỏi phòng tắm.
Tắm lâu dưới dòng nước lạnh sẽ dễ dàng khiến cơ thể bị mắc bệnh, kể cả trời lạnh hay trời nóng. Tuy vấn đề nhỏ bé này ai cũng biết nhưng nếu không để ý sẽ dễ mang họa vào thân.
Thắng vội vàng mặc quần áo rồi leo lên giường, hai chân bắt chéo kiểu kiết già, hai tay thả lỏng, đặt chồng lên nhau, thu vào lòng.
Xả bỏ mọi tạp niệm.
Là người tuy không mê tín nhưng luôn hướng tới con đường tỉnh thức nên Thắng hay dành chút thời gian để tọa thiền, làm vậy giúp hắn có suy nghĩ tích cực, dễ dàng buông bỏ cái xấu.
Hắn đã phải thiền định rất lâu mới có thể nhận biết và buông bỏ cái tôi, nâng cao tần số của bản thân.
Tuy có chút tỉnh thức, nhận biết được cái tôi nhưng trên thực tế, hắn vẫn chưa thể thực sự tỉnh thức trong từng hành động, suy nghĩ.
Bên trong Thắng vẫn tồn tại một cái tôi, cái tôi trẻ trâu ở độ tuổi hai ba, hai tư tuổi.
Ai nói độ tuổi này không còn trẻ trâu nữa thì nhầm to, đây là độ tuổi mông lung nhất và cái tôi mới bắt đầu được rèn giũa. Thành công hay thất bại về sau sẽ nằm ở nhận thức tại thời điểm này, ở sự cố gắng hay lười biếng của mỗi người.
Bỏ qua những tạp niệm chợt đến, Thắng thả lỏng bản thân để kết nối với cái tôi cao cả hơn, bỏ hết thói quen, tư tưởng, dục vọng...
...
“Reng... reng... !!!”
Tiếng chuông điện thoại vang lên từng đợt inh ỏi khiến căn phòng đang yên tĩnh trở nên nhộn nhịp hẳn.
Còn đang say giấc nồng, mơ màng mông lung, Thắng ngồi dậy với khuôn mặt bơ phờ đưa tay lấy chiếc điện thoại đang kêu cạnh đầu giường.
“Alo...” Thắng nhấc máy với giọng nói còn ngái ngủ.
“Giờ này còn ngủ? Dậy đi cậu ơi, bọn tớ chuẩn bị xong rồi!” Đạt, ở đầu dây bên kia, vừa cho đồ đạc vào ba lô, vừa giục Thắng.
“Ừm... đợi tớ 30 phút nữa có mặt, nhé.”
Nói rồi không đợi Đạt tr��� lời, Thắng tiện tay vứt điện thoại sang một bên rồi bật dậy lao vào phòng tắm.
“Hôm qua thiền định, bị hôn trầm, ngủ thiếp đi lúc nào không hay, quả nhiên thiền định trước khi ngủ giúp ta có một giấc ngủ ngon đến nỗi quên luôn việc đặt báo thức.” Thắng thầm nghĩ.
Sau khi đã vệ sinh xong xuôi, Thắng chỉ kịp chuẩn bị đồ đạc như quần áo và giày dép để đi leo núi mà thôi, còn bữa sáng thì để sau khi gặp mấy anh em, đi ăn uống một thể.
Cũng may đồ đạc Thắng đã chuẩn bị sẵn trong ba lô từ hôm qua, nay chỉ cần đi mua chút bánh trái, thắp nén nhang để tỏ lòng thành kính với Phật là được rồi.
Hắn không theo đạo Phật nhưng lại rất thích học giáo lý của nhà Phật, nhất là của Phật giáo nguyên thủy nên hắn không hề mê tín vào sự tồn tại của Thần, Phật... cái hắn tin chỉ là chân lý hướng đạo mà ngài Gautama để lại.
Nhìn giờ trên chiếc điện thoại cũ kỹ của mình, Thắng thấy đã 8 giờ sáng. Hắn vội vàng cầm theo ba lô nhảy lên chiếc xe Honda Blade trắng phóng xe đến nhà Đạt.
Theo lịch hẹn hôm qua là 8 giờ phải có mặt, mà giờ hơn 8 giờ rồi hắn mới phóng xe đi, Thắng vội vàng lao vun vút bỏ qua những khung cảnh tươi đẹp xung quanh, bỏ qua những chú chim nhỏ nhảy nhót trên cành cây hót líu lo báo hiệu cho một ngày mới đầy tươi đẹp.
Mọi thứ như chìm vào trong suy nghĩ nội tại, thả mình thong dong trên con xe cũ kỹ, bỏ qua hết phiền lo cuộc đời để có thể sống tích cực hơn... mỗi ngày!
Gửi những bạn đang thất bại trong cuộc sống:
Sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, những ai đang rơi xuống tận cùng của thất vọng, đừng vội nản lòng bởi vì... niết bàn ngay trước mắt chúng ta đó thôi, hãy thoát vũng bùn mà hóa thành chân long!
Nội dung chuyển ngữ này được thực hiện và sở hữu bởi truyen.free.