(Đã dịch) Sân Bóng Cuồng Đồ - Chương 637: Top 32 hành hương (3)
Theo quy định của Liên đoàn Bóng đá Quốc tế (FIFA), World Cup 2010 được trao quyền đăng cai cho khu vực châu Phi. Vì vậy, 5 quốc gia tranh quyền đăng cai World Cup 2010 đều thuộc khu vực này, bao gồm: Ai Cập, Libya, Morocco, Nam Phi, Tunisia.
Ngày 8 tháng 5 năm 2004, Tunisia tuyên bố không thể đồng đăng cai World Cup cùng Libya và từ bỏ quyền tranh cử. Trong khi đó, Libya chỉ muốn hợp tác với Tunisia để đăng cai World Cup chứ không muốn tự mình tổ chức giải đấu. Đồng thời, Libya cũng tuyên bố sẽ không cho phép Israel tham gia các trận đấu của World Cup, vì vậy đã bị tước quyền tranh cử.
Ngày 15 tháng 5 năm 2004, tại cuộc họp của Ủy ban điều hành FIFA tổ chức ở Zurich (Thụy Sĩ), Nam Phi đã vượt qua Morocco với tỷ số 14 phiếu đối 10 phiếu, giành quyền đăng cai World Cup 2010 và trở thành quốc gia thứ 16 đăng cai World Cup.
Thật ra, vào năm 2006, Nam Phi đã từng rất có hy vọng giành được quyền đăng cai World Cup lần đầu tiên cho châu Phi. Nhưng đáng tiếc, trong vòng bỏ phiếu cuối cùng, Nam Phi đã thua Đức chỉ với một phiếu chênh lệch, khiến người dân Nam Phi phải chờ đợi thêm bốn năm nữa.
Trong lễ khai mạc World Cup, nhà lãnh đạo chống phân biệt chủng tộc Nelson Mandela của Nam Phi đã xuất hiện qua màn hình video, khiến cả thế giới xúc động. Hình ảnh vị lão nhân ấy nâng cao chiếc cúp vàng chắc chắn sẽ trở thành một biểu tượng kinh điển vĩnh cửu.
World Cup đến với châu Phi, lục địa nhiệt huyết lập tức ngập tràn niềm hân hoan. Ngoài sự mong chờ vào một kỳ World Cup sắp khởi tranh, người hâm mộ bóng đá châu Phi cũng đặc biệt kỳ vọng các đội bóng châu Phi sẽ giành được thành tích xuất sắc trong giải đấu.
Bảng D: Đây cũng là bảng đấu tập hợp nhiều đội mạnh, bao gồm Đức – cựu vô địch thế giới, Australia – đội đã gia nhập Liên đoàn Bóng đá châu Á (AFC), Serbia – đội kế thừa di sản bóng đá Nam Tư, và Ghana – đội bóng được công nhận là mạnh nhất châu Phi.
"Cỗ xe tăng Đức" là khách quen của vòng chung kết World Cup. Đức và tiền thân là Tây Đức đã có bảy lần vào chung kết và ba lần giành chức vô địch, một thành tích huy hoàng. Tại kỳ World Cup trước đó, Đức với tư cách đội chủ nhà đã giành vị trí thứ ba.
Sau đó, Klinsmann rời ghế huấn luyện, trợ lý HLV Joachim Loew trở thành tân huấn luyện viên trưởng của Đức trong thời gian diễn ra World Cup 2006. Tại Euro 2008, Đức lọt vào bán kết nhưng không thể đánh bại một Tây Ban Nha chơi xuất sắc hơn, đành lỡ hẹn với trận chung kết.
Trong vòng loại World Cup năm nay, đối thủ cạnh tranh lớn nhất trong bảng đấu của Đức không nghi ngờ gì là Nga. Cuối cùng, Đức đã đánh bại Nga cả trên sân nhà và sân khách. Sau 10 vòng đấu loại, Đức hiên ngang giành quyền đi tiếp mà không thua trận nào.
Các cầu thủ Đức nổi tiếng thế giới với sự nghiêm cẩn và ý chí kiên cường, cùng một tâm lý vững vàng. Dù đôi khi lối chơi của các cầu thủ có phần khô khan và thiếu sáng tạo, nhưng Đức vẫn thường xuyên đạt được thành tích tốt tại các giải đấu lớn.
Nhờ chú trọng phát triển cầu thủ trẻ, Đức những năm gần đây không ngừng sản sinh những tài năng trẻ đầy triển vọng. Giờ đây, Đức đã có một thế hệ cầu thủ trẻ kế cận. Ngay cả các chuyên gia từng mỉa mai bóng đá Đức quá già cỗi cũng phải thừa nhận sau vòng bán kết Euro rằng, bóng đá Đức trong tương lai còn đáng để mong chờ hơn nữa. So với "cỗ xe tăng Đức" cuối thế kỷ trước chỉ có thể dựa vào các lão tướng và thiếu vắng cầu thủ trẻ, đội tuyển Đức hiện tại đã có sự đối lập rõ rệt.
Vì Ballack vắng mặt do chấn thương, thủ môn dự bị Butt và tiền đạo Klose là những thành viên duy nhất từng góp mặt trong đội hình giành Á quân World Cup 2002 Hàn Quốc - Nhật Bản. Dù Klose tuổi đã cao và vị trí tại Bayern Munich cũng không còn vững chắc, nhưng anh vẫn là chủ lực tuyệt đối trên hàng công của đội tuyển quốc gia.
Klose bất ngờ nổi lên tại World Cup 2002. Tại World Cup 2002 và 2006, Klose đều ghi được năm bàn.
Mùa giải này, Klose đã mất vị trí tiền đạo chính tại Bayern Munich, hiệu suất ghi bàn cũng giảm sút đáng kể. Nhưng cho dù phong độ ở Bayern Munich không tốt, Klose vẫn là tiền đạo chủ lực đáng tin cậy trong suy nghĩ của HLV Loew. Tại đội tuyển quốc gia, Klose vẫn thể hiện xuất sắc và đã đóng góp những bàn thắng quan trọng trong quá trình Đức giành vé đi tiếp.
Theo năm tháng, Klose ý thức tự làm giàu thêm các phương pháp ghi bàn. Từ một tiền đạo ban đầu có khả năng đánh đầu xuất sắc nhưng lối tấn công đơn giản chỉ biết sút bóng, anh dần phát triển thành một chân sút toàn diện, vừa kiến tạo tốt vừa dứt điểm hay, với kỹ thuật cá nhân tinh tế. Tại World Cup năm nay, Klose vẫn là lựa chọn hàng đầu trên hàng công của đội bóng để công phá đối phương.
Không chỉ có các lão tướng đáng tin cậy, trong số các cầu thủ trẻ cũng không thiếu những tài năng sáng giá. Mesut Oezil, mang dòng máu Thổ Nhĩ Kỳ, chính là một trong những gương mặt nổi bật nhất của thế hệ trẻ Đức.
Mùa giải này, Oezil đã có màn trình diễn xuất sắc tại Werder Bremen. Oezil, với kỹ thuật cá nhân tinh tế, có khả năng dẫn bóng tốt và lợi thế về tốc độ, anh cũng chơi xuất sắc ở vị trí tiền vệ cánh. Khả năng kiến tạo tuyệt vời của Oezil đều để lại ấn tượng sâu sắc.
Dù mới gần 21 tuổi, nhưng Oezil thể hiện sự trưởng thành và điềm tĩnh vượt xa so với tuổi. Điều này giúp Oezil có tương lai rất đáng được trông đợi trong đội tuyển quốc gia.
Ngoài Oezil, tiền đạo Thomas Muller cũng rất đáng được kỳ vọng. Họ Muller dường như là đồng nghĩa với siêu tiền đạo ở Đức. Tiền đạo Muller của Bayern Munich dù ở cấp câu lạc bộ vẫn chỉ được coi là một tài năng trẻ cần được bồi dưỡng, nhưng ở đội tuyển quốc gia, anh đã dần thay thế vị trí chủ lực tuyệt đối của Klose. World Cup Nam Phi sẽ là sân khấu đ��� Muller thể hiện bản thân trước toàn thế giới.
Việc đội trưởng Ballack vắng mặt ở World Cup năm nay do chấn thương là một đòn giáng không nhỏ vào đội tuyển Đức. Từ World Cup 2002 Hàn Quốc - Nhật Bản, Ballack luôn là thủ lĩnh của bóng đá Đức. Ở vòng loại World Cup lần này, Ballack đã đóng góp một vài bàn thắng đẹp mắt.
Xét về vấn đề tuổi tác, World Cup năm nay chắc chắn là lần cuối cùng Ballack đại diện đội tuyển quốc gia tranh tài ở đấu trường quốc tế. Thật tiếc, chấn thương đã cướp đi cơ hội này của "Người sắt" Đức.
Thiếu vắng Ballack, người thủ lĩnh luôn giữ vững tinh thần đội bóng, cũng bao phủ một bóng đen lên hành trình World Cup của đội tuyển Đức. Việc giải quyết vấn đề tâm lý cho các cầu thủ sẽ trở thành một bài toán khó mà HLV Joachim Loew cần khẩn trương giải quyết.
Đức có thực lực mạnh mẽ nên việc giành vé đi tiếp không phải vấn đề. Và đội tuyển Australia đến từ châu Á (AFC) cũng không thể xem thường. Trước đây, "Chuột túi" Australia chỉ từng tham dự World Cup một lần. Trong đó, tại World Cup 2006, Australia đã thành công giành quyền vượt qua vòng bảng. Tại vòng 1/16, Australia chỉ chịu thua nhà vô địch Ý sau một quả phạt đền gây tranh cãi. Trong 4 trận đấu đã tham gia, Australia đều trình diễn lối chơi đặc sắc.
Vì trước đây châu Đại Dương chỉ có nửa suất dự World Cup, Australia nhiều lần đau đớn mất quyền đi tiếp ở các trận play-off World Cup. Cuối cùng, Australia đã chọn gia nhập Liên đoàn bóng đá châu Á (AFC). Tại vòng loại World Cup khu vực châu Á lần này, Australia với thực lực vượt trội đã dễ dàng giành vé dự World Cup. Trong đó, hàng phòng ngự vững chắc của đội đã khiến các đội bóng châu Á khác khó tìm được cách xuyên thủng.
Nhiều cầu thủ Australia đang thi đấu ở các giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Các cầu thủ nhìn chung đều cao lớn và khỏe mạnh, có lợi thế rõ rệt về thể chất và không chiến. Ngoài ra, trong đội hình Australia cũng không thiếu những cầu thủ có kỹ thuật tinh tế để thổi hồn vào lối chơi tấn công của toàn đội.
Ngôi sao số một của đội, Cahill, sau khi gia nhập Everton, đã nhanh chóng trở thành một phần kh��ng thể thiếu của đội bóng này. Cahill, với sức bùng nổ tuyệt vời, có khả năng dứt điểm từ tuyến hai cực mạnh. Dù không phải là một tiền đạo thuần túy, nhưng số bàn thắng của Cahill mỗi mùa giải đều khá ấn tượng.
Điều đáng nói nhất là, dù thân hình không quá cao lớn, nhưng Cahill lại sở hữu khả năng đánh đầu cực kỳ đáng sợ. Với khả năng bật nhảy và sức mạnh phần thân trên đáng kinh ngạc, Cahill có khả năng phán đoán điểm rơi của bóng nhạy bén. Điều này giúp anh nhiều lần thành công trong các pha tranh chấp trên không giữa vòng vây của các hậu vệ cao lớn đối phương. Và sau mỗi bàn thắng, pha chạy đến cột cờ rồi biểu diễn một chuỗi động tác quyền đã trở thành màn ăn mừng bàn thắng mang tính biểu tượng của Cahill.
Bóng đá Australia còn có một cái tên không thể không nhắc đến, đó là Kewell. Cầu thủ này nổi danh từ khi còn rất trẻ. Từ cuối những năm 90 thế kỷ trước đến đầu thế kỷ này, Kewell đã trải qua đỉnh cao sự nghiệp trong màu áo Leeds United lừng lẫy một thời. Kewell, người có thể chuyền, có thể rê bóng và ghi b��n, đã thi đấu xuất sắc tại Premier League vào thời điểm đó, thu hút sự chú ý của nhiều câu lạc bộ lớn.
Sau khi Leeds United sụp đổ vì khủng hoảng tài chính nghiêm trọng, Kewell chuyển đến Liverpool. Nhưng những chấn thương liên tiếp đã khiến Kewell không có được một sự nghiệp thành công tại Liverpool. Dù thi đấu cho Liverpool trong 5 mùa giải, nhưng số lần ra sân của Kewell lại khá hạn chế.
Hè 2008, Kewell gia nhập Galatasaray, một đội bóng mạnh của Thổ Nhĩ Kỳ. Dù đã qua thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, Kewell vẫn duy trì phong độ xuất sắc. Nhưng chấn thương vẫn không buông tha Kewell, khiến anh không thể cống hiến nhiều hơn cho đội tuyển quốc gia. Giờ đây, Kewell đã khó có thể thực hiện những pha đột phá biên sắc bén, nhưng với kinh nghiệm dày dặn, anh vẫn là một nhân tố quan trọng của Australia tại World Cup năm nay.
Màn trình diễn của Australia tại kỳ World Cup trước đã gây chấn động làng bóng đá thế giới. Lần thứ hai tham dự, người Australia vẫn muốn kéo dài vinh quang của lần trước.
Tiến sâu hơn nữa chính là mục tiêu hàng đầu của họ.
Kỳ World Cup trước còn dự thi dưới tên Serbia và Montenegro, nay đã là Serbia độc lập. Nói đúng hơn, World Cup năm nay là lần đầu tiên Serbia độc lập tham dự vòng chung kết World Cup.
Dù Serbia và Montenegro đều đã độc lập vào tháng 6 năm 2006, nhưng vẫn tham dự World Cup 2006 dưới tên Serbia và Montenegro. Với tinh thần bất ổn và không còn thiết tha thi đấu, đội Serbia và Montenegro cuối cùng đã sớm bị loại ngay từ vòng bảng. Nhưng đây không phải là màn thể hiện đúng thực lực của đội bóng.
Vùng đất Nam Tư cũ là một mảnh đất màu mỡ của bóng đá. Trong lịch sử đã sản sinh không ngừng những siêu sao quen thuộc với người hâm mộ. Nhưng tình hình chính trị bất ổn và ảnh hưởng của chiến tranh đã cản trở nghiêm trọng bóng đá Nam Tư cũ đạt được những thành tựu lớn hơn.
Là một quốc gia mới độc lập, với khát khao vinh quang cùng thực lực đội bóng không hề tầm thường, Serbia đã trình diễn một phong độ chói sáng ở vòng loại World Cup khu vực châu Âu năm nay. Sau chiến thắng 5:0 trên sân nhà trước Romania, Serbia đã sớm giành vé dự World Cup trước một vòng đấu, khiến đội Pháp cùng bảng phải tham dự vòng play-off.
Hiện tại, các cầu thủ Serbia đang thi đấu sôi nổi ở nhiều giải vô địch quốc gia lớn tại châu Âu. Đội bóng này dễ dàng khiến người ta liên tưởng đến Croatia từng gây chấn động tại World Cup 1998. Cũng là một quốc gia cộng hòa tách ra từ Nam Tư cũ, với các c��u thủ tài năng hơn người, và cũng là lần đầu tham dự World Cup sau khi độc lập.
Ở khu vực giữa sân và hàng phòng ngự, đội tuyển Serbia quy tụ nhiều ngôi sao, đây cũng là phần mạnh nhất của đội. Ivanovic, Vidic, Subotic và nhiều cầu thủ khác đều được coi là những "hàng hot" trong giới bóng đá châu Âu. Hàng phòng ngự của Serbia do họ trấn giữ vô cùng vững chắc. Trong khi ở tuyến giữa cũng không thiếu những ngôi sao nổi tiếng như Jovanović, Krasic và Stankovic giàu kinh nghiệm.
HLV Antic đã dẫn dắt đội bóng từng bước thoát khỏi giai đoạn khó khăn, cũng giúp Serbia trở nên đoàn kết hơn bao giờ hết. Antic, người từng dẫn dắt Real Madrid, Barcelona và Atletico Madrid, lần này đã mang lại sức sống mới cho Serbia.
Điểm sáng lớn trong lối chơi của Serbia chính là hai cánh tấn công biên hiệu quả. Cánh trái là Jovanović, còn cánh phải là Krasic. Krasic, 25 tuổi, hiện đang ở thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp. Krasic, gia nhập CSKA Moskva từ năm 2004, đã có những màn trình diễn xuất sắc trong vài mùa giải gần đây, thu hút sự chú ý của ngày càng nhiều câu lạc bộ lớn. Ở vòng bảng Champions League mùa giải này, Krasic đã ghi được bốn bàn thắng.
Tại đội tuyển quốc gia, Krasic cùng Ivanovic tạo thành cánh phải là điểm khởi xướng tấn công chính của đội. Krasic với lợi thế tốc độ rõ rệt và kỹ thuật cá nhân tinh tế, có những pha đột phá biên và cắt vào trung lộ vô cùng sắc bén. Đồng thời cũng sở hữu một cú sút xa hiểm hóc. Khi đội bóng gặp bế tắc, Krasic thường có thể tận dụng khả năng cá nhân siêu việt để phá vỡ thế trận.
Ở hàng phòng ngự, Vidic là thủ lĩnh của Serbia. Vidic, hiện đang thi đấu cho Manchester United, được công nhận là một trong những trung vệ xuất sắc nhất châu Âu. Với màn trình diễn xuất sắc ở câu lạc bộ, Vidic khi đến với sân khấu World Cup sẽ tiếp tục đóng vai trò là "kim chỉ nam" của đội bóng.
Stankovic là một ngôi sao lớn khác của Serbia. Dù đã lớn tuổi, nhưng Stankovic vẫn thể hiện phong độ không hề suy giảm trên sân. Những pha đột phá thẳng vào trung lộ và sút xa đều là sở trường của anh.
Trong thời gian thi đấu cho Inter Milan, Stankovic đã luôn giữ vững vị trí chủ lực dù ph��i đối mặt với rất nhiều đối thủ cạnh tranh. Dù là Mancini hay Mourinho, Stankovic vẫn luôn là trụ cột không thể thiếu của Inter Milan.
World Cup lần này cũng là lần thứ ba và cũng là lần cuối cùng Stankovic tham dự World Cup, để thể hiện kỹ năng chơi bóng của mình trên sân khấu lớn. Tại World Cup Đức lần trước, Stankovic đại diện cho Serbia và Montenegro đã sớm phải về nước sau ba trận vòng bảng. Đối với anh mà nói, đó là một sự tiếc nuối không hề nhỏ. Lần này, giải đấu quốc tế cuối cùng trong sự nghiệp, chính là cơ hội tốt nhất để Stankovic bù đắp những tiếc nuối.
Đội bóng còn lại trong bảng đấu này là Ghana, đội được công nhận là có khả năng tạo nên kỳ tích nhất trong số các đội bóng châu Phi tại World Cup năm nay. Tuy nhiên, World Cup năm nay mới chỉ là lần thứ hai Ghana lọt vào vòng chung kết. Tại World Cup 2006, Ghana là đội bóng châu Phi duy nhất vượt qua vòng bảng. Ở vòng loại World Cup lần này, Ghana trở thành đội bóng đầu tiên của khu vực châu Phi giành quyền đi tiếp.
Tại Cúp bóng đá châu Phi 2010, dù thiếu vắng hai trụ cột tuyến gi��a là Essien và Muntari, Ghana vẫn lọt vào trận chung kết, thể hiện sức cạnh tranh mạnh mẽ. Nhưng cuối cùng Ghana đã không thể đánh bại Ai Cập, đành chấp nhận vị trí á quân. Mọi người có thể hình dung, nếu hai ngôi sao lớn này góp mặt, Ghana chắc chắn sẽ là ứng cử viên số một cho chức vô địch.
Điều đáng chú ý là, Ghana đã rất thành công trong việc đào tạo cầu thủ trẻ. Điều này cũng giúp Ghana có những màn trình diễn chói sáng tại Giải vô địch bóng đá U20 thế giới. Các cầu thủ trẻ tiềm năng liên tục xuất hiện, và đội tuyển quốc gia Ghana cũng hưởng lợi rất nhiều từ điều này. Hiện tại, đội hình chính của Ghana có độ tuổi trung bình khá trẻ. Các cầu thủ chủ lực của Ghana đều đang thi đấu tại các giải vô địch quốc gia hàng đầu châu Âu. Trong đó, tuyến giữa với Muntari và Essien chính là phần mạnh nhất của đội bóng.
Muntari nổi danh từ Giải vô địch bóng đá U20 thế giới năm 2001. Tại giải đấu đó, Ghana đã lọt vào trận chung kết nhưng cuối cùng không thể đánh bại đội chủ nhà Argentina. Sau đó, Muntari gia nhập Udinese, và đ��n hè 2007 mới chuyển sang Portsmouth. Nhưng chỉ thi đấu cho Portsmouth một mùa giải, Muntari đã trở lại Serie A, gia nhập Inter Milan.
Muntari, với thể hình và thể lực xuất sắc, công thủ toàn diện ở khu vực giữa sân. Nhưng mùa giải này, Muntari có ít cơ hội ra sân tại Inter Milan, chủ yếu đóng vai trò dự bị. Trong khi ở đội tuyển quốc gia, do nhiều lần vi phạm kỷ luật, Muntari thường có mâu thuẫn với Liên đoàn bóng đá Ghana. Nhưng Muntari vẫn là một nhân tố quan trọng trong đội hình Ghana.
Ngôi sao bóng đá quen thuộc nhất với người hâm mộ trong đội hình Ghana không nghi ngờ gì chính là Essien. Giống như Muntari, Essien cũng nổi danh từ Giải vô địch bóng đá U20 thế giới năm 2001. Sau hai mùa giải thi đấu ở đó, hè 2005, Essien đã gia nhập Chelsea với mức phí chuyển nhượng cao, và đón chào đỉnh cao mới trong sự nghiệp.
Essien, với thể chất đáng kinh ngạc, sở hữu sức bùng nổ và khả năng chạy cực kỳ xuất sắc. Essien có phạm vi hoạt động rộng và thể lực vượt trội. Essien còn có một cú sút xa hiểm hóc và khả năng cắt bóng quyết liệt. Khi Essien dẫn bóng, anh lướt đi như một chiếc xe ủi đất, không thể cản phá.
Với vai trò như một bức tường phòng ngự ở tuyến giữa, Essien là cầu thủ chủ chốt không thể thiếu cả ở Chelsea và Ghana. Essien toàn năng là một ngôi sao tiền vệ hàng đầu của bóng đá thế giới hiện nay.
Tại World Cup 2006, Essien, với vai trò hạt nhân của đội, đã dẫn dắt Ghana lọt vào vòng 1/16. Essien, 27 tuổi, vẫn là thủ lĩnh không thể tranh cãi của Ghana lần này.
Ở bảng D, Đức không nghi ngờ gì là đội mạnh nhất, việc họ giành vé đi tiếp là hoàn toàn hợp lý. Suất còn lại sẽ là cuộc cạnh tranh của ba đội bóng khác. Hiện tại, Ghana, đội đang nắm giữ cả thiên thời, địa lợi, nhân hòa, rõ ràng có cơ hội tiến xa hơn.
Nếu như Ghana ở bảng D là đội bóng châu Phi có khả năng tạo nên kỳ tích nhất tại World Cup năm nay, thì Nhật Bản ở bảng E là đội bóng châu Á có khả năng đạt thành tích tốt nhất.
Bảng E: Bảng đấu này bao gồm "Cơn lốc màu da cam" Hà Lan, "Vương quốc cổ tích" Đan Mạch, "Báo đen châu Phi" Cameroon và "đất nước mặt trời mọc" Nhật Bản.
Nếu mỗi bảng đấu ��ều có một "chủ nhà", thì "chủ nhà" của bảng E không nghi ngờ gì chính là Hà Lan. Hà Lan và Tây Ban Nha là hai đội bóng truyền thống mạnh nhất chưa từng giành chức vô địch World Cup. Hà Lan thì được người hâm mộ gọi là "vua không ngai".
Trên đấu trường World Cup, lối chơi đầy cảm xúc của Hà Lan thường sớm lụi tàn, khiến họ chìm trong nỗi buồn. Hà Lan hai lần tiến vào chung kết World Cup nhưng đều kết thúc bằng thất bại. Tại World Cup 2006, Hà Lan cùng bảng với Argentina, Serbia và Montenegro, Bờ Biển Ngà đã thành công vượt qua vòng bảng. Nhưng ở vòng 1/16, Hà Lan cuối cùng đã không thể đánh bại Bồ Đào Nha.
Tại Euro 2008, Hà Lan đã nổi đình nổi đám ở vòng bảng, càn quét Ý, Pháp, Romania. Nhưng ở vòng tứ kết, đà tiến của Hà Lan đang nổi đình nổi đám lại bị chặn đứng. Do không thể đánh bại Nga, Hà Lan đã không thể lọt vào bán kết.
Tại vòng loại World Cup lần này, các đối thủ đáng chú ý trong bảng đấu của Hà Lan chỉ là Na Uy và Scotland. Sau 8 vòng đấu loại, Hà Lan đã dễ dàng giành vé đi tiếp với thành tích toàn thắng và chỉ để thủng lưới hai bàn.
Dù sở hữu thực lực mạnh mẽ, nhưng bóng đá Hà Lan ngay từ đầu đã mang lại cảm giác giống như đội Bỉ trước đây, không thể gắn kết thành một khối thống nhất.
Vì phần lớn cầu thủ Hà Lan từng thi đấu cho ba trung tâm đào tạo cầu thủ lớn của Eredivisie là Ajax, Feyenoord và Eindhoven, nên cuộc "nội chiến" giữa các phe phái khá nghiêm trọng. Trong đội tuyển Hà Lan, giữa các cầu thủ gốc Suriname chiếm tỷ lệ không nhỏ và các cầu thủ bản địa cũng tồn tại một khoảng cách đáng kể.
Mâu thuẫn giữa huấn luyện viên trưởng và các cầu thủ cũng liên tục xảy ra. Nhiều sự hao tổn nội bộ đã khiến sức chiến đấu của Hà Lan giảm sút đáng kể ở nhiều giải đấu trước đây. Và những vấn đề này cần được HLV Van Marwijk giải quyết.
Dưới sự dẫn dắt của Van Marwijk, Hà Lan đã trở nên chú trọng hơn vào sự cân bằng giữa công và thủ, lối chơi cũng ổn định hơn. Hà Lan từ trước đến nay không thiếu những cầu thủ tấn công đầy sáng tạo. Nhưng ở khía cạnh phòng ngự, đội tuyển Hà Lan hiện tại vẫn còn nhiều lỗ hổng tiềm ẩn. Giải VĐQG Hà Lan (Eredivisie) với hàng phòng ngự yếu kém giờ đây đã trở thành "Thiên đường của tiền đạo". Khi đối đầu với các đội mạnh, hàng phòng ngự của Hà Lan luôn khiến người ta lo lắng. Dù Eredivisie rất thành công trong việc đào tạo cầu thủ trẻ, nhưng những năm gần đây, các hậu vệ giỏi bản địa của giải đấu này không xuất hiện nhiều như các cầu thủ tấn công.
Tuy nhiên, cũng chính vì các cầu thủ tấn công tài năng liên tục xuất hiện, Hà Lan vẫn là một điểm sáng đáng xem ở tuyến trên. Trong đó, một số ngôi sao đang thi đấu tại các câu lạc bộ lớn ở châu Âu chính là những trụ cột trên hàng công của Hà Lan.
Từ hè 2004, sau khi gia nhập Arsenal, Van Persie đã trưởng thành vượt bậc. Van Persie, với kỹ thuật tinh tế, có khả năng chuyền bóng và dẫn bóng đặc biệt nổi bật, có thể đảm nhiệm nhiều vị trí ở tuyến trên và còn sở hữu khả năng đá phạt tuyệt vời. Mùa giải này, dù được chuyển sang đá tiền đạo cắm tại Arsenal, Van Persie vẫn có những màn trình diễn xuất sắc. Khi không có tiền đạo cắm phù hợp trong đội tuyển Hà Lan, Van Persie có thể chơi tốt ở vị trí này từ cánh.
Tại World Cup 2006 và Euro 2008, Van Persie cũng đã thi đấu xuất sắc. Hiện tại, Van Persie đã trở nên điềm đạm hơn, tính cách nóng nảy cũng đã được kiềm chế phần nào.
Arjen Robben, biệt danh "Peter Pan", đã vụt sáng tại Euro 2004. Sau đó, trải qua Chelsea và Real Madrid, mùa giải này Robben đã gia nhập Bayern Munich.
Với kỹ thuật và tốc độ đều cực kỳ nổi bật, Robben từng khiến vô số hậu vệ Premier League và La Liga phải đau đầu. Sau khi gia nhập Bayern Munich mùa giải này, Robben càng đón chào một đỉnh cao mới trong sự nghiệp. Dù là ở Bundesliga hay Champions League, Robben đã nhiều lần cứu rỗi Bayern Munich bằng những màn trình diễn thần kỳ.
Chấn thương luôn là kẻ thù lớn nhất của Robben. Những chấn thương liên tiếp đã khiến anh không thể cống hiến những màn trình diễn đặc sắc một cách liên tục. Mùa giải này, tình hình chấn thương của Robben đã có sự chuyển biến tốt, điều này cũng khiến mọi người nhận ra rằng, một Robben khỏe mạnh là một Robben không thể cản phá đến mức nào.
Những pha dẫn bóng đổi hướng cắt vào trong và động tác giả của Robben đều rất có tính lừa gạt. Những pha đột phá biên của anh càng vô cùng sắc bén. Với kỹ thuật cá nhân xuất chúng, Robben có thể tung ra những đường chuyền kiến tạo chết người đồng thời cũng sở hữu khả năng ghi bàn đặc biệt nổi bật.
Sneijder, sản phẩm của lò đào tạo Ajax, cũng nổi danh từ khi còn trẻ. Sau hai mùa giải thi đấu cho Real Madrid, hè năm ngoái, Sneijder đã bất đắc dĩ chuyển đến Inter Milan. Nhưng mùa giải này, Sneijder đã có màn trình diễn có thể nói là rực rỡ tại Inter Milan. Với phong độ ổn định, Sneijder luôn chiếm giữ vị trí hạt nhân tuyến giữa của Inter Milan. Ngoài khả năng tổ chức tấn công nổi bật, Sneijder còn sở hữu kỹ năng đá phạt và sút xa rất điêu luyện.
Tại đội tuyển quốc gia, trong trận đấu vòng loại Euro 2004 gặp Scotland, Sneijder khi đó vẫn là một tân binh của đội tuyển quốc gia đã bất ngờ tỏa sáng rực rỡ. Tại Euro 2008, Sneijder với màn trình diễn xuất sắc đã trở thành hạt nhân không thể tranh cãi của tuyến giữa Hà Lan. Dù thân hình nhỏ bé, nhưng Sneijder lại có kỹ năng rất cao trong việc chuyền bóng, sút bóng, kiểm soát bóng, và di chuyển.
Đội tuyển Hà Lan, với hàng loạt cầu thủ tấn công tài năng, cũng được nhiều người đánh giá cao về triển vọng tại World Cup năm nay. Dù hàng phòng ngự vẫn còn tồn tại những lỗ hổng tiềm ẩn không nhỏ, nhưng với sức mạnh tấn công vượt trội, người Hà Lan vẫn có vô hạn khả năng.
Là một cường quốc hàng đầu của bóng đá châu Á, đây là lần thứ tư liên tiếp Nhật Bản lọt vào vòng chung kết World Cup. Họ cũng kỳ vọng có thể tạo nên thành tích tốt nhất cho một đội bóng châu Á trên sân khấu World Cup, dĩ nhiên là không tính đến vị trí thứ tư "đáng hổ thẹn" của Hàn Quốc năm 2002.
Ở vòng loại World Cup khu vực châu Á lần này, Nhật Bản đã dễ dàng giành vé đi tiếp, liên tục giành chiến thắng và trở thành đội bóng đầu tiên lọt vào vòng chung kết World Cup, ngoài đội chủ nhà Nam Phi.
(Về điều này, bóng đá Trung Quốc hẳn phải tự rút ra bài học xương máu!)
HLV Okada Takeshi của Nhật Bản trước đây từng dẫn dắt đội tuyển Nhật Bản lần đầu tiên tham dự World Cup tại giải đấu năm 1998. Nhưng lần đầu tiên Nhật Bản dự World Cup đã kết thúc bằng ba trận thua. Với kinh nghiệm của ba kỳ World Cup trước, mục tiêu của Nhật Bản lần này là vượt qua vòng bảng.
Tương tự với đội hình tham dự ba kỳ World Cup trước, hàng công của Nhật Bản vẫn là điểm yếu. Các tiền đạo của Nhật Bản đa phần sở hữu kỹ thuật cá nhân tinh tế, giỏi dẫn bóng và đột phá, nhưng do hạn chế về thể hình, khả năng va chạm thường không đủ.
Tuyến giữa vẫn là phần mạnh nhất của Nhật Bản. Trong đội có nhiều chuyên gia đá phạt, Nhật Bản có phần dựa vào các tình huống cố định để ghi bàn.
Vì Nhật Bản đã kiên định không thay đổi phong cách học hỏi bóng đá Brazil trong suốt hai mươi năm, hiện tại, lối phối hợp chuyền bóng, cắt bóng và kỹ thuật cá nhân của cầu thủ Nhật Bản đã phần nào định hình. Ngoài ra, trên cơ sở học hỏi bóng đá Samba, Nhật Bản còn kết hợp thêm sự nhạy bén và khả năng di chuyển tích cực vốn có của các cầu thủ.
Shunsuke Nakamura là trụ cột không thể thiếu ở tuyến giữa của đội tuyển Nhật Bản hiện tại. Sau khi rời Reggina ở Serie A, Shunsuke Nakamura đã đạt được thành công không nhỏ tại Celtic ở giải VĐQG Scotland. Với vai trò hạt nhân tuyến giữa, Shunsuke Nakamura không chỉ giúp Celtic liên tục giành chức vô địch giải Ngoại hạng Scotland, mà tại Champions League, anh cũng có những màn trình diễn chói sáng. Trong đó, anh đã ghi bàn từ những quả đá phạt trực tiếp vào lưới Manchester United ở cả trận sân nhà và sân khách, để lại ấn tượng sâu sắc cho người hâm mộ.
Nhưng sau khi chuyển đến Espanyol (Tây Ban Nha) vào hè 2009, Shunsuke Nakamura đã có phong độ khá thường thường do ít có cơ hội ra sân. Cuối cùng, giữa mùa giải này, anh đã trở lại điểm xuất phát sự nghiệp của mình tại Yokohama Marinos ở J-League Nhật Bản.
Shunsuke Nakamura sở hữu tầm nhìn sân bóng xuất sắc, và khả năng đá phạt trực tiếp của anh càng là tuyệt đỉnh. Ngoài việc có thể chuyền bóng chính xác vào vòng cấm cho đồng đội, Shunsuke Nakamura còn liên tiếp tận dụng cơ hội đá phạt trực tiếp để ghi bàn. Dù là ở đội tuyển quốc gia hay trong thời gian thi đấu cho các câu lạc bộ, Shunsuke Nakamura đều đã để lại vô số những pha đá phạt thành bàn đầy phấn khích.
Một cầu thủ tiền vệ đáng chú ý khác của Nhật Bản chính là Keisuke Honda, người sau này thi đấu cho AC Milan. Anh nổi danh tại giải VĐQG Hà Lan (Eredivisie) trong màu áo VVV-Venlo. Giữa mùa giải này, Keisuke Honda đã gia nhập CSKA Moskva, một đội bóng mạnh của giải Ngoại hạng Nga. Trong trận đấu lượt về vòng 1/16 Champions League gặp Sevilla, Keisuke Honda đã ghi bàn thắng quyết định, giúp CSKA Moskva thành công tiến vào tứ kết Champions League.
Keisuke Honda cũng sở hữu một cú đá phạt hiểm hóc, khả năng ghi bàn và sút xa của anh cũng khá nổi bật. Vì mới gần 24 tuổi, trong nhiều năm tới, Keisuke Honda sẽ là một cầu thủ chủ chốt của đội tuyển quốc gia Nhật Bản.
Dù hàng công của đội tuyển Nhật Bản khá yếu, nhưng Shinji Okazaki lại rất đáng được kỳ vọng. Trong năm 2009 vừa qua, Shinji Okazaki, với vai trò tiền đạo chủ lực của Nhật Bản, đã duy trì tỷ lệ ghi bàn khá cao trong màu áo đội tuyển quốc gia. Ở J1 League Nhật Bản mùa giải này, Shinji Okazaki vẫn tiếp tục duy trì phong độ xuất sắc như khi thi đấu cho đội tuyển quốc gia.
Shinji Okazaki, 24 tuổi, sẽ là mũi nhọn tấn công quan trọng của Nhật Bản tại World Cup Nam Phi. Dù bị hạn chế về khả năng va chạm trong vòng cấm do thể hình, nhưng Shinji Okazaki nhanh nhẹn sở hữu khả năng dẫn bóng xuất sắc, và những pha dứt điểm bất ngờ từ tuyến hai là sở trường của anh.
Bảng E còn có Đan Mạch, đội bóng đã tạo nên câu chuyện thần thoại đầu tiên trong lịch sử bóng đá thế giới. Trước đây Đan Mạch chỉ tham dự 3 kỳ World Cup, nhưng họ đều có những màn trình diễn không hề tầm thường ở cả ba giải đấu đó. Tại vòng loại World Cup khu vực châu Âu lần này, Đan Mạch cùng bảng với các đội mạnh như Bồ Đào Nha, Thụy Điển, Hungary. Việc Đan Mạch giành vé trực tiếp với tư cách đội đầu bảng là hoàn toàn thuyết phục và đáng tin cậy.
HLV Olsen đã tiếp quản đội tuyển quốc gia Đan Mạch từ sau Euro 2000, và đến nay đã có 10 năm gắn bó với vị trí huấn luyện viên trưởng của đội. Tại World Cup 2002, Olsen đã dẫn dắt Đan Mạch vượt qua vòng bảng, khiến đội Pháp cùng bảng bị loại sớm.
Olsen, người có đủ can đảm sử dụng cầu thủ trẻ, rất coi trọng việc đào tạo các tài năng trẻ, điều này đã giúp các cầu thủ trẻ trong đội tuyển Đan Mạch dần trở thành trụ cột. Khác với lối chơi truyền thống của các đội bóng Bắc Âu thường dựa vào những đường chuyền dài và lối chơi thiên về thể lực, Đan Mạch lại khá chú trọng phối hợp bóng ngắn, đề cao kỹ thuật và sự phối hợp đồng đội.
Đội tuyển Đan Mạch hiện tại càng đặc biệt chú trọng phối hợp chuyền bóng, cắt bóng và tấn công đều hai cánh. Cả những pha lên bóng ở biên và ở trung lộ đều có thể tạo ra mối đe dọa cho đối thủ. Ngoài ra, các cầu thủ Đan Mạch nhìn chung đều cao lớn và có thể lực xuất sắc, điều này khiến đội bóng nổi bật ở cả hai khía cạnh đối kháng thể lực và kỹ thuật.
Ngôi sao số một trong đội vẫn là tiền đạo Jon Dahl Tomasson. Ngay từ World Cup 2002, Tomasson đã thể hiện tài năng của mình. Với tư cách là tiền đạo chủ lực của Đan Mạch, Tomasson, người đã ghi 4 bàn, là cầu thủ chủ chốt giúp Đan Mạch thành công vượt qua vòng bảng.
Tomasson từng có thời gian ngắn thi đấu cho Newcastle tại Premier League, nhưng anh nổi danh từ Feyenoord ở Eredivisie. Sau khi World Cup 2002 kết thúc, anh gia nhập AC Milan và thi đấu 3 mùa giải. Dù phần lớn thời gian đóng vai trò dự bị, Tomasson vẫn luôn duy trì hiệu suất ghi bàn khá cao.
Nhưng sau đó, những quãng thời gian thi đấu cho Stuttgart và Villarreal đều không thành công như mong đợi. Hè 2008, Tomasson trở lại Feyenoord và thi đấu cho đến nay.
Tomasson là một trong số ít cầu thủ từng kinh qua các giải đấu hàng đầu như Eredivisie, Premier League, Serie A, Bundesliga, La Liga. Nhưng ngoài những màn trình diễn không tầm thường ở Eredivisie và Serie A, quãng thời gian của Tomasson tại Premier League, Bundesliga, La Liga đều không mấy thành công.
Dù ở đỉnh cao sự nghiệp, Tomasson vẫn duy trì hiệu suất ghi bàn khá cao trong màu áo đội tuyển quốc gia, nhưng ở tuổi 34, phong độ hiện tại của anh đã giảm sút đáng kể, và khó có thể đảm nhiệm vai trò tiền đạo chủ lực của Đan Mạch.
Người thay thế Tomasson, gánh vác nhiệm vụ ghi bàn cho Đan Mạch chính là Nicklas Bendtner, mới gần 22 tuổi. Dù trẻ tuổi, nhưng Bendtner đã là tiền đạo số một không thể tranh cãi của Đan Mạch. Sau khi chuyển đến Arsenal, Bendtner đã có nhiều kinh nghiệm thi đấu tại Premier League, và sự trưởng thành của anh qua mỗi mùa giải đều rõ rệt.
Trong đội hình Arsenal, Bendtner cao lớn nhưng sở hữu kỹ thuật cá nhân tinh tế, nên phần lớn thời gian thi đấu ở vị trí tiền đạo cánh, đôi khi cũng có cơ hội đá tiền đạo cắm. Trong khi ở đội tuyển quốc gia Đan Mạch, Bendtner là lựa chọn hàng đầu cho vị trí tiền đạo cắm. Với kỹ thuật cá nhân tốt và lợi thế rõ rệt trong không chiến, Bendtner hiện là chân sút được kỳ vọng nhất của Đan Mạch, và vai trò chiến thuật của anh trong đội cũng rất nổi bật.
So với những lần bỏ lỡ cơ hội ngon ăn trước khung thành khi thi đấu cho Arsenal, Bendtner lại thể hiện xuất sắc hơn nhiều trong màu áo đội tuyển quốc gia Đan Mạch. Vì vẫn còn một sự nghiệp dài phía trước, tiềm năng của Bendtner còn khá lớn để khai phá.
Ngoài Bendtner, còn có một cầu thủ trẻ khác cũng rất đáng được kỳ vọng, đó là hậu vệ Daniel Agger của Liverpool. Thời gian đầu mới đến Liverpool, Agger trẻ tuổi có ít cơ hội ra sân do sự cạnh tranh khốc liệt ở vị trí trung vệ. Sau đó, những chấn thương liên tiếp đã khiến số lần ra sân của Agger bị hạn chế đáng kể.
Nhưng với thể chất xuất sắc, Agger vẫn được đánh giá cao ở hàng phòng ngự, lợi thế không chiến của anh càng rõ ràng hơn. Ngoài ra, Agger còn sở hữu một cú sút xa hiểm hóc.
Trong đội tuyển quốc gia Đan Mạch, Agger cùng Simon Kjaer, người đang thi đấu cho Palermo và được nhiều câu lạc bộ lớn chú ý, là những lựa chọn hàng đầu cho vị trí trung vệ. Với khả năng bổ trợ rất tốt cho nhau, cặp đôi trung vệ Agger và Kjaer trẻ tuổi hơn đã khá thành công.
Đội bóng còn lại trong bảng đấu này là "Báo đen châu Phi" Cameroon. Tại vòng loại World Cup khu vực châu Phi năm 2006, Cameroon đã đau đớn mất quyền dự World Cup ở phút cuối cùng vì không thể thực hiện thành công cú sút phạt đền quyết định. Lần này, Cameroon cũng khởi đầu không lý tưởng ở vòng loại World Cup. Trong giai đoạn vòng loại 20 đội mạnh, sau hai lượt trận, Cameroon chỉ có thành tích 1 hòa, 1 thua.
Vào thời điểm tình thế giành vé đi tiếp trở nên nguy cấp, HLV người Pháp Le Guen, người từng thành công dẫn dắt Lyon, đã tiếp quản Cameroon. Sau đó, Le Guen đã dẫn dắt Cameroon giành 4 chiến thắng liên tiếp để thành công có được vé dự World Cup.
Cameroon, biệt danh "Sư tử bất khuất châu Phi", là một đội bóng truyền thống mạnh của châu Phi. Ngay từ World Cup 1990, Cameroon đã gây bất ngờ lớn khi đánh bại nhà đương kim vô địch Argentina trong trận mở màn. Cuối cùng, Cameroon đã tiến vào tứ kết tại kỳ World Cup đó, tạo nên thành tích tốt nhất trong lịch sử của một đội bóng châu Phi tại World Cup.
Hiện tại, đội tuyển Cameroon có số lượng lớn cầu thủ đang thi đấu ở các giải vô địch châu Âu, đội bóng cũng có đủ thực lực để một lần nữa hướng tới tứ kết World Cup.
Trong đội hình Cameroon hiện tại, Eto'o không nghi ngờ gì là ngôi sao số một có sức lôi cuốn nhất. Eto'o nổi danh từ khi còn trẻ, sớm đã được Real Madrid ký hợp đồng, nhưng cuối cùng đã không thể có đủ cơ hội ra sân tại Real Madrid. Sau khi trở thành một chân sút hiệu quả cao tại La Liga trong màu áo Mallorca, hè 2004, Eto'o đã gia nhập Barcelona.
Trong 5 mùa giải thi đấu cho Barcelona, Eto'o thực sự đã trở thành một ngôi sao bóng đá đẳng cấp thế giới. Eto'o, người duy trì tỷ lệ ghi bàn cao, là cầu thủ chủ chốt giúp Barcelona thống trị La Liga.
Trước đây, Eto'o đã tham dự World Cup 1998 và 2002, trong đó khi tham dự World Cup 1998, anh mới gần 17 tuổi. Eto'o, với tốc độ của một con báo săn, cực kỳ giỏi trong việc thoát khỏi sự kèm cặp của hậu vệ. Eto'o với thể chất xuất sắc, trước khung thành càng sở hữu một "khứu giác" nhạy bén. Eto'o hiện đã 29 tuổi, đang ở độ tuổi sung sức nhất, và màn trình diễn của anh sẽ trực tiếp quyết định liệu Cameroon có thể vượt qua vòng bảng hay không.
Hàng công có Eto'o lĩnh xướng, còn ở hàng phòng ngự, nhân tố chủ chốt là cầu thủ trẻ Alexandre Song. Sau 5 mùa giải tôi luyện tại Premier League, Alexandre Song đã dần đứng vững tại Arsenal, và không gian phát triển của anh vẫn còn khá lớn.
Tình thế giành vé đi tiếp ở bảng E cũng không thực sự rõ ràng. Dù Hà Lan mạnh hơn nhiều so với ba đối thủ còn lại, nhưng căn bệnh phong độ bất ổn tại các giải đấu lớn của đội Hà Lan liệu có được khắc phục lần này hay không sẽ là yếu tố then chốt.
Nhật Bản và Cameroon có thực lực tương đương. Đan Mạch cũng không thể xem thường và luôn có thể thi đấu vượt xa phong độ bình thường ở các giải đấu lớn. Cuối cùng, hai đội nào sẽ vượt qua vòng bảng ở bảng E, hiện tại vẫn cần phải chờ đợi những màn trình diễn trên sân cỏ.
Với tư cách là "nửa chủ nhà", màn trình diễn của Cameroon rất đáng được mong đợi, họ chắc chắn cũng sẽ nhận được nhiều sự ủng hộ từ người hâm mộ trong các trận đấu.
Tuy nhiên, sự ủng hộ của người hâm mộ chỉ là một khía cạnh. Quan trọng nhất vẫn là màn trình diễn của Eto'o. Nếu "Báo đen châu Phi" có thể duy trì phong độ như khi thi đấu cho Barcelona và Inter Milan, việc Cameroon vượt qua vòng bảng sẽ không thành vấn đề.
Mọi bản biên tập nội dung đều được bảo hộ bởi trang truyen.free, và tôi chỉ là một công cụ hỗ trợ để làm cho chúng thêm mượt mà.