(Đã dịch) Sân Bóng Cuồng Đồ - Chương 636: Top 32 hành hương (2)
World Cup sắp khai mạc, cùng điệu nhảy lắc hông sôi động của Shakira, không khí cuồng nhiệt của ngày hội bóng đá đã thổi bùng khắp châu Phi. Lần đầu tiên đăng cai World Cup, Nam Phi trở thành tâm điểm chú ý của người hâm mộ toàn cầu, và lục địa đen huyền bí này cũng lần đầu tiên mở rộng vòng tay đón chào thế giới.
Bảng C: Bảng đấu này nhìn bề ngoài có vẻ không mấy đáng ngại, nhưng lại tiềm ẩn nhiều bất ngờ. Đó là đội tuyển Anh – thế hệ vàng lừng lẫy, đội tuyển Mỹ – tự nhận là mạnh nhất ở mọi phương diện, cùng những chú sư tử bí ẩn của châu Phi – Algeria, và một Slovenia thiếu vắng ngôi sao Zahovic.
Sau khi lỡ hẹn với Euro 2008, đội tuyển Anh dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên Capello đã đạt được thành tích ấn tượng trong vòng loại World Cup 2010 – một điều hiếm thấy trong nhiều năm. Tam Sư đã dễ dàng giành vé đến Nam Phi. Nếu ở vòng loại Euro 2008, Croatia từng loại đau đớn đội tuyển Anh, thì tại vòng loại World Cup 2010, Anh đã khiến Croatia phải tâm phục khẩu phục với sức mạnh vượt trội ở cả lượt đi và lượt về.
Sự xuất hiện của Capello đã giúp đội tuyển Anh nâng tầm rõ rệt về mặt chiến thuật và kỷ luật. Khác với những kỳ World Cup trước, khi chỉ có người hâm mộ trong nước hô vang "đội hình mạnh nhất lịch sử" còn giới chuyên môn bên ngoài lại ít đánh giá cao, lần này tuyển Anh được xem là một trong những ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch.
Capello, một người cực kỳ chú trọng chi tiết và đòi hỏi kỷ luật sắt thép ở các cầu thủ, đã gặt hái thành công vang dội khi dẫn dắt AC Milan, Real Madrid, Roma và Juventus.
Sau khi tiếp quản đội tuyển Anh, Capello nhanh chóng chinh phục những người hâm mộ ban đầu còn hoài nghi ông. Bên cạnh những thành tích xuất sắc, đội tuyển Anh dưới thời Capello còn trình diễn lối chơi đẹp mắt, điều hiếm thấy dưới các huấn luyện viên tiền nhiệm. Ông cũng thành công giải quyết bài toán hóc búa về việc sử dụng đồng thời Gerrard và Lampard trong đội hình chính. Khả năng điều chỉnh chiến thuật linh hoạt, tối ưu hóa thể lực cầu thủ và nhiều khía cạnh khác đều cho thấy tài năng huấn luyện vượt trội của Capello. Đáng nói hơn, đây mới chỉ là lần đầu tiên ông dẫn dắt một đội tuyển quốc gia, sau khi đã có bảng thành tích lẫy lừng ở cấp câu lạc bộ.
Ngoại trừ chức vô địch trên sân nhà vào năm 1966, thành tích của đội tuyển Anh ở các kỳ World Cup còn lại đều không mấy ấn tượng, thậm chí có thể nói là đáng thất vọng, chưa bao giờ họ lặp lại được kỳ tích lọt vào trận chung kết. Lần này, với một bảng đấu có phần thuận lợi, Anh đang đứng trước cơ hội tốt để làm nên chuyện tại đấu trường danh giá này.
Là thủ lĩnh không thể tranh cãi của Liverpool, dù chưa thể cùng đội bóng vô địch Premier League, nhưng Gerrard đã có những màn trình diễn vô cùng ấn tượng và đầy cảm xúc ở Champions League và FA Cup, dẫn dắt Liverpool giành nhiều danh hiệu.
Ở cấp độ đội tuyển quốc gia, World Cup 2006 là kỳ World Cup duy nhất Gerrard từng tham dự trước đây, nhưng đội tuyển Anh đã không thể tiến sâu tại giải đấu đó.
Dưới thời Capello, vị trí của Gerrard đã được đẩy cao hơn, điều này giúp anh phát huy tốt hơn khả năng tấn công của mình.
Ở tuổi 30, Gerrard vẫn đang ở độ chín của sự nghiệp. Rất có thể, đây sẽ là kỳ World Cup cuối cùng anh góp mặt với tư cách trụ cột.
Đối tác của Gerrard ở tuyến giữa là Lampard từ Chelsea. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống bóng đá, Lampard dần trưởng thành thành một tiền vệ đẳng cấp thế giới sau khi chuyển từ West Ham United sang Chelsea. Trong những mùa giải đã qua, dù Chelsea liên tục chiêu mộ các ngôi sao và trở thành một trung tâm đào tạo cầu thủ ở châu Âu, vị trí đá chính của Lampard vẫn không hề bị lung lay. Anh luôn có những màn trình diễn xuất sắc và tần suất ra sân đáng kinh ngạc. Là một tiền vệ toàn diện về kỹ thuật, Lampard đã đạt được những bước tiến vượt bậc trong thời gian khoác áo Chelsea.
Tuy nhiên, ở cấp độ đội tuyển quốc gia, Lampard chưa thể hiện được phong độ đỉnh cao như ở câu lạc bộ, đặc biệt là tại World Cup 2006, cặp tiền vệ trung tâm Lampard và Gerrard đã không phát huy hiệu quả.
Hiện tại, ở tuổi 32, Lampard vẫn duy trì thể trạng và phong độ thi đấu ở mức cao. Năm nay cũng sẽ là kỳ World Cup cuối cùng Lampard góp mặt với tư cách trụ cột, và anh cũng đang đứng trước cơ hội cuối cùng để cùng đội tuyển Anh giành vinh quang trên đấu trường thế giới.
Rooney chính là niềm hy vọng lớn nhất của đội tuyển Anh tại World Cup năm nay. Là chân sút chủ lực đáng tin cậy nhất trên hàng công Tam Sư, phong độ của Rooney sẽ quyết định rất lớn đến thành tích của đội tuyển Anh tại giải đấu.
Mùa giải này, tại Manchester United, Rooney đã thể hiện phong độ không thể cản phá. Ở đội tuyển Anh, mọi đợt tấn công cũng đều xoay quanh anh. Với khả năng gây áp lực mạnh mẽ ở tuyến đầu, những pha dứt điểm xuất sắc và tinh thần chiến đấu ngoan cường, Rooney đã khẳng định vai trò không thể thay thế nhờ năng lực cá nhân vượt trội của mình. Trừ khi gặp chấn thương hoặc bệnh tật, dường như không gì có thể ngăn cản bước tiến của Rooney.
Ngoài ra, một cái tên được chú ý đặc biệt trong đội hình tuyển Anh không ai khác chính là David Beckham, cầu thủ đang thi đấu cho Fiorentina. Ở tuổi 35, lão tướng này nhờ màn trình diễn xuất sắc trong hai mùa giải gần đây đã thuyết phục được Capello và giành vé đến World Cup.
Dù vậy, băng đội trưởng đã thuộc về Gerrard, và một suất đá chính gần như là không tưởng đối với anh. Thế nhưng, Beckham vẫn tràn đầy tự hào khi được đại diện cho đội tuyển quốc gia lần thứ tư chinh chiến World Cup.
"Tôi sẽ không mơ mộng về một vị trí đá chính. Bất cứ lúc nào đội bóng cần, tôi cũng sẽ sẵn sàng ra sân ngay lập tức. Steven và Frank đều là những cầu thủ xuất sắc, và bây giờ tôi chỉ muốn làm thật tốt vai trò dự bị cho họ!"
Dù đã lớn tuổi và phong độ có phần đi xuống, nhưng Beckham vẫn là ngôi sao hàng đầu không thể chối cãi của đội tuyển Anh tại World Cup năm nay. Đặc biệt, những màn trình diễn của anh trong hai trận chung kết Champions League gần đây càng khiến người ta khó tin rằng ngôi sao vạn người mê đã ở vào giai đoạn cuối sự nghiệp.
Tương tự, Capello chắc chắn sẽ không bỏ qua màn trình diễn xuất sắc của Beckham tại Fiorentina. Dù không phải là trụ cột, nhưng vào những thời khắc then chốt, Beckham vẫn sẽ là một quân bài bất ngờ trong tay Capello.
Trong bảng đấu này, mối đe dọa duy nhất đối với Anh có lẽ chính là đội tuyển Mỹ, đội bóng có cùng gốc gác với họ. World Cup năm nay đánh dấu lần thứ sáu liên tiếp Mỹ tham dự vòng chung kết. Từng bị xem là "sa mạc bóng đá", giờ đây bóng đá Mỹ đã khẳng định được vị thế của mình trên đấu trường thế giới.
Tại vòng loại World Cup khu vực CONCACAF năm nay, Mỹ đã dễ dàng giành quyền đi tiếp. Ở khu vực Trung Mỹ và Caribe, Mỹ đã vươn lên ngang cơ với Mexico, đội bóng từng là bá chủ một thời.
Tại Cúp Liên đoàn châu lục 2009, Mỹ đã tạo nên bất ngờ lớn khi đánh bại đội bóng mạnh của châu Phi là Ai Cập ở vòng bảng, sau đó còn vượt qua Brazil – ứng cử viên hàng đầu cho chức vô địch World Cup 2010. Trong trận chung kết, Mỹ cũng chỉ chịu thua sát nút trước đối thủ mạnh khác là Bỉ.
Do Cúp Liên đoàn châu lục 2009 được tổ chức tại Nam Phi, việc đối đầu với nhiều đội bóng mạnh đã giúp đội tuyển Mỹ có được một cuộc thử nghiệm lý tưởng trước thềm World Cup.
Đội tuyển Mỹ đã nhiều lần trình diễn những màn thể hiện đầy ấn tượng trên sân khấu World Cup. Sau khi liên tục tham dự 5 kỳ World Cup, họ không ngừng tích lũy kinh nghiệm, và ngày càng có nhiều cầu thủ sang châu Âu thi đấu, giúp thực lực của bóng đá Mỹ được củng cố.
Tuy không có nhiều ngôi sao lừng danh đang thi đấu tại các giải VĐQG châu Âu, nhưng bóng đá Mỹ lại liên tục sản sinh ra những cầu thủ xuất sắc. Lối chơi tổng thể của đội đã khá định hình, các cầu thủ di chuyển rất tích cực. Trong bảng đấu này, Mỹ hoàn toàn có cơ hội cạnh tranh suất đi tiếp.
Ngôi sao số một của đội là Donovan, người đã khẳng định được vị thế của mình tại World Cup từ năm 2002. Hiện tại, ở tuổi 28, Donovan vẫn đang ở độ chín của sự nghiệp. Được đánh giá cao là hỏa lực tấn công chủ chốt của đội tuyển Mỹ, với tốc độ và kỹ thuật cá nhân nổi bật, vị trí đá chính của Donovan trong đội hình Mỹ là không thể lay chuyển.
Một ngôi sao khác của đội là Dempsey, người được người hâm mộ biết đến nhờ màn trình diễn xuất sắc tại Fulham. Ở đội tuyển Mỹ, Dempsey còn là tiền vệ trung tâm trụ cột tuyệt đối. Trong một tuyến giữa đôi khi thiếu sự sáng tạo của Mỹ, Dempsey chính là mắt xích không thể thiếu trên hàng công.
Với kỹ thuật cá nhân điêu luyện cùng khả năng di chuyển không ngừng nghỉ, Dempsey cũng sở hữu khả năng ghi bàn đáng nể. Tại Cúp Liên đoàn châu lục 2009, Dempsey chính là cầu thủ chủ chốt giúp Mỹ tiến vào trận chung kết. Cùng với Donovan, Dempsey là những cái tên được đặt nhiều kỳ vọng nhất trên hàng công của đội tuyển Mỹ.
Tại World Cup năm nay, còn có một cảnh tượng hiếm thấy: cha và con cùng nhau chinh chiến. Mike Bradley là con trai của huấn luyện viên trưởng đội tuyển Mỹ, Bob Bradley. Tuy nhiên, cầu thủ Bradley điển trai này có thể chiếm một suất đá chính trong đội hình Mỹ không phải nhờ sự ưu ái của người cha, mà hoàn toàn dựa vào năng lực cá nhân xuất chúng của mình.
Sau khi gia nhập Moenchengladbach ở mùa giải trước, Bradley đã nhanh chóng khẳng định được vị trí trong đội hình chính. Là một tiền vệ phòng ngự với khả năng di chuyển không ngừng, Bradley là một trụ cột ở cả Moenchengladbach lẫn đội tuyển Mỹ. Hơn nữa, ở tuổi 23, anh vẫn còn rất nhiều tiềm năng để phát triển.
Slovenia, một đội bóng khác ở bảng C, dù không được đánh giá cao, nhưng với bản tính quen thuộc tạo nên kỳ tích ở các giải đấu, họ rõ ràng không phải là đối thủ dễ bị bắt nạt. Là một trong những nước cộng hòa thuộc Nam Tư cũ, Slovenia mãi đến đầu thập niên 90 thế kỷ trước mới tuyên bố độc lập. Xét về diện tích và dân số, Slovenia là một quốc gia nhỏ ở châu Âu. Đội tuyển quốc gia của họ trước đây chỉ mới một lần góp mặt tại vòng chung kết World Cup, đó là vào năm 2002 tại Hàn Quốc và Nhật Bản, sau khi vượt qua Romania ở trận play-off. Tuy nhiên, họ đã bị loại sớm do thua cả ba trận vòng bảng.
Lần này, Slovenia cũng phải giành chiến thắng ở vòng play-off để có được vé dự World Cup. Đáng chú ý, họ đã loại được Nga, một đối thủ mạnh từng được đánh giá cao hơn. Cần nhớ rằng, tại Euro 2008, đội tuyển Nga dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên tài ba Hiddink đã từng lọt vào bán kết, nhưng tiếc thay, sự thần kỳ ấy đã không còn nữa.
Điều đáng chú ý là trong tổng số 12 trận đấu ở vòng loại châu Âu và play-off World Cup, Slovenia chỉ để thủng lưới 6 bàn. Lối phòng ngự chắc chắn chính là chìa khóa giúp đội bóng giành vé đi tiếp.
Đội tuyển Slovenia không có nhiều ngôi sao nổi tiếng, đội hình dự bị cũng khá mỏng, đặc biệt là tuyến tiền vệ khan hiếm cầu thủ khi những trụ cột ở khu vực này thiếu vắng người dự bị có đủ thực lực. Với tổng thể thực lực không quá nổi trội, Slovenia có lẽ không đặt nhiều kỳ vọng vào việc đi tiếp. Thay vào đó, mục tiêu thực tế hơn đối với họ là cố gắng giành chiến thắng đầu tiên tại đấu trường World Cup.
Ngôi sao số một của đội là Handanovic, thủ môn đang khoác áo Udinese tại Serie A. Anh là hạt nhân không thể tranh cãi ở hàng phòng ngự của Slovenia, và cũng là cái tên quen thuộc nhất đối với người hâm mộ trên tuyến phòng ngự của Slovenia. Với thể hình cao lớn và sải tay dài, Handanovic gia nhập Udinese từ rất sớm vào năm 2004. Sau nhiều mùa giải được cho mượn sang các đội bóng khác, Handanovic dần trở thành thủ môn số một của Udinese trong vài mùa giải gần đây.
Với vai trò thủ môn chính của Slovenia, Handanovic đã thể hiện phong độ vô cùng ổn định. Tại vòng loại World Cup, hàng phòng ngự chắc chắn của Slovenia có đóng góp không nhỏ từ những pha cản phá xuất thần của Handanovic.
Ở tuổi 26, Handanovic đang ở độ chín của sự nghiệp. Là một trong số ít những thủ môn xuất sắc nhất Serie A, Handanovic đã sớm thu hút được sự chú ý của các câu lạc bộ lớn.
Nếu tuyến phòng ngự có Handanovic trấn giữ, thì trên hàng công, cái tên đáng chú ý là Novaković – một tài năng nở muộn. Cầu thủ tấn công này trước đây không được nhiều người biết đến, mãi cho đến vài mùa giải gần đây, nhờ màn trình diễn ấn tượng tại Cologne, anh mới trở nên quen thuộc với người hâm mộ. Sự thăng hoa của Cologne trong những năm gần đây có công không nhỏ của Novaković, chân sút chủ lực của họ.
Với thân hình cao lớn, Novaković rất mạnh trong các pha không chiến. Điều đáng ngợi khen hơn nữa là kỹ thuật cá nhân dưới chân của anh cũng rất khéo léo và linh hoạt.
Phong độ của hai cầu thủ này sẽ trực tiếp quyết định vận mệnh của Slovenia tại World Cup năm nay.
Đội bóng cuối cùng ở bảng C là Algeria, một cái tên có vẻ khá bí ẩn. Đội tuyển châu Phi này trước đây chỉ hai lần lọt vào vòng chung kết World Cup, vào các năm 1982 và 1986. Tại vòng loại World Cup năm nay, hành trình giành vé của Algeria cũng không hề dễ dàng. Cùng bảng với đội bóng mạnh Ai Cập ở vòng loại khu vực châu Phi (giai đoạn 20 đội), Algeria và Ai Cập bất phân thắng bại với cùng số điểm, số bàn thắng và số bàn thua. Cuối cùng, họ phải phân định thắng thua bằng trận play-off trên sân trung lập ở Sudan. Sau khi đánh bại Ai Cập với tỷ số 1-0, Algeria đã một lần nữa thẳng tiến vòng chung kết World Cup sau 24 năm chờ đợi.
Là đội bóng duy nhất của Bắc Phi và cũng là đại diện Ả Rập duy nhất góp mặt tại World Cup năm nay.
Khác với các đội Tây Phi như Bờ Biển Ngà, Cameroon hay Nigeria thường thiếu tính gắn kết trong cả tấn công lẫn phòng ngự, Algeria chú trọng hơn vào lối chơi đồng đội và phối hợp nhóm. Lối chơi ban bật, phối hợp của toàn đội đã khá định hình, và các ngôi sao đang thi đấu tại các giải VĐQG châu Âu đã tạo nên bộ khung chính của Algeria.
Hầu hết các cầu thủ trong đội đều đang thi đấu tại Ligue 1 của Pháp, nổi bật nhất là đội trưởng Belhadj. Dù có những ảo vọng về việc đi tiếp, nhưng thực lực của họ cho thấy mục tiêu chính tại World Cup năm nay vẫn là cống hiến và học hỏi.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm mọi hành vi sao chép dưới mọi hình thức.