(Đã dịch) Sân Bóng Cuồng Đồ - Chương 381: Tự gây nghiệt thì không thể sống
Trời gây nghiệt còn có thể cứu vãn, tự gây nghiệt thì không thể sống!
Vào năm 2008, khi vòng loại Euro khép lại, mọi người bỗng nhận ra rằng giải đấu lần này đã phá vỡ hoàn toàn cục diện truyền thống, những đội bóng lớn lâu đời thất bại, nhường chỗ cho các thế lực mới nổi vươn lên mạnh mẽ.
Nếu việc Bỉ giành vé vượt qua vòng loại ở bảng đấu của h��� vẫn còn được coi là bình thường, thì việc Bồ Đào Nha và Anh bị loại khỏi vòng chung kết đương nhiên là điều bất thường.
Ngay lập tức, người hâm mộ của cả hai đội bóng đã than vãn ầm ĩ, thậm chí có người tuyên bố sẽ tẩy chay, không xem Euro nếu thiếu Bồ Đào Nha hoặc Anh. Tuy nhiên, dù họ có than vãn hay phàn nàn thế nào, điều đó cũng chẳng có tác dụng gì.
UEFA chắc chắn sẽ không vì chiều lòng đông đảo người hâm mộ mà mở rộng số đội tham dự vòng chung kết từ 16 lên 18 đội.
Việc Bồ Đào Nha bị loại có lẽ còn có thể quy kết một phần do yếu tố không may mắn, bởi lẽ Bồ Đào Nha thiếu một tiền đạo xuất sắc, lại phải đối đầu với Digan đang ở đỉnh cao phong độ. Vì vậy, trận đấu giữa Bồ Đào Nha và Bỉ đáng lẽ phải là một trận đấu ngang tài ngang sức, và việc họ cuối cùng bị loại chỉ có thể nói là tài năng không bằng đối thủ.
Nhưng với Anh thì chỉ có thể nói là McLaren. Dù toàn thế giới có vắt óc suy nghĩ đến chết cũng không thể hiểu nổi FA rốt cuộc đã coi trọng phẩm chất ưu tú nào ở gã này, mà lại đem vận mệnh của cả một quốc gia phó thác vào tay hắn.
Tính đi tính lại, McLaren còn không bằng người tiền nhiệm Erickson, người từng bị chỉ trích kịch liệt. Mùa thu năm 2003, Anh từng làm khách trên đất Thổ Nhĩ Kỳ trong một trận đấu sống còn tương tự. Khi ấy, đội bóng của Erickson còn gặp nhiều khó khăn hơn, các cầu thủ suýt nữa đã đồng loạt đình công vì việc FA "sa thải" Ferdinand. May mắn thay, tại Istanbul, đội tuyển Tam Sư đã giành được kết quả hòa mong muốn.
Lần này, McLaren lại không có được may mắn như người thầy của mình. Bốn phút hỗn loạn ở Moscow đã hủy hoại thành quả tốt đẹp, và khi trở về Wembley, ngay trước toàn thể quốc dân, ông đã đánh mất nốt chút thể diện cuối cùng.
Cái vòng luẩn quẩn một năm của McLaren, bắt đầu từ Beckham, và cũng kết thúc ở "vạn người mê", ít nhiều cũng có chút mỉa mai.
Vừa nhậm chức, "Tam Búa" (ám chỉ McLaren) đã thẳng tay loại bỏ đội trưởng đội tuyển Anh, sau đó cũng bỏ rơi những công thần cũ của Erickson như James, Campbell. Rồi hắn bắt đầu "học theo Hàm Đan", sắp xếp Gerrard đá cánh phải, Lennon đá cánh trái. Đến cuối cùng, khi nhận ra thay đổi không hiệu quả, hắn lại vội vàng triệu hồi các cựu binh như Beckham, Campbell, rồi lại quay về lối chơi cũ của Erickson. Cách làm tiền hậu bất nhất không chỉ làm rối loạn kế hoạch của mình, mà còn khiến công chúng khó mà nắm bắt được ý đồ của hắn.
Từ khi nhậm chức đến khi rời ghế, McLaren luôn mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của những sai lầm nối tiếp sai lầm. McLaren phải chịu trách nhiệm, trách nhiệm của hắn là không có tài nhưng vẫn cố gắng gánh vác việc lớn. Nhưng FA cũng có trách nhiệm, trách nhiệm của họ là nhìn người không thấu, nhận nhầm đá sỏi là ngọc quý.
"McLaren sẽ cảm thấy vô cùng đau khổ, hắn sắp nhận ra nếu không thể vượt qua vòng loại thì sẽ phải chịu trách nhiệm như thế nào. Nếu đội tuyển Anh không thể đi tiếp, e rằng kết cục của hắn sẽ chẳng khác gì tôi năm đó."
Người nói câu này chính là Graham Taylor, huấn luyện viên trưởng đội tuyển Anh năm 1994. Mười bốn năm sau, vị HLV từng bị tờ 《Sun Newspaper》 gọi là "cái đầu bã đậu" này lại chứng kiến một bi kịch tương tự xảy ra, nhưng lần này nhân vật chính đã đổi thành McLaren.
Sau trận đấu, hãng thông tấn Anh đã phát hành một bài báo với tiêu đề "Anh tái diễn bi kịch năm 1994". Mặc dù bài viết chủ yếu là nhìn lại những sai lầm của Taylor, nhưng mọi người không khó để nhận ra rằng, trong 15 tháng qua, McLaren đã làm quá nhiều điều ngu xuẩn tương tự Taylor, dẫn đến việc đội tuyển Tam Sư không thể dự vòng chung kết Euro 2008. Điều này có thể nói là không hề đáng ngạc nhiên.
Taylor và McLaren đều từng có những khoảnh khắc ngọt ngào ở đội tuyển Anh. Taylor từng đánh bại Pháp 2:0 trong trận giao hữu tháng 2 năm 1992, được xem là một bước đệm quan trọng. Khi đó, "Gà Trống Gaulois" (Pháp) bất bại 19 trận liên tiếp, chứng kiến bàn thắng đầu tiên của Shearer cho đội tuyển quốc gia, và Lineker đang ở đỉnh cao phong độ cũng đã ghi bàn. McLaren khởi đầu bằng cách dùng Hy Lạp và Andorra làm "đệm lưng", ghi 9 bàn trong hai trận, khiến truyền thông từng chỉ trích Erickson dữ dội khi đó dường như nhìn thấy hy vọng.
Nhưng người phương Tây có câu: "Ngay cả một chiếc đồng hồ chết cũng có hai lần đúng giờ trong ngày."
Tiếp theo đó không phải là những chiến thắng liên tiếp, mà là ngày càng nhiều tiếng chất vấn và chỉ trích. Bước ngoặt của Taylor đến trong trận đấu với Thụy Điển ở vòng loại Euro. Ngay đầu trận, Pratt đã ghi bàn, nhưng Thụy Điển đã điều chỉnh chiến thuật trong hiệp hai, và Taylor lập tức bộc lộ sự yếu kém. Trận đấu hoàn toàn mất kiểm soát, người Bắc Âu gỡ hòa rồi dẫn ngược ở những phút cuối cùng. Đồng thời, trong trận đấu đó, ông đã khăng khăng thay Lineker, người đã quyết định giải nghệ, ra khỏi sân giữa chừng, khiến kỷ lục ghi bàn của Bobby Charlton cho đội tuyển quốc gia suýt bị phá vỡ. Ngay cả Alan Smith, cựu danh thủ Arsenal, người vào sân thay Lineker trong trận đấu đó, sau trận cũng nói: "Tôi vào sân là để cùng Lineker phối hợp và hỗ trợ anh ấy, chứ không phải để thay thế anh ấy!"
Việc McLaren loại Beckham khỏi đội tuyển quốc gia ngay khi nhậm chức đã thể hiện sự lạnh lùng của hắn. Sau một hồi loay hoay, McLaren cuối cùng lại phải cầu cứu Beckham trở lại. Beckham với tố chất chuyên nghiệp cực cao cũng đã nỗ lực hết sức mình, nhưng trong trận chiến sinh tử cuối cùng, McLaren "cái xác không hồn" lại "nổi hứng" để Becks ngồi dự bị. Sang hiệp hai, Becks từng tung ra một đường chuyền đẹp giúp McLaren thở phào nhẹ nhõm, nhưng bởi lẽ đại cục đã định, một mình Beckham – dù vẫn là thủ lĩnh đã có 99 lần khoác áo đội tuyển – cũng không thể vực dậy cả đội, huống hồ anh chỉ có vỏn vẹn 45 phút trên sân.
Vòng loại World Cup 1993 với Hà Lan đã khiến mọi người và Liên đoàn bóng đá Anh (FA) hoàn toàn mất niềm tin vào Taylor, còn hai trận đấu cuối cùng của McLaren với Nga và Croatia chính là những "trận đấu định đoạt số phận".
Kết quả cũng tương tự: bị đối thủ lạnh lùng loại bỏ. Mười bốn năm trước là Coman và Bergkamp, còn mười bốn năm sau là Pletikosa và Petric.
Đương nhiên, trận đấu chia tay của Taylor là chiến thắng 7:1 trước San Marino, trong khi McLaren lại gây sốc với trận thua 2:3. Đây cũng là lý do tại sao truyền thông Anh gọi trận đấu này là điểm thấp nhất trong lịch sử bóng đá Anh.
Kể từ khi đội tuyển Anh dưới sự dẫn dắt của Graham Taylor vắng mặt tại World Cup 1994, đội tuyển Tam Sư đã không vắng mặt ở bất kỳ giải đấu quốc tế lớn nào trong nhiều năm. Trong bối cảnh Giải Ngoại hạng Anh phát triển không ngừng, cùng với sự "xào nấu" nhiệt tình của truyền thông Anh, lòng tự tin của người hâm mộ Anh có thể nói là tăng cao liên tục, nhưng lần này họ lại vấp ngã đau đớn.
Mùa hè năm ngoái, sau khi bọn "chó săn" truyền thông khiến Scolari phải bỏ chạy, và các quan chức FA cũng khiến Hiddink phải rút lui, một McLaren với năng lực bị nghi ngờ lại nghiễm nhiên lên nắm quyền HLV trưởng đội tuyển Anh. Thời điểm đó chỉ cách ba tháng kể từ khi Middlesbrough của ông thua Sevilla 4 bàn không gỡ trong trận chung kết UEFA Cup.
Trước trận đấu với Israel, sự thiếu hụt trí tuệ chiến thuật đặc trưng của McLaren đã lộ rõ không thể nghi ngờ!
Bởi lẽ, lối chơi hỗn loạn của đội tuyển Anh trên sân khiến người ta không thể nhận ra họ là một đội bóng được gọi là mạnh.
Có lẽ biết các biên kịch Hollywood đang đình công lớn, "McLaren hề" trong gần một tháng qua đã thẳng thắn chuyển nghề sang quay phim thể loại hình sự giật gân: đầu tiên là chuỗi ba trận thắng liên tiếp thắp lại hy vọng cho Tam Sư, sau đó lại thua trên sân khách trước Nga và đánh mất quyền tự quyết. Đầu tuần tại Israel, nhờ sự giúp đỡ của "vai phụ" này, tình thế từ then chốt trực tiếp chuyển thành "pha sống còn". Nhưng McLaren cuối cùng lại làm hỏng vở kịch này.
Đội tuyển Anh lần này, ngay từ đầu đã gặp vô vàn vấn đề. McLaren không thể giải quyết vấn đề "hai Đức" mà Erickson để lại, trái lại còn bị gán cho những lời bình "vô hồn", "mờ mịt".
Erickson dù bị chỉ trích, nhưng ít nhất dưới thời vị HLV người Thụy Điển này, đội tuyển Anh vẫn có được một chiến thắng kinh điển 5:1 trước Đức để giữ thể diện. McLaren có gì? Chẳng lẽ là chiến thắng thảm sát 5:0 trước Andorra?
Ngay cả tỷ số này cũng còn kém xa so với trận đấu chia tay của Graham Taylor, vị HLV bị coi là tệ nhất, khi ông thắng San Marino 7:1.
Cái giá phải trả cho trận thua đầu tiên trên sân Wembley mới thật thảm khốc, bởi vì việc Anh bị loại đã dẫn đến việc Euro năm sau sẽ không có bất kỳ đội bóng nào đến từ Liên hiệp Anh. Lần cuối cùng vòng chung kết Euro không có đội bóng nào của quần đảo Anh phải lùi về Euro 1984, nhưng khi đó Euro chưa mở rộng, chỉ có 8 đội tranh tài, không thể so sánh với 16 suất như hiện nay.
Taylor năm 1993 đã không thể dẫn dắt Tam Sư giành vé dự World Cup ở Mỹ, giờ đây McLaren trở thành tội đồ của dân tộc. Theo tính toán, việc Anh không thể đi tiếp đã trực tiếp gây ra thiệt hại kinh tế lên tới 8 triệu bảng Anh, còn thiệt hại vô hình xung quanh thì không thể đong đếm được.
Anh bị loại không mong muốn, ý thức khủng hoảng lan tỏa trong truyền thông Anh. Năm sau, khi báo chí các nước khác đưa tin rầm rộ về Euro, thì các "tinh hoa" của Phố Fleet (báo chí Anh) biết tìm đâu ra tin tức để lấp đầy trang nhất?
Scotland vốn là một lựa chọn khác, nhưng một "chiến hạm" khác của quần đảo Anh cũng đã thất thủ khó hiểu trước Georgia trong một thế trận thuận lợi, dâng chiến thắng cho Ý. Quân đoàn Kèn tây đã có một chặng đường không hề dễ dàng, từng dẫn đầu bảng đấu có hai "ông lớn" Ý và Pháp trong thời gian dài, thậm chí hai lần đánh bại Pháp, đội bóng mạnh hơn họ rất nhiều. Nhưng cuối cùng, sự thiếu kinh nghiệm và bản lĩnh đã khiến họ gục ngã ngay trước cửa thiên đường, không thể cùng đối thủ đi tiếp đến Thụy Sĩ.
Bắc Ireland được cho là yếu nhất thì lại kiên cường đến vòng đấu cuối cùng. Họ đã thay đổi chiến thuật ấn tượng, liên tiếp đánh bại ba "ông lớn" Tây Ban Nha, Thụy Điển và Đan Mạch trên sân nhà, khiến cả châu Âu phải kinh ngạc. Tuy nhiên, dù đây là "Bắc Ireland tốt nhất trong 20 năm qua", việc họ liên tiếp đánh bại Đan Mạch và Tây Ban Nha trong hai trận cuối rõ ràng vẫn nằm ngoài thực tế. Liên tục mất điểm trước Latvia và Iceland cho thấy đội bóng còn thiếu sự ổn định. Dù ở vòng cuối, họ đã chống trả kiên cường tại Madrid, nhưng Bắc Ireland vẫn không có bất kỳ cơ hội nào.
Nếu những đội bóng còn lại của quần đảo Anh vẫn còn giữ được chút thể diện cho Vương quốc Anh, thì đội tuyển Anh đã thẳng tay lột bỏ tấm màn che cuối cùng. Không cẩn thận, McLaren đã biến mình thành trò cười của cả thế giới. Trước trận đấu giữa Israel và Nga, McLaren từng than vãn liên tục rằng quyền tự quyết không nằm trong tay. Nhưng khi Israel giúp Anh giành lại quyền tự quyết, McLaren lại trình diễn trò hề lớn nhất trên sân Wembley. Trong tình thế chỉ cần hòa một đội đã giành vé đi tiếp trên sân nhà là có thể vào vòng trong, Anh lại tự hủy diệt mình, thua 2:3, khiến người ta nhớ lại "giấc mơ cũ" của Pháp và Bulgaria ở vòng loại World Cup Mỹ.
Vòng loại Euro lần này, đội tuyển Tam Sư đã mất quyền chủ động ngay từ giai đoạn đầu. Hòa Macedonia trên sân nhà, thua trên sân khách trước Croatia, rồi hòa đáng tiếc với Israel sau đó, đội bóng đã lâm vào một cuộc khủng hoảng lớn. Dù năm chiến thắng liên tiếp đã phần nào thay đổi tình hình bất lợi, nhưng họ lại không thể tự cứu vãn trong trận đấu then chốt làm khách trên đất Nga. Điều đáng cười là người Nga lại thua một đội bóng yếu như Israel, dâng quyền chủ động trở lại cho Anh. Nhưng rồi đội tuyển Tam Sư lại "từ chối nhã nhặn", thua 2:3 trước Croatia đã giành vé đi tiếp ngay trên sân nhà trong tình thế chỉ cần hòa là đi tiếp, đau đớn đánh mất cơ hội quý giá.
Đối mặt với vô vàn chỉ trích, McLaren đương nhiên khó thoát khỏi tội lỗi. Nhưng sự sụp đổ của đội tuyển Tam Sư không chỉ do một mình HLV trưởng gây ra. FA, các cầu thủ, và thậm chí truyền thông đều phải chịu trách nhiệm tương xứng cho thất bại này.
FA cứng nhắc, sau khi Scolari tuyên bố từ chối tiếp quản, đã vội vàng lựa chọn đưa McLaren lên ghế chính thức, chỉ vì hắn là một HLV bản địa, chỉ vì "dễ bảo, dễ dùng".
Khi thua Nga, FA chỉ nói một câu: "Chúng tôi đương nhiên ủng hộ hắn, chẳng lẽ ngoài việc bày tỏ sự ủng hộ, chúng tôi còn có thể nói gì khác sao?"
Điều này đã phơi bày hoàn toàn sự cổ hủ và u tối của FA Anh.
FA ngu ngốc, HLV trưởng tệ hại, ngay cả những cầu thủ được truyền thông Anh thổi phồng lên tận trời cũng chẳng khá hơn là bao.
Vấn đề thủ môn chính là ngòi nổ trực tiếp dẫn đến việc Anh bị loại. Từ James đến Robinson, những sai lầm sơ đẳng nối tiếp nhau. Và đến trận chiến sinh tử của Carson, anh lại "tặng" bàn thua kinh điển do tuột tay, chôn vùi hy vọng đi tiếp của đội bóng.
Đội trưởng kỳ cựu Beckham bị từ chối triệu tập ở những vòng đấu trước đó. Đội trưởng mới Terry thì liên tục bị chấn thương hành hạ, phong độ bất ổn. Hai tiền vệ trụ cột "hai Đức" (Gerrard và Lampard), lẽ ra phải là xương sống của đội, lại không thể giải quyết vấn đề "anh vào thì tôi ra", dù ai cũng biết họ không hợp nhau. Từng có hy vọng rằng việc Lampard xuất hiện sẽ phần nào giải quyết vấn đề này, giúp đội bóng có chuỗi 5 trận thắng 3:0 đầy ấn tượng. Nhưng cuối cùng, anh vẫn bị loại khỏi đội hình xuất phát trong trận chiến sinh tử với Croatia. Ở hàng tiền đạo, hai "cậu bé vàng" Rooney và Owen cũng liên tục chấn thương. Crouch dù thi đấu không tệ nhưng lại không phù hợp với lối chơi, không thể chiếm được vị trí chính thức.
Xui xẻo nhất phải kể đến thủ môn trẻ Carson. Trận đấu ra mắt ở đấu trường quốc tế của anh đã diễn ra thật tệ hại, và cái giá phải trả là việc Anh không thể góp mặt tại vòng chung kết Euro 2008. Ván cược của McLaren rõ ràng đã thua trắng.
Thay đổi vị trí thủ môn ngay trước trận chiến sinh tử, McLaren rõ ràng là đang đánh cược. Mặc dù Robinson từng "làm việc không tốn sức" khi đá hụt bóng trả về của Gary Neville, tạo nên bàn phản lưới nhà đáng tiếc trong trận đấu với Croatia ở Zagreb, nhưng truyền thông Anh đều phản đối việc McLaren để thủ môn "gà non" Carson ra sân ngay từ đầu.
Thủ môn huyền thoại Shilton, người từng có 125 lần ra sân cho Tam Sư, đã nói trước đó: "Việc chọn Carson, một người chưa từng ra sân ở giải đấu chính thức, trong một giải đấu như thế này rõ ràng là một rủi ro. Trận đấu còn chưa bắt đầu mà tôi đã thấy hơi sợ rồi."
Trận đấu vừa bắt đầu không lâu, Carson đã rụt rè mắc lỗi sơ đẳng. Khi Kranjcar tung một cú sút xa ở phút thứ tám, Carson rõ ràng đã bắt sai kỹ thuật, khiến bóng đập vào tay anh rồi bay vào lưới.
Nói đi cũng phải nói lại, Carson có phần kém may mắn. Mặt cỏ sân Wembley mới khi đó khá tệ, và một trận mưa lớn trước trận đấu một giờ đã khiến độ khó của trận đấu tăng lên.
Tuy nhiên, đó đều là những lý do khách quan. Bàn thua đó không đáng có. Dù không thể bắt dính bóng, việc dùng thân người cản bóng cũng là một kiến thức cơ bản mà một thủ môn chuyên nghiệp nên biết.
Ngay sau đó, ở phút thứ mười bốn, Carson lại đứng nhìn Olic "nhảy múa" lướt qua mình, rồi một lần nữa đưa bóng vào lưới đội nhà.
Trong suốt hiệp một, Carson đều trải qua trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Trước khi kết thúc hiệp đấu, Modric, cầu thủ trẻ của Fiorentina, sút bóng, Carson vẫn không thể bắt dính. Khi bước vào đường hầm phòng thay đồ giữa trận, sắc mặt Carson đã tái mét.
Sang hiệp hai, "gà non" Carson vẫn chưa hoàn hồn sau cơn hoảng loạn, lại chứng kiến cú sút của Olic đập chân Bridge rồi vọt lên xà ngang bay ra ngoài.
Mặc dù sau đó, Olic có một pha đánh đầu bị Carson dùng vai cản phá, nhưng đó nhiều nhất cũng chỉ là do đối phương đánh đầu quá thẳng vào vị trí.
Phút thứ 77, khi Petric tung ra một cú sút góc hẹp cực kỳ hiểm hóc, Carson cũng chỉ có thể bó tay chịu trói, nhìn bóng lần thứ ba bay vào lưới, nhìn Tam Sư nói lời chia tay Euro 2008.
Sau trận đấu, Carson bị hãng thông tấn Anh chấm điểm thấp nhất, 5 điểm, và đưa ra nhận xét: "Thủ môn thuộc biên chế Liverpool nhưng đang được cho Aston Villa mượn phải chịu trách nhiệm không thể trốn tránh cho bàn thua đầu tiên. Sau đó, cậu ấy trông cũng vô cùng căng thẳng."
AFP th��m chí còn buồn bực dùng tiêu đề "Người Croatia và Carson đã phá nát giấc mơ của Anh". Ngược lại, McLaren sau trận vẫn khăng khăng cho rằng lựa chọn của mình là đúng. Có lẽ đây cũng chỉ là sự cố chấp cuối cùng của McLaren để giữ thể diện.
Trong đêm mưa gió thê lương tại sân Wembley, đội tuyển Anh đã gục ngã trong trận chiến sinh tử. Trong khi đó, chiến thắng của đội tuyển Croatia đã viết nên một câu chuyện tinh thần thể thao, đồng thời cũng kéo người anh em Đông Âu là Nga vào vòng chung kết. Đêm nay, Bilic không chỉ là người hùng của Croatia, mà còn là người hùng của Nga.
Trong buổi họp báo sau trận đấu, Bilic cũng rất lịch sự gửi lời xin lỗi đến người hâm mộ Anh: "Tôi rất tiếc khi Anh bị loại, nhưng tôi không thể thi đấu tiêu cực. Cơ hội là công bằng với tất cả. Hôm nay chúng tôi đã tận dụng được tâm lý nôn nóng của đội tuyển Anh, và tận dụng triệt để yếu tố mưa gió. Tôi thừa nhận rằng nếu đấu lại một lần nữa, chúng tôi có thể sẽ thua."
Bilic đã dùng hành động xác nhận lời nói trước đó. Đầu tuần, ông đã tuyên b�� sẽ chơi hết sức mình, đáng tiếc đội tuyển Anh đã bỏ ngoài tai.
Nụ cười trên môi ông hôm nay rõ ràng chứa đựng một chút chế giễu đội tuyển Anh, nhưng điều đó không quan trọng. Euro năm sau, Croatia rõ ràng không chỉ là một đội bóng "khách qua đường".
Chỉ 11 giờ sau trận đấu, FA đã tuyên bố McLaren rời chức. McLaren huấn luyện được hơn một năm, nhưng ngay bài kiểm tra đầu tiên đã thất bại thảm hại. Quá trình vòng loại đầy gian nan khốn khổ, dù có giành vé đi tiếp cũng sẽ không khiến bất kỳ ai trong giới bóng đá Anh hay người hâm mộ hài lòng, bởi lẽ bảng đấu này tuyệt đối không phải là "bảng tử thần" đến mức đó. Và cú sút quyết định của Petric đã biến McLaren thành tội đồ của lịch sử.
Truyền thông có lý do để chất vấn việc McLaren dùng người một cách khó hiểu: Becks phong độ tốt như vậy tại sao chỉ ngồi dự bị? Robinson dù mắc nhiều lỗi nhưng vẫn không thể lay chuyển vị trí chính thức, vậy tại sao lại bị loại khỏi trận chiến sinh tử? Hai tiền vệ Gerrard và Lampard không hợp nhau ai cũng biết, vậy mà HLV McLaren lại làm như không thấy. Khi tuyến giữa không thể kiểm soát trận đấu, tại sao không dùng một cầu thủ chắc chắn hơn để ổn định thế trận? Lescott đã muối mặt ở Moscow, vậy mà khi về Wembley vẫn được trọng dụng?
Erickson dù bị chỉ trích kịch liệt, nhưng ít nhất về mặt dùng binh, ông ấy có phong cách riêng và kiên định quán triệt từ đầu đến cuối.
Về phương diện này, McLaren chỉ có thể được ví như "cỏ đầu tường" (gió chiều nào xoay chiều đó). Vừa lên nắm quyền đã loại bỏ Becks, quyết tâm cải tổ nhưng chỉ duy trì được vài vòng rồi đột ngột dừng lại, cúi đầu triệu hồi "vạn người mê". Tại Zagreb, ông nghe lời can gián thay đổi đội hình chơi 3 hậu vệ, kết quả bị thua thảm hại. Trong việc phân vân giữa Gerrard và Lampard, ông liên tục do dự, dẫn đến việc xếp đội hình 4-5-1 trong trận chiến sinh tử để cả hai cùng ra sân, nhưng lại cất Becks lên ghế dự bị.
HLV McLaren có lẽ là HLV thích đọc báo nhất lịch sử. Các nhà báo viết gì thì hắn làm theo, chẳng có chút cá tính nào cả.
Israel trao "món quà lớn", giúp đội tuyển Anh "chết đi sống lại", nhưng rồi lại càng đá càng tệ, càng thiếu sức sống, càng lúc càng mờ mịt và mất tinh thần. Trên sân nhà, đối mặt với Croatia đã giành vé đi tiếp, thậm chí trọng tài chính người Thụy Điển còn "hỗ trợ penalty", nhưng họ vẫn thua 2:3, dừng bước tại Euro.
Trong một trận đấu quan trọng như vậy, một trận chiến quyết định mà ý chí và kinh nghiệm thi đấu còn quan trọng hơn thực lực, McLaren đã sai lầm đến cùng. Bỏ rơi những cựu binh như Beckham, Robinson, nhưng lại lựa chọn những cầu thủ trẻ non nớt như Carson, Phillips, và phải trả giá đắt.
Chỉ trong mười bốn phút đầu tiên, Croatia đã dễ dàng dẫn trước 2:0. Khởi đầu tồi tệ đó đã khiến cả thế giới chấn động, có thể nói là kỷ lục đáng xấu hổ nhất trong lịch sử đội tuyển Anh.
Giờ này khắc này, nếu McLaren lập tức hành động, ông vẫn còn cơ hội cứu vãn vận mệnh của mình. Đổi từ sơ đồ 4-5-1 trên sân sang 4-4-2 tấn công, để Defoe đang ngồi dự bị nhận nhiệm vụ cứu vãn tình thế. Nhưng có lẽ chính ông cũng bị sự thật về phong độ tệ hại của đội Anh l��m cho choáng váng đầu óc. McLaren không có bất kỳ hành động nào, ánh mắt tái nhợt và trống rỗng, ngơ ngác nhìn mọi thứ diễn ra trên sân.
Thời gian trôi đi vô tình từng chút một. Cảm xúc của 11 cầu thủ Anh trên sân dần mất kiểm soát. Gerrard sau khi ngã trong vòng cấm đối phương đã vô cớ quát tháo trọng tài chính, suýt chút nữa phải nhận thẻ vàng. Kỹ thuật và động tác cũng dần biến dạng. Cả ba tuyến, mỗi cầu thủ dường như sợ phải gánh chịu trách nhiệm thất bại, ai nấy đều không dám chủ động chạm bóng.
Dưới sự tấn công của hai ngòi nổ bên phía Croatia, đôi chân của các cầu thủ Anh dường như nặng trịch như đeo chì. Trên sân, họ hoàn toàn không thể hình thành một hệ thống vận hành hiệu quả. Người hâm mộ Anh lo lắng và trầm mặc trên khán đài Wembley, tạo nên sự tương phản rõ rệt với những người hâm mộ Croatia đang nhảy múa reo hò. Thỉnh thoảng, tiếng hát "God Save the Queen" của toàn sân vận động Anh cũng trở nên yếu ớt và vô vọng.
Trong cả hiệp một, Shaun Wright-Phillips có một cú sút trúng đích duy nhất. Và sau khi bị dẫn 2:0, cả đội Anh khó mà tổ chức được một đợt tấn công hiệu quả. Lampard mất hút, Crouch thì liên tục đánh đầu phá bóng trong vòng cấm đối phương.
HLV lão làng Venables, trợ lý của McLaren, đã tức giận rời sân khi đội nhà bị dẫn 2:0, mãi đến hiệp hai mới quay lại khu vực kỹ thuật.
Khi Beckham vào sân, 9 vạn người hâm mộ Anh trên sân vận động đã tự động đứng dậy trong mưa lớn. Tiếng vỗ tay như sấm động, khiến người ta xúc động. Ai cũng đang chờ mong, chờ mong hình ảnh thần kỳ của Beckham ghi bàn từ quả phạt trực tiếp ở phút cuối cùng, giúp Anh giành vé dự World Cup Hàn Quốc-Nhật Bản trong trận đấu với Hy Lạp ở vòng loại World Cup 2001 tại Old Trafford, sẽ lại một lần nữa tái hiện.
Defoe ngã trong vòng cấm khi tranh chấp bóng, trọng tài chính đã thổi phạt penalty cho đội tuyển Anh. Nhìn từ góc máy quay chậm, tay áo của hậu vệ Croatia chỉ khẽ chạm vào vai Defoe, quả penalty này rõ ràng khá gượng ép. Lampard bước đến chấm phạt đền. Ngôi sao của Chelsea, người từng sút hỏng penalty trong trận bán kết World Cup Đức với Bồ Đào Nha, lần này đã sút thành công.
Sau đó, Beckham rốt cục đã tỏa sáng rực rỡ. Đường tạt bóng tuyệt vời từ cánh phải đã giúp Crouch đánh đầu gỡ hòa 2:2. Nếu tỷ số này được giữ đến hết trận, Anh sẽ cùng Croatia dắt tay nhau đi tiếp. Nhưng lúc này, hàng phòng ngự phản công của Croatia vẫn kiên cường như thường lệ, và họ lại bất ngờ dẫn ngược 3:2!
Lúc này, đội tuyển Anh đã hoàn toàn mất niềm tin và không còn chút ý chí chiến đấu nào, đành trơ mắt nhìn thất bại đến.
Có lẽ nếu thủ môn trẻ Carson của Anh đã ngăn chặn được sai lầm sơ đẳng, nghiệp dư đó, Anh đã may mắn kết thúc trận đấu với tỷ số 2:2.
Đương nhiên, đó chỉ là "nếu như"!
Sau khi bị loại khỏi Euro, việc McLaren rời chức là không thể tránh khỏi, bởi ông đã phạm sai lầm không thể tha thứ trong việc dùng người. Nhưng nỗi đau xót của hàng triệu người hâm mộ bóng đá Anh, ai có thể an ủi và xoa dịu đây?
Đội tuyển Anh thua trên sân nhà, thua 2:3 một cách không thể chối cãi, nói lời tạm biệt với Euro và tự tay dâng tấm vé vào vòng chung kết cho Nga, đội bóng vốn bị coi là "tử thần" của họ.
Mưa ở Wembley đã rơi từ trước đến sau trận đấu, như thể đang thở dài cho màn trình diễn vụng về của Anh đêm nay. Trên thực tế, trận đấu này là cơ hội mà người Israel đã giành được cho Anh, nhưng thật đáng tiếc, đội tuyển Anh đã không chút khách khí phung phí cơ hội mà Chúa ban tặng. Ngay cả trong trận đấu này, những nỗ lực của Beckham và Defoe cũng từng một lần giúp Anh "chết đi sống lại", nhưng nhìn từ kết quả cuối cùng, cơ hội cuối cùng đó cũng chỉ là sự lóe sáng cuối cùng mà thôi.
Đội tuyển Anh với rất nhiều cầu thủ xuất sắc lẽ ra không nên thảm bại đến vậy. Giờ đây nhìn lại, có lẽ vấn đề lớn hơn đến từ tâm lý và HLV trưởng.
Sau khi trận đấu kết thúc, rất nhiều người hâm mộ Anh không thể tin vào mắt mình. Trong trận đấu này, đội tuyển Anh đã liên tục phung phí thiện ý của Chúa, và cuối cùng đã tự mình chôn vùi tất cả.
Euro năm sau sẽ không có bất kỳ đội bóng nào đến từ Liên hiệp Anh, đây là một điều đáng tiếc. Tuy nhiên, mượn cơ hội lần này, nếu FA Anh tập trung vào việc xây dựng đ��i tuyển, tin rằng nhóm cầu thủ này vẫn còn cơ hội thể hiện mình ở World Cup. Nhưng người tiếc nuối nhất không ai khác chính là Beckham, sau khi bỏ lỡ cơ hội ở Euro, có lẽ sự nghiệp ở đội tuyển quốc gia của anh sẽ kết thúc.
McLaren không để Becks ra sân ngay từ đầu. Ông cho rằng tốc độ và khả năng đột phá của Shaun Wright-Phillips cũng là sức mạnh không thể thiếu của đội tuyển Tam Sư. Còn Beckham, người chưa phù hợp với hệ thống trong các trận đấu huấn luyện ở Mỹ, được HLV McLaren coi là "quân át chủ bài", là vũ khí bí mật khi thế trận bế tắc. Đây cũng là lần đầu tiên sau mười năm Becks có mặt trong danh sách thi đấu chính thức mà không được ra sân ngay từ đầu.
Thoạt nhìn, lựa chọn như vậy có vẻ không phải là một sai lầm lớn. Trong hiệp một, Shaun Wright-Phillips nhỏ con là điểm sáng duy nhất. Nhưng cầu thủ cánh của Chelsea không thể kết nối toàn đội, cường độ hỗ trợ cho hàng công cũng không bằng Becks.
McLaren trước đó cũng thừa nhận việc không sử dụng Becks là có rủi ro, nhưng đồng thời ông cũng viện dẫn lý do "vạn người mê" bị chấn thương ở Mỹ và vừa bình phục chưa lâu là căn cứ để ông "nhất định phải đưa ra lựa chọn".
Nếu không phải hiệp một kết thúc với tỷ số 0:2 quá chướng mắt, Becks có lẽ đã không trực tiếp từ phòng thay đồ bước ra sân bóng. Becks khoác áo số 17 khiến người ta thấy lạ lùng, nhưng anh đã thể hiện phong độ thi đấu tốt đẹp.
Những đường chuyền và tạt bóng của "David Vương" đều rất hiệu quả, chỉ là hàng phòng ngự của Croatia đã theo kèm Crouch rất chặt, liên tục phá giải những đường chuyền của Becks. Nhưng dù cẩn thận đến mấy cũng có sơ suất, ở phút thứ 65, đường chuyền "tên lửa định vị" chuẩn xác của Beckham cuối cùng cũng đã phát nổ trong khu vực đối phương. Từ đường tạt bóng kinh điển ở góc 45 độ, Crouch băng vào dứt điểm một chạm, cặp bài trùng Beckham và Crouch lại một lần nữa phát huy uy lực. Mặc dù Beckham đã lớn tuổi, nhưng những đường cong "thương hiệu Beckham" vẫn là thứ vũ khí đáng sợ nhất.
Thế nhưng, ngọn lửa mà Becks thắp lên lại không thể giúp Anh thoát khỏi thảm họa. Bàn thắng của Petric đã phá tan hoàn toàn giấc mơ Euro của Becks.
Mùa hè năm sau, "vạn người mê" chỉ có thể cùng vợ đi "diễu hành" một cách miễn cưỡng. Điều đáng để cảm thán là, Euro lẽ ra rất có thể là giải đấu xuyên lục địa cuối cùng của Becks, nhưng giờ đây khắc sâu trong lòng mọi người chỉ là hình ảnh người đàn ông điển trai ấy với vẻ bất lực và cô đơn sau tiếng còi mãn cuộc.
Sau trận đấu, Becks lập tức bày tỏ thái độ, mình sẽ không lựa chọn rời khỏi đội tuyển quốc gia: "Người Israel đã trao cho chúng tôi cơ hội thứ hai, tấm vé đi tiếp vốn đã nằm sẵn trong tay nhưng chúng tôi lại không thể nắm bắt. Chúng tôi thất vọng cùng cực. Chắc chắn, tôi sẽ không rời đi, giống như tôi đã nhấn mạnh khi bị loại khỏi đội và khi trở lại đội tuyển quốc gia, tôi sẽ không rời đi."
Nhưng liệu ở World Cup 2010 tại Nam Phi, người ta còn có thể thấy một Becks 35 tuổi thi đấu?
Có lẽ những đường cong "xa hoa" của Beckham giờ chỉ còn là ký ức trong mơ.
Khi người hâm mộ Croatia đang ăn mừng trên khán đài, McLaren hẳn đang thắc mắc tại sao những ngư���i Croatia này lại "ra tay" với đội tuyển Anh của mình vào thời điểm này.
Kỳ thực, chính hắn mới là đáp án của vấn đề này, bởi đội tuyển Anh dưới sự dẫn dắt của hắn chỉ là một đội quân suy yếu.
Thua 2:3 trước Croatia, Anh đánh mất tư cách đi tiếp, McLaren thì sẽ mất đi ghế HLV trưởng của mình.
Trận đấu vừa kết thúc, McLaren vừa bị phế truất, công việc tìm kiếm HLV trưởng mới của Anh đã bắt đầu.
Shearer là ứng cử viên sáng giá cho vị trí HLV trưởng mới của Anh. Khi còn là cầu thủ, thái độ làm việc tận tâm của Shearer từng là hình mẫu cho cả nền bóng đá Anh. Hiện tại, nhiều cầu thủ trong đội đều từng lớn lên khi xem Shearer thi đấu, thậm chí có người còn có cơ hội hợp tác với anh ấy trong giai đoạn cuối sự nghiệp ở đội tuyển quốc gia.
Shearer, người hiểu rõ sâu sắc bóng đá Anh, cũng không gặp vấn đề gì trong việc giao tiếp với các cầu thủ. Sau khi giải nghệ, Shearer cùng Lineker và các cựu cầu thủ khác trở thành bình luận viên bóng đá. Dưới ảnh hưởng của những người có phong cách hài hước như Lineker và Pratt, tính cách nóng nảy trước đây của Shearer cũng dần biến mất. Anh ấy thậm chí còn thường xuyên nói những câu đùa dí dỏm khi bình luận trực tiếp, lấy những "chuyện xấu" của mình năm xưa ra để mua vui cho mọi người.
Một Shearer như vậy hoàn toàn có thể trở thành người nắm giữ chiếc ghế HLV trưởng mới của đội tuyển Anh. Vấn đề duy nhất là năng lực huấn luyện của anh ấy chưa được số đông công nhận, anh còn thiếu thành tích đủ để thuyết phục mọi người.
Một ứng cử viên khác có thể khiến người hâm mộ Anh cảm thấy lúng túng, đó chính là HLV đương nhiệm của Nga, người Hà Lan Hiddink, người đã loại đội tuyển Anh khỏi Euro 2008.
Hiddink từng dẫn dắt các đội như Eindhoven, Real Madrid, Hà Lan, Hàn Quốc và Nga đều trình diễn lối đá đẹp mắt và cuốn hút. Trong đó, đội Eindhoven dưới sự lãnh đạo của ông đã vô địch Champions League năm 1988, còn đội Hàn Quốc đạt hạng tư World Cup dưới sự dẫn dắt của ông có thể coi là một kỳ tích.
Với lý lịch huy hoàng như vậy, cộng thêm thái độ làm việc ít nói, lặng lẽ, Hiddink không nghi ngờ gì là ứng cử viên tốt nhất trong mắt FA.
Chỉ là, Hiddink hiện đang là HLV trưởng của Nga, vừa dẫn dắt đội bóng lọt vào vòng chung kết Euro. Rất khó để ông trở thành HLV trưởng của đội tuyển Anh trong thời gian ngắn. Việc ông đã loại đội tuyển Anh khỏi vòng chung kết Euro, ít nhiều gì người Anh cũng có thể có một chút cảm xúc mâu thuẫn với vị HLV người Hà Lan này. Hơn nữa, kinh nghiệm huấn luyện của Hiddink tại Real Madrid, Hà Lan và Nga, dù các đội bóng trình diễn lối đá đẹp mắt, nhưng về thành tích thì không mấy khả quan. Liệu Hiddink có thích nghi được với bóng đá Anh hay không vẫn là một dấu hỏi.
Allardyce là một "con cưng" khác của truyền thông Anh. Khi còn ở Bolton, lối huấn luyện thú vị của Allardyce luôn là đề tài bàn tán sôi nổi của người hâm mộ. Sau khi ông rời Bolton, thành tích của đội bóng này đã sa sút không phanh ở mùa giải đó. Điều này cũng phần nào phản ánh năng lực huấn luyện của Allardyce.
Ngoài ra, Curbishley của West Ham United và O'Neill của Aston Villa cũng là những ứng cử viên tiềm năng. Curbishley đã giúp West Ham thể hiện sức chi���n đấu không tệ ở mùa giải này, năng lực huấn luyện cũng khá tốt. Nhưng trước đây, người này từng gây khó dễ cho việc triệu tập cầu thủ Grimm vào đội tuyển Anh, e rằng đã bất hòa với FA, cơ hội không lớn.
O'Neill, khi được liên hệ đến vị trí HLV trưởng Anh, đã công khai tuyên bố: "Rất rõ ràng đây là lời đồn vô căn cứ. Tôi đang làm rất tốt ở Aston Villa, tạm thời chưa có ý định rời đi. Mọi việc đều phải từng bước một."
Từ thái độ của người trong cuộc, khả năng O'Neill nhậm chức cũng không lớn.
Còn có một vài HLV tiềm năng khác, lần lượt là Capello đang rảnh rỗi ở nhà, Lippi và Scolari, cựu HLV trưởng Bồ Đào Nha người Brazil vừa bị sa thải.
Cả ba đều có chiến công hiển hách. Lippi từng nói trước đây rằng ông hy vọng đến Anh để thử sức. Nhưng sau khi vô địch World Cup, "Cáo bạc Italia" dường như đã quyết định rút lui trong vinh quang sau khi trải qua áp lực cực lớn. Khi truyền thông nhiều lần hỏi về việc liệu ông có trở lại công việc không, ông đều khẳng định là không có quyết định này.
Scolari, từng là một trong những ứng cử viên cho vị trí HLV trưởng Anh trước khi McLaren lên nắm quyền. Nhưng vị HLV người Brazil đã vô cùng tức giận khi FA để lộ thông tin cho truyền thông trong lúc ông đang cân nhắc. Trong cơn giận dữ, ông đã từ chối tiếp tục đối thoại với FA. Giờ đây, nếu FA tìm cách mời ông ấy huấn luyện trở lại, e rằng sẽ tốn không ít công sức.
Hy vọng lớn hơn một chút lại là Capello. Là một danh thủ, Capello, dù mùa giải trước ở Tây Ban Nha bị mọi người dè bỉu, ông ấy vẫn mang về một chức vô địch La Liga cho Real Madrid, giành được sự tôn trọng cuối cùng cho chính mình. Nhưng phong cách bảo thủ của ông trong những năm gần đây có thể trở thành nỗi e ngại lớn nhất của FA.
Hiện tại, đội tuyển Anh chính là một "khoai lang bỏng tay", rơi vào tay ai cũng là một rắc rối lớn. Người có năng lực thì FA để mắt nhưng họ không muốn đến, người không có năng lực thì muốn đến nhưng FA lại không tin tưởng.
Tóm lại, vì Anh không thể dự vòng chung kết Euro, FA lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan. Vẫn câu nói đó, trời làm nghiệt còn có thể cứu vãn, tự gây nghiệt thì không thể sống.
Việc Anh bị loại là hoàn toàn do vấn đề của FA, HLV trưởng, cộng thêm một bộ phận cầu thủ. Lần này, tấm màn hào nhoáng của cái gọi là "đội tuyển Anh mạnh nhất lịch sử" đã bị lột trần khi họ thậm chí không thể vượt qua vòng loại. Nỗi ê chề này, chỉ có họ mới có thể cảm nhận.
Trong nước phê bình không ngừng, nước ngoài cũng tương tự, một số người vốn không liên quan gì đến chuyện này cũng nhao nhao đứng ra, châm chọc bóng đá Anh.
"Việc Anh bị loại hoàn toàn là họ gieo gió gặt bão, không thể trách ai được. Đầu tiên, McLaren khó thoát khỏi tội lỗi, hắn có rất nhiều cầu thủ giỏi nhưng không biết cách sử dụng. Giờ đây, Anh không thể dự Euro, sự nghiệp đội tuyển quốc gia của những cầu thủ giỏi đó về cơ bản coi như bị hủy hoại. Còn lại những người khác, trong mắt tôi nhiều nhất cũng chỉ là đội bóng hạng hai của châu Âu!"
Mọi người làm sao cũng không thể tưởng tượng nổi, Digan lại có thể chỉ trích Anh vào thời điểm chính mình cũng đang gặp rắc rối, nguyên nhân là gì?
Digan r��t hâm mộ cầu thủ Beckham này!
Nội dung biên tập này được thực hiện bởi truyen.free và xin khẳng định bản quyền thuộc về chúng tôi.