(Đã dịch) Sân Bóng Cuồng Đồ - Chương 272: Ý
Khi hai đội cầu thủ bước ra sân, người hâm mộ bóng đá Bỉ lập tức bùng nổ những tiếng reo hò, bởi họ đã thấy Digan ở hàng tiền đạo.
Vai trò của Digan đối với đội tuyển Bỉ là không thể nghi ngờ. Chỉ cần Digan có mặt trên sân, Bỉ sẽ trở thành một đội bóng hoàn toàn khác, và họ sẽ có hy vọng chiến thắng.
Huấn luyện viên trưởng đội tuyển Ý, Lippi, vẫn ��ứng bên đường biên với vẻ mặt không đổi. Nửa giờ trước đó, ông đã nhận được danh sách ra sân của đội Bỉ và biết tin Digan sẽ thi đấu. Tuy nhiên, khi nhìn thấy Digan bước ra sân, tim ông vẫn không khỏi thắt lại.
Hai đội đứng nghiêm trên sân, quốc ca của hai nước vang lên. Digan đứng trên sân, trong lòng cũng đang tính toán làm thế nào để đối phó đội tuyển Ý, một đối thủ mạnh trên con đường giành chức vô địch World Cup.
Tại World Cup 2006 ở Đức, đội tuyển Ý đã để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho thế giới. Trong hoàn cảnh đó, đội tuyển Ý không chỉ kiên trì những đặc trưng riêng của mình mà còn trình diễn lối đá vô cùng đẹp mắt.
Nếu bắt buộc Digan phải tìm ra một người đáng sợ nhất trong đội hình Ý, thì đó chắc chắn là Lippi. Khả năng điều hành đội bóng của ông có thể ví như điều khiển cánh tay vậy.
Trước đó, trong thời gian nằm viện, Digan cũng đã cho người tìm kiếm và ghi lại các trận đấu vòng bảng của Ý để nghiên cứu kỹ lưỡng đối thủ này.
Tại World Cup năm nay, đội tuyển Ý thường sử dụng các sơ đồ chiến thuật cơ bản là 4-3-1-2 và 4-3-2-1. Tuy nhiên, Lippi, một bậc thầy chiến thuật, sẽ linh hoạt thay đổi sang các sơ đồ 3-3-1-3 hay 4-4-1-1 tùy theo diễn biến và yêu cầu của trận đấu.
Ví dụ như trong trận đấu vòng bảng gặp đội tuyển Mỹ, khi tỷ số hòa 1-1 đang bế tắc, ông đã thay một hậu vệ trung tâm là Zaccardo bằng tiền đạo Del Piero, chuyển sang sơ đồ 3-3-1-3 để tăng cường lực lượng tấn công.
Trong trận bán kết gặp đội tuyển Đức, nhằm tăng cường khả năng kiểm soát khu vực giữa sân và thay đổi phương thức tấn công, Lippi đã lần lượt chuyển đổi đội hình từ 4-3-1-2 sang 4-4-1-1 và 4-2-2-2 trong hiệp phụ, và cuối cùng đã giành chiến thắng ở những phút cuối cùng.
Điều đó cho thấy, Lippi, vị huấn luyện viên lão luyện này, thực sự có khả năng sắp xếp đội hình với tính toán rất cao, và đặc biệt đa dạng trong việc thay đổi chiến thuật, có thể điều chỉnh kịp thời và hợp lý. Ông luôn biết cách sử dụng đúng người, đúng việc cho cả tấn công lẫn phòng thủ.
Trong sáu trận đấu trước đó, đội tuyển Ý đã sử dụng tất cả các cầu thủ trong danh sách 23 người, trừ hai thủ môn dự bị. Điều này cho thấy đội hình của họ thực sự đồng đều và chất lượng.
Từ các sơ đồ chiến thuật cơ bản mà đội tuyển Ý sử dụng, có thể thấy ba tiền vệ phòng ngự ở giữa sân chính là hạt nhân trong việc chuyển đổi trạng thái công thủ của họ. Đội hình cơ bản của Ý thường có sự thay đổi ở tuyến tiền đạo: khi sử dụng sơ đồ 4-3-1-2, hai tiền đạo là Toni và Gilardino; còn khi dùng 4-3-2-1, tiền đạo Gilardino sẽ được rút ra, thay vào đó là một tiền vệ tấn công như Camoranesi hoặc Iaquinta.
Các vị trí khác trong đội hình cơ bản bao gồm: thủ môn Buffon; bốn hậu vệ lần lượt là Zambrotta, Grosso, Cannavaro và Materazzi; ba tiền vệ phòng ngự ổn định là Gattuso, Pirlo và Perrotta; và một tiền vệ tấn công chủ lực là Totti.
Đặc điểm lớn nhất của đội tuyển Ý chính là hàng tiền vệ và hậu vệ mạnh mẽ, ổn định – đây là nét nổi bật của đội hình này. Khi phòng ngự, ba tiền vệ phòng ngự ở khu vực giữa sân sẽ tạo thành một bức tường vững chắc. Bốn hậu vệ đều có những đặc điểm riêng. Còn khi tấn công, Pirlo là hạt nhân, đồng thời hai hậu vệ cánh Grosso và Zambrotta cũng sẽ dâng cao kịp thời hỗ trợ.
Khi sử dụng sơ đồ 4-3-2-1, Toni là mục tiêu tấn công hàng đầu, phía sau anh là Perrotta và Totti. Ba tiền vệ phòng ngự giữa sân sẽ di chuyển ngang và sẵn sàng dâng cao bất cứ lúc nào để tìm kiếm cơ hội tấn công, tạo nên một khối gồm tới bảy người ở tuyến giữa.
Khi sử dụng 4-3-1-2, Gilardino sẽ di chuyển rộng sang cánh để hỗ trợ hoặc len lỏi vào khu vực phía trước khung thành. Tuyến giữa cũng có tới sáu cầu thủ. Việc sở hữu nhiều cầu thủ ở tuyến giữa giúp đội tuyển Ý linh hoạt và đa dạng hơn trong tấn công, đây là một đặc điểm rõ rệt của họ.
Trong sáu trận đấu trước đó tại World Cup năm nay, đội tuyển Ý đã ghi tổng cộng 11 bàn. Thời điểm ghi bàn được phân bổ khá đều: 4 bàn trong hiệp một, 5 bàn trong hiệp hai, và 2 bàn trong hiệp phụ – tất cả đều được ghi trong trận đấu với Đức.
Xét về phân bổ cầu thủ ghi bàn, con số cũng rất đồng đều: 11 bàn thắng đến từ 10 cầu thủ khác nhau. Trong đó, các trung vệ ghi 3 bàn, tiền đạo ghi 6 bàn, và tiền vệ ghi 2 bàn.
Về kiểu tấn công, như Digan đã từng nói trong phòng thay đồ, việc tận dụng các pha bóng cố định là một phương tiện tấn công quan trọng của đội tuyển Ý. Họ đã ghi 6 bàn từ các pha bóng cố định, 2 bàn từ tấn công trực diện và 3 bàn từ các pha phản công nhanh. Đáng chú ý, có 4 bàn thắng được ghi bằng đầu, tất cả đều đến từ các tình huống phối hợp từ bóng cố định.
Ý thường phát động tấn công từ hai biên sân, và cách thức chuyền bóng cuối cùng rất đa dạng. Các cầu thủ kiến tạo chính là Pirlo và Totti, với số lần kiến tạo lần lượt là bốn và ba.
Việc phòng bị các pha bóng cố định của Ý, cùng với cắt đứt mối liên hệ giữa Pirlo, Totti và các cầu thủ tấn công phía trên, chính là nhiệm vụ trọng tâm của đội tuyển Bỉ ngày hôm nay.
Về mặt tấn công, đội tuyển Ý chỉ có thể coi là đạt tiêu chuẩn. Điều thực sự khiến Digan cảm thấy bị đe dọa chính là khả năng phòng ngự của họ. Trong những trận đấu kéo dài trước đó, Ý chỉ để thủng lưới tổng cộng một bàn, mà đó lại là một pha phản lưới nhà của Zaccardo.
Xét về sắp xếp chiến thuật, đội bóng của Lippi về cơ bản không mắc sai lầm chiến thuật nào. Pha phản lưới nhà kia cũng chỉ là do đối thủ tạt bóng từ biên vào, và hậu vệ đã cố gắng phá bóng nhưng vô tình đưa bóng về lưới nhà – hoàn toàn là vấn đề về kỹ năng xử lý bóng.
Phòng ngự là sở trường được công nhận của đội tuyển Ý. Chiến lược phòng ngự lấy tập thể làm gốc đã phù hợp với nguyên tắc phát triển của bóng đá hiện đại và cũng là bảo bối giúp Ý giành chiến thắng.
Hàng rào phòng ngự đầu tiên của Ý là một tiền đạo và hai tiền vệ tấn công phía trên sẽ tranh chấp và gây áp lực. Một khi tuyến phòng ngự đầu tiên bị xuyên phá, toàn đội sẽ lập tức lùi về khu vực giữa sân và phòng ngự. Các tiền vệ tấn công sẽ tiếp tục lùi về truy cản, trong khi ba tiền vệ phòng ngự ở giữa sân sẽ tạo thành một hàng rào phòng thủ liên kết chặt chẽ và vững chắc. Gattuso, Pirlo và Perrotta đều có những ưu điểm riêng.
Gattuso xứng đáng là bậc thầy trong việc cắt bóng. Pirlo là người khởi xướng các đợt tấn công từ phòng ngự, còn Perrotta là cầu thủ có ý thức phòng ngự và thể lực tốt nhất trong đội tuyển Ý.
Nếu tuyến phòng ngự thứ hai bị xuyên thủng, đội trưởng Cannavaro ở khu vực trung lộ là lựa chọn hàng đầu cho việc tranh chấp và bọc lót. Các trung vệ cao to sẽ chịu trách nhiệm kèm người và tranh chấp bóng bổng. Hai hậu vệ cánh cũng có nhiệm vụ riêng, và kịp thời bảo vệ khu vực trung lộ. Ngoài tuyến phòng ngự cuối cùng này, đội tuyển Ý còn sở hữu thủ môn xuất sắc nhất thế giới là Buffon. Trong thời kỳ đỉnh cao, Buffon thực sự xứng đáng với danh hiệu Thủ môn xuất sắc nhất, anh đã thể hiện khả năng phòng ngự đáng kinh ngạc.
Do đó, chiến lược phòng ngự của đội tuyển Ý dựa trên nỗ lực tập thể, đồng thời thể hiện những đặc điểm riêng: Thứ nhất, chủ yếu là phòng ngự khu vực theo dây chuyền, kết hợp với kèm người áp sát. Mỗi cầu thủ phòng ngự đều có nhiệm vụ rõ ràng và hành động dứt khoát.
Thứ hai, ba tuyến liên kết chặt chẽ, toàn đội hành động nhất quán. Khi hàng tiền đạo gây áp lực và tranh chấp, hàng tiền vệ sẽ kịp thời tạo thành bức tường chắn ở trung lộ. Trong khi hàng tiền vệ phòng ngự, hàng hậu vệ sẽ lấy bóng làm trung tâm, kịp thời dâng lên, bọc lót và bảo vệ, giúp cho nhịp điệu phòng ngự của toàn đội luôn tươi mới và chủ động.
Thứ ba, đội tuyển Ý không chỉ đơn thuần là phòng ngự lùi sâu, mà luôn duy trì lực lượng tấn công phản công ở tuyến trên. Trong trận đấu, họ rất giỏi trong việc tận dụng sự chuyển đổi nhịp điệu giữa phòng ngự lùi sâu và phản công, nhằm kiềm chế các pha phản công và tấn công của đối thủ, đồng thời duy trì áp lực tấn công lên đối thủ.
Phân tích thêm về chiến thuật đá phạt của đội tuyển Ý, các tình huống đá phạt ở khu vực trước khung thành đối phương về cơ bản do Totti và Pirlo đảm nhiệm. Tùy thuộc vào vị trí của điểm đá phạt (gần hay xa khung thành), và vị trí phòng ngự của các cầu thủ đối phương, cách thức đá phạt cũng sẽ thay đổi.
Đại thể có thể chia làm 3 loại: Thứ nhất, khi điểm đá phạt cách khung thành khoảng 30 mét trở lại và gần khu vực trung lộ, Totti và Pirlo sẽ phối hợp. Một trong hai người sẽ trực tiếp sút mạnh vào khung thành, với mục đích ghi bàn trực tiếp hoặc làm bóng đập vào cầu thủ phòng ngự, tạo ra đường bóng đổi hướng, để các cầu thủ tấn công khác băng vào dứt điểm.
Thứ hai, khi điểm đá phạt lệch khỏi khung thành, ở hai b��n cánh, cầu thủ đá phạt sẽ thực hiện một đường chuyền bổng chéo góc vào vòng cấm, nhắm vào vị trí di chuyển của cầu thủ tấn công, thu hút hàng phòng ngự đối phương. Sau đó, các cầu thủ như Toni, Materazzi, Gilardino sẽ ở khu vực trung lộ hoặc phía cột xa bật cao đánh đầu ghi bàn. Trong trận đấu với Mỹ, đội tuyển Ý đã áp dụng chiến thuật này và Gilardino đã ghi được một bàn thắng bằng đầu.
Thứ ba, khi đá phạt gần đường biên ngang, các tiền đạo sẽ kiềm chế các cầu thủ phòng ngự trong vòng cấm địa. Người đá phạt sẽ chuyền bóng đến khu vực chính giữa trước vạch 16m50, để các cầu thủ khác băng lên sút xa.
Mặc dù chưa ghi bàn bằng chiến thuật này, nhưng nó đã tạo ra mối đe dọa rất lớn cho khung thành đối phương.
Đồng thời với việc coi bóng cố định là vũ khí tấn công mạnh nhất của đội bóng, Lippi cũng có những sắp xếp chuyên biệt cho việc phòng ngự các tình huống đá phạt sân nhà. Ông chủ yếu sử dụng hàng rào người và kèm chặt các cầu thủ tấn công chủ chốt của đối phương. Lippi chú ý kiểm soát khu vực phía sau hàng rào và hai bên cánh, nhằm ngăn chặn đối thủ thực hiện các pha phối hợp. Đối với những quả bóng bổng vào khu vực khung thành, các cầu thủ có kỹ thuật tốt, có lợi thế về chiều cao sẽ tranh chấp trên không hoặc thủ môn sẽ xuất thần lao ra bắt bóng. Nhờ sự bố trí hợp lý và trách nhiệm rõ ràng, các tình huống đá phạt của đối thủ không gây ra quá nhiều nguy hiểm cho khung thành đội tuyển Ý.
Việc đội tuyển Ý có thể bứt phá trong hoàn cảnh không được đánh giá cao trước đó cho thấy cách vận dụng kỹ thuật và chiến thuật của họ có một nét đặc biệt. Trong tấn công, họ tìm kiếm sự đa dạng, sử dụng các kỹ thuật như chuyền dài, chuyền ngắn, tạt bóng một cách cân bằng. Trong phòng ngự, họ chú trọng lối chơi tập thể ở khu vực giữa sân, với khả năng ngăn chặn và cắt bóng cực kỳ xuất sắc.
Huấn luyện viên trưởng Lippi càng là một người biết dùng người tài. Ông có thể sử dụng các cầu thủ một cách chính xác, hợp lý, phát huy sở trường của từng người. Trên sân đấu, ông luôn kịp thời phát hiện vấn đề và tìm ra giải pháp chính xác.
Đặc biệt, dưới áp lực lớn từ bê bối "Điện thoại đen" (Calciopoli) trong nước Ý, việc đội tuyển Ý có thể lọt vào trận chung kết đã chứng tỏ Lippi thực sự có phong thái của một bậc thầy trong việc quản lý nhân sự và khơi dậy tinh thần chiến đấu của cầu thủ.
Lối tấn công đa dạng và chiến lược phòng ngự lấy tập thể làm đầu là đặc điểm lớn nhất trong lối chơi của đội tuyển Ý. Đội tuyển Pháp có "Zidane", Bồ Đào Nha có "Figo", Brazil thì tập hợp nhiều siêu sao, nhưng Ý lại không có một cầu thủ "hạt nhân" hoàn chỉnh theo kiểu đó. Thế nhưng, họ vẫn dựa vào sức mạnh tập thể để lọt vào trận chung kết, và chính sự đồng đều này là điểm mạnh của họ.
Ý là một trường hợp khá đặc biệt trong số các đội bóng mạnh đẳng cấp thế giới. Dù sức mạnh tổng thể của họ không thua kém bất kỳ đối thủ nào, và nghiên cứu chiến thuật của họ cực kỳ phát triển, nhưng họ vẫn kiên trì lối chơi phòng ngự phản công ngay cả khi đối đầu với những đối thủ yếu hơn rất nhiều. Đây chính là một điểm yếu của họ. Đặc điểm rõ rệt nhất là trong các trận đấu của Ý, tỷ lệ kiểm soát bóng của họ luôn thấp đến bất ngờ.
Lần gần nhất Ý giành World Cup đã là vào năm 1982. Một số cầu thủ trong đội hình đó, như Baresi và Bergomi, có sự nghiệp cầu thủ rất dài và hiếm thấy ở tuổi đó. Lối chơi của họ lúc bấy giờ vẫn còn ảnh hưởng đến tận ngày nay.
Truyền thống bóng đá Ý dường như luôn rất rõ ràng: họ đặc biệt coi trọng kết quả.
Ví dụ như trận chung kết Champions League năm 2003 giữa AC Milan và Juventus, cả hai đội dường như đều muốn kéo trận đấu vào loạt sút luân lưu. Sau trận đấu, truyền thông Tây Ban Nha mỉa mai rằng, hai đội bóng Ý tiến vào chung kết thì đáng lẽ ra nên để họ sút luân lưu ngay sau tiếng còi khai cuộc để phân định nhà vô địch. Bóng đá ngày càng chú trọng hiệu quả và lợi ích. Hơn nữa, phòng ngự bê tông là "quốc bảo" của Ý, và phòng ngự cũng là một môn nghệ thuật. Về mặt tài năng thiên phú, Ý chưa bao giờ thiếu những hậu vệ giỏi và thủ môn xuất sắc.
Tất nhiên, về mặt chiến thuật, Ý chưa bao giờ từ bỏ sự cải tiến và luôn cố gắng tạo ra những đột phá. Tuy nhiên, sau nhiều năm đắm chìm, lối chơi truyền thống đã trở nên ăn sâu, thành thục như lái xe trên đường quen, đến mức nhắm mắt lại cũng biết cách chơi. Do đó, những yếu tố truyền thống được giữ gìn rất tốt.
Về đặc điểm cầu thủ, chỉ cần để ý đến những tài năng bóng đá mà Ý sản sinh trong những năm gần đây sẽ thấy, họ có những thủ môn, hậu vệ, tiền đạo hàng đầu thế giới, nhưng lại rất ít tiền vệ đẳng cấp thế giới.
Tuyến giữa của đội tuyển quốc gia Ý có hai đặc điểm: Một là bán đảo Apennine sản sinh rất nhiều cầu thủ "số 9 rưỡi" như Baggio, Zola, và hiện tại là Del Piero cùng Totti; nhưng lại thiếu vắng những cầu thủ "số 10" có khả năng tổ chức lối chơi.
Hai là có khá nhiều tiền vệ phòng ngự với kỹ thuật không tệ nhưng mang hình dáng "công binh", tuy nhiên lại thiếu những cầu thủ chạy cánh xuất sắc. Loại tiền vệ phòng ngự này có sự khác biệt lớn so với tiền vệ phòng ngự của các quốc gia khác ở khía cạnh tấn công. Họ chủ yếu gây nguy hiểm cho khung thành đối phương thông qua những đường chuyền xa và sút xa, hiếm khi thấy họ đột nhập vòng cấm địa nhỏ để dứt điểm như Lampard hay Gerrard.
Cầu thủ chạy cánh thì mới xuất hiện một Camoranesi, nhưng anh này lại là người nhập tịch từ Argentina. Phong cách của Ý vẫn ưa chuộng để các hậu vệ biên dâng cao tấn công từ cánh.
Việc thiếu vắng một số cầu thủ có đặc điểm nổi bật cũng là một điểm yếu của đội tuyển Ý.
Trong những giải đấu gần đây, đội tuyển Ý thường gặp vận rủi. Năm 2002, họ đụng độ Hàn Quốc, bị gỡ hòa trước khi hết giờ sau khi đã dẫn trước, và bị loại bởi bàn thắng vàng trong hiệp phụ.
Năm 2004, họ thậm chí còn không vượt qua được vòng bảng Euro. Mặc dù sở hữu nhiều cá nhân tài năng, nhưng họ không có đủ cơ hội thể hiện. Sau khi thành tích bị lu mờ giữa đám đông, những gì từng được ví như "thép tôi luyện" của bóng đá Ý đã trở nên bạc nhược.
Tuy nhiên, nhìn lại trận bán kết giữa Ý và Đức trước đó, điều Digan cảm nhận rõ ràng nhất là: với thứ phòng ngự được mệnh danh là nghệ thuật, Ý có thể liên tục giành chiến thắng.
Trong trận bán kết giữa Đức và Ý, sau khi Đức bị loại, camera truyền hình đã tinh ý ghi lại cảnh một nữ cổ động viên Đức rơi lệ đầm đìa.
Thực sự, với việc đội tuyển Đức đã thi đấu rất thành công trong giải đấu năm nay, các cổ động viên bóng đá Đức có thể nói là một trong những nhóm người hâm mộ hạnh phúc và vui vẻ nhất.
Ngược lại, đội tuyển Ý lại có một hành trình đầy gian nan, tiếp tục giữ vững truyền thống "chưa nóng máy" ở vòng bảng nhưng lại bùng nổ ở bán kết.
Tỷ số 2-0 đã kéo dài kỷ lục "gặp Ý là không thắng" của đội tuyển Đức ở các vòng chung kết giải đấu thế giới, đồng thời tạo ra khoảnh khắc đau lòng cho người hâm mộ bóng đá Đức.
Trong trận đấu đó, đội tuyển Ý đã dùng lối phòng ngự không kẽ hở khiến đội tuyển Đức không thể làm gì. Nếu không phải các tiền đạo đã bỏ lỡ nhiều cơ hội đối mặt thủ môn, tỷ số sẽ còn khiến người Đức khó xử hơn nữa.
Đối mặt với "hàng phòng ngự bê tông cốt thép" của Ý, "cỗ xe tăng Đức" gần như không có mấy cơ hội trong suốt trận đấu. Quan trọng hơn, hệ thống phòng ngự chặt chẽ của Ý đã khiến các cầu thủ Đức đánh mất khả năng kiểm soát trận đấu mà họ đã thể hiện trong những trận đấu trước.
Thắng thua của trận đấu nằm ở chỗ đội tuyển Ý đã thể hiện được phong cách của mình, trong khi người Đức lại tự đánh mất mình, từ đó khiến "Đoàn quân áo thiên thanh" một lần nữa trở thành người chiến thắng cuối cùng.
Là một cường quốc bóng đá truyền thống của thế giới, đội tuyển Ý luôn phát triển dựa trên lối phòng ngự, và đã biến phòng ngự thành một loại nghệ thuật. Có thể nói, ý thức phòng ngự đã thấm nhuần trong máu của các thế hệ cầu thủ Ý.
Một ví dụ rõ ràng nhất là Gattuso, một tiền vệ trung tâm, khi được thử sức ở vị trí trung vệ sau khi Nesta bị chấn thương, anh cũng đã thể hiện rất tròn vai.
Tại World Cup lần này, người ta thường xuyên thấy những đường chuyền quyết định và pha đột phá nguy hiểm của đối thủ bị cầu thủ Ý hóa giải một cách kịp thời ở những khoảnh khắc cuối cùng. Và dù đối thủ di chuyển hay phối hợp chính xác đến đâu, xung quanh vẫn luôn có bóng dáng cầu thủ Ý bám sát như hình với bóng.
Đặc biệt trong trận đấu với Đức trước đó, cảnh Schweinsteiger bị năm cầu thủ Ý "vây công" khi đang dẫn bóng đã trở thành một "meme" (ảnh chế) hot trên Internet, đồng thời cũng là minh họa hình ảnh rõ nét nhất cho trạng thái phòng ngự áp sát của đội tuyển Ý.
Dù đối thủ có đột phá được tầng tầng lớp lớp phòng ngự, họ vẫn phải đối mặt với thủ môn đẳng cấp thế giới Buffon. Với những pha bắt bóng bổng và cản phá bóng thấp đầy nỗ lực, anh đã bảo vệ khung thành Ý không bị công phá dễ dàng.
Tất nhiên, việc chỉ dựa vào phòng ngự đơn thuần không thể đảm bảo Ý sẽ giành chiến thắng. Mọi người có thể thấy, hạt nhân thực sự của đội tuyển Ý tại giải đấu năm nay không còn là Totti như trước, mà là Pirlo. Anh cùng với Buffon, người đã nhiều lần thực hiện những pha cứu thua đẳng cấp thế giới, đều là những cầu thủ mang tính hiện tượng của đội tuyển Ý hiện tại.
Nhờ sự điều tiết tỉ mỉ của Pirlo ở khu vực giữa sân, đội tuyển Ý mới có thể chuyển h��a hàng phòng ngự dày đặc thành những pha tấn công hiệu quả. Hơn nữa, phong thái điềm tĩnh và ung dung trên sân của anh còn là liều thuốc an thần cho cả đội tuyển Ý.
Từ "Cậu bé vàng" Rossi, đến "Hoàng tử buồn" Baggio, và giờ đây là Pirlo cùng Buffon, Ý vẫn tiếp tục sản sinh những cầu thủ hạt nhân mang tính "Định Hải Thần Châm", dẫn dắt đội tuyển Ý không ngừng tiến lên.
Phân tích con đường chiến thắng của Ý và các cường quốc khác như Đức, điều cốt yếu là kiên trì lối chơi và phong cách riêng, đồng thời sử dụng phương thức "tân hỏa tương truyền" giữa các thế hệ cầu thủ để duy trì phong cách đó. Và song song với việc gìn giữ truyền thống, các đội bóng mạnh truyền thống cũng không ngừng rèn giũa và cải tiến lối chơi của mình để thích nghi với thời cuộc.
Digan muốn dẫn dắt đội tuyển Bỉ giành chiến thắng trong trận đấu này, nhưng rốt cuộc, anh phải đối mặt với ba vấn đề lớn nhất: bậc thầy chiến thuật Lippi, ý thức phòng ngự chặt chẽ của Ý, và các pha bóng cố định tấn công của họ.
Thoạt nhìn có vẻ đơn giản, nhưng để thực sự thực hiện lại là một chuyện hoàn toàn khác. Hơn nữa, dù Ý có những điểm yếu, nhưng đội tuyển Bỉ lại càng phải đối mặt với nhiều rắc rối hơn. Digan tin rằng Lippi, một người cực kỳ tinh tường, chắc chắn đã nhìn ra những điểm yếu của Bỉ và sẽ khai thác, phóng đại chúng đến mức tối đa.
Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin quý vị độc giả vui lòng tôn trọng.