(Đã dịch) Sân Bóng Cuồng Đồ - Chương 120: Ancelotti
Khi còn là cầu thủ, Ancelotti đã xây dựng vững chắc vị thế lừng lẫy trong sự nghiệp bóng đá của mình. Ông từng là trụ cột tuyến giữa của Roma, AC Milan và đội tuyển quốc gia Ý, tổng cộng giành được 3 chức vô địch Serie A, 2 Champions League, 2 Cúp Liên lục địa (Toyota Cup), 2 Siêu cúp châu Âu và 1 Siêu cúp Ý.
Thời còn là cầu thủ, Ancelotti đã đạt đến đỉnh cao sự nghi���p tại AC Milan. Cùng đội bóng, ông giành được nhiều chức vô địch quốc gia, Champions League, Siêu cúp châu Âu và Cúp Liên lục địa.
Ancelotti cũng được vinh danh trong đội hình tiêu biểu của Euro 1988. Tuy nhiên, do tuổi tác và chấn thương, ông cuối cùng đã mất vị trí chính thức vào tay Albertini. Điều này cũng trực tiếp dẫn đến việc khi Ancelotti đến AC Milan (với vai trò huấn luyện viên sau này), Albertini đã phải rời đi.
Mặc dù Digan có chút coi thường sự tính toán nhỏ nhen của Ancelotti, nhưng không thể phủ nhận Ancelotti là một cầu thủ vĩ đại. Vào thời kỳ đỉnh cao của bộ ba người Hà Lan tại AC Milan, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào họ. Ancelotti, người cùng Rijkaard trấn giữ khu vực trung tuyến, luôn nhường cơ hội tấn công cho các đồng đội Hà Lan, còn bản thân ông tự nguyện gánh vác nhiệm vụ phòng ngự thầm lặng. Ngay cả khi Maldini và Baresi dâng cao hỗ trợ tấn công tận vòng cấm đối phương, Ancelotti vẫn kiên trì bọc lót ở khu vực giữa sân và phòng ngự. Ancelotti vốn sở hữu kỹ năng sút xa và khả năng đột phá xuất sắc, nhưng ông đã hy sinh cơ hội t��a sáng cá nhân vì lợi ích chung của đội bóng. Một nhân tài như vậy xứng đáng được gọi là người hùng. Khi đội bóng gặp bế tắc trong tấn công, khả năng công phá của Ancelotti mới có dịp phát huy. Ông đã không ít lần ghi bàn phá vỡ thế bế tắc của trận đấu. Trong những năm tháng Milan ngự trị, Ancelotti là cầu thủ toàn diện nhất của đội bóng.
Sau khi kết thúc sự nghiệp cầu thủ, Ancelotti bắt đầu làm trợ lý cho Sacchi tại đội tuyển quốc gia. Điều này đã in đậm "dấu ấn Sacchi" vào triết lý huấn luyện của ông.
Mùa giải 1995/1996, Ancelotti dẫn dắt Reggina thăng hạng Serie A thành công, bắt đầu tạo dựng tên tuổi. Đến mùa giải 1996/1997, sau khi đưa Parma giành ngôi Á quân Serie A, Ancelotti chính thức gia nhập hàng ngũ những huấn luyện viên danh tiếng.
Mùa giải 1998/1999, với khoản ngân sách lớn đầu tiên, Ancelotti đến dẫn dắt Juventus, bắt đầu sự nghiệp huấn luyện tại một đội bóng lớn. Khi tiếp quản Juventus giữa mùa giải từ tay Lippi, Ancelotti gánh vác áp lực khổng lồ. Đáng tiếc, áp lực này lại không biến thành động lực. Tại trận bán kết Champions League lượt đi, dù dẫn trước một bàn, họ bị MU gỡ hòa 1-1. Đến trận lượt về trên sân nhà, Juventus dẫn trước hai bàn nhưng lại bất ngờ để đối thủ ghi liền ba bàn, thua ngược 2-3! "Thói quen" bị ngược dòng của Ancelotti cũng bắt đầu từ đây.
Trong hai mùa giải tiếp theo, Juventus dưới thời Ancelotti thi đấu khá thất thường ở đấu trường châu Âu. Thậm chí, họ phải chịu thất bại ê chề trước Celta tại UEFA Cup 1999/2000. Mùa giải Champions League 2000/2001, do phong độ thất thường của Zidane và Van Der Sar, dù vẫn đứng đầu bảng khi còn hai lượt trận, họ lại bất ngờ thua liền hai trận, đành ngậm ngùi bị loại ngay từ vòng bảng.
Tất nhiên, nổi tiếng nhất vẫn là mùa giải Serie A 1999/2000, khi Juventus dẫn trước 9 điểm nhưng lại để mất chức vô địch vào tay Lazio ở vòng đấu cuối cùng, sau trận thua 0-1 trong mưa lớn trước Perugia, đành ngậm ngùi về nhì. Tại Coppa Italia, họ cũng thiếu may mắn khi bị Lazio loại do kém hơn về số bàn thắng sân khách.
Vào mùa giải 2000/2001 tại Serie A, Juventus từng có lúc kém Roma 12 điểm, nhưng Ancelotti không hề từ bỏ, kiên trì bám đuổi đoàn quân Roma của Capello. Roma chỉ chính thức vô địch ở vòng đấu cuối cùng. Tuy nhiên, nếu Ancelotti không quá bảo thủ trong trận đấu với Roma, khiến Juventus bị cầm hòa 2-2, thì chức vô địch năm đó có thể đã thuộc về Juventus. Cuối cùng, Juventus tiếc nuối cán đích ở vị trí Á quân. Còn tại Coppa Italia, họ lại bị Brescia của Roberto Baggio loại.
Danh dự của Juventus không cho phép họ trắng tay ở Serie A liên tiếp ba mùa giải. Cuối cùng, Ancelotti đã phải ra đi trong sự thất vọng, trong khi Lippi, người trở lại sau đó, lại gặt hái thành công chưa từng có.
Vào giữa mùa giải 2001/2002, Ancelotti chuyển đến AC Milan, thay thế huấn luyện viên người Thổ Nhĩ Kỳ Terim. Với phong cách quen thuộc của Ancelotti, đội hình Milan dù mạnh mẽ đến bất ngờ nhưng vẫn thi đấu khá chật vật tại giải vô địch quốc gia. Mặc dù nửa đầu mùa giải thi đấu xuất sắc, giành chức vô địch mùa đông với 39 điểm, nhưng nửa sau mùa giải, căn bệnh cũ "gặp yếu không mạnh" lại tái phát. Sau nửa năm cạnh tranh gay gắt với Juventus của Lippi, Milan vẫn quen thuộc với vi���c hụt hơi ở những thời khắc cuối cùng và chỉ cán đích ở vị trí thứ ba.
Năm thứ hai Ancelotti đến Milan, ông đã dẫn dắt Rossoneri giành được chức vô địch Champions League và Coppa Italia.
Coppa Italia, dù là một danh hiệu ít được coi trọng, nhưng ít nhất họ cũng có thể tự hào là "Cú đúp danh hiệu" phải không?
Cần biết rằng, lần gần nhất AC Milan nâng cúp Coppa Italia còn phải ngược dòng thời gian về tận mùa giải 1976-1977. Nhưng đừng quên đối thủ của Milan trong trận chung kết lại chính là Capello, người không giỏi đá cúp.
Đến năm thứ ba, họ giành chức vô địch Serie A với số điểm cao chưa từng có trong kỷ nguyên tính 3 điểm cho một trận thắng. Đó là khoảnh khắc đỉnh cao đầu tiên của Ancelotti với AC Milan, xét một cách tương đối.
Tuy nhiên, trong năm đầu tiên, họ bị Dortmund "tắm máu" tại UEFA Cup. Mùa giải 2002/2003, Milan bị Juventus chèn ép ở giải vô địch quốc gia. Đến Toyota Cup 2003/2004, họ lại để đối thủ ngược dòng giành chiến thắng.
Cũng trong năm đó, Ancelotti, người từng hùng hồn tuyên bố rằng ngay cả đội hình dự bị cũng có thể vô địch, lại chứng kiến đội nhà bị Lazio quét sạch 4-0 tại Coppa Italia. Mùa giải 2004/2005 thậm chí còn là một mùa giải đầy cay đắng đối với AC Milan. Tại Champions League, sau khi dẫn trước 2-0 trên sân nhà trước PSV, Milan suýt chút nữa bị ngược dòng ở trận lượt về với thất bại 1-3. Thoát hiểm lần đầu nhưng không thể tránh khỏi "thảm họa Istanbul". Ở trận chung kết, họ bị Liverpool ngược dòng ghi ba bàn và để mất chức vô địch, tạo nên "phép màu Liverpool" nổi tiếng.
Tại Serie A, họ cũng sớm bị loại khỏi cuộc đua vô địch. Kết quả là, một đội bóng bị coi là "con rơi" của Milan, với một đội hình già nua và chắp vá, lại bùng nổ một cách điên rồ. Còn tại Coppa Italia, họ bị Udinese "càn quét" với tỷ số 1-4.
Nếu không có Digan, AC Milan của Ancelotti đã phải tiếp tục những tháng ngày khốn khó. Ở kiếp trước, thành tích của AC Milan tại Serie A mùa giải 2005 lại một lần nữa chứng minh Ancelotti là "kẻ về nhì vĩnh cửu". Tuy nhiên, scandal dàn xếp tỷ số Serie A sau đó đã lật ngược kết quả này. AC Milan, đội ban đầu có 88 điểm, bị trừ 30 điểm. Nhưng sau khi 4 đội bóng bị phạt và bảng xếp hạng Serie A được sắp xếp lại, họ vẫn có 58 điểm và giành được suất dự Champions League.
Vì màn trình diễn "tệ hại" trong hai mùa giải này, năng lực huấn luyện của Ancelotti dần vấp phải nhiều tranh cãi. Đặc biệt là mùa giải 2005, ông gần như phải đối mặt với tin đồn "bị sa thải" từ đầu đến cuối.
Mùa giải 2006-2007 có thể nói là một mùa giải đầy thăng trầm đối với Ancelotti. Có lúc ông đã bị truyền thông "tuyên án tử hình", nhưng chức vô địch Champions League đã giúp ông có cơ hội tiếp tục tại vị. Giành được Champions League trong một mùa giải đầy khó khăn như vậy đủ để củng cố vững chắc vị trí của Ancelotti.
Tuy nhiên, để trở thành một Ferguson của Serie A không hề dễ dàng. Các huấn luyện viên Serie A rất giỏi nghiên cứu chiến thuật, và hiếm có huấn luyện viên nào dẫn dắt một đội bóng lâu năm mà đối thủ vẫn không tìm ra cách khắc chế như Ancelotti đã làm được. Nhưng để tiếp tục giữ vững vị trí, ông cần mang đến những thay đổi mới cho đội bóng, ngay cả khi đội hình cơ bản không thay đổi nhiều.
Không lâu sau đó, giai đoạn huy hoàng thứ hai của Ancelotti tại Milan kết thúc. Ancelotti lại tiếp tục hành trình mới của mình.
Mùa giải 2008/2009, AC Milan vẫn không gặt hái được thành công lớn. Dù trước đó đã tuyên bố mục tiêu giành UEFA Cup để hoàn thành "Đại Mãn Quán", Milan lại bị loại sau khi hòa 1-1 trên sân khách và dẫn trước hai bàn trên sân nhà nhưng vẫn bị Bremen cầm hòa, rồi bị loại vì luật bàn thắng sân khách.
Trong suốt bảy năm rưỡi liên tục dẫn dắt Milan dưới thời Berlusconi, Ancelotti có những điểm vượt trội của riêng mình. Dù tính cách có phần bảo thủ, nhưng về mặt chiến thuật, Ancelotti là một bậc thầy. Bằng không, làm sao một đội bóng với một huấn luyện viên trưởng và đội hình không thay đổi quá nhiều trong hơn bảy năm lại có thể đạt được những thành tích xuất sắc đến vậy?
Trong bảy năm đó, ông đã mang về cho AC Milan 2 chức vô địch Champions League, 1 Serie A, 2 Siêu cúp châu Âu, 1 FIFA Club World Cup, 1 Coppa Italia và 1 Siêu cúp Ý.
Điểm vượt trội của Ancelotti nằm ở khả năng ông có thể cân bằng giữa sự "can thiệp vào công việc" của chủ tịch câu lạc bộ, yêu cầu chiến thuật của bản thân, mong muốn của các ngôi sao trong đội và những lựa chọn chiến thuật của mình. Trên sân, ông thực hiện ý đồ chiến thuật của mình, ngoài sân, ông làm hài lòng tất cả các bên. Đây là một kỹ năng quản lý vượt xa chuyên môn chiến thuật, đòi hỏi sự mềm mỏng và khéo léo, điều mà không phải huấn luyện viên trưởng nào cũng làm được.
Có người cho rằng Ancelotti không đủ "bàn tay sắt" so với Capello, nhưng phòng thay đồ của AC Milan lại chưa bao giờ gặp phải nhiều vấn đề như Barcelona. Về điểm này, ở Ý, Ancelotti và Spalletti là những người làm tốt nhất. Do đó, Ancelotti không chỉ là một bậc thầy chiến thuật mà còn là một chuyên gia quản lý hàng đầu.
Năm 2009, AC Milan thay đổi huấn luyện viên, Leonardo chính thức tiếp quản ghế nóng. Sau khi Ancelotti rời chức, ông đã nhận lời mời của Abramovich, chuyển đến Chelsea với hợp đồng 3 năm trị giá 20 triệu bảng Anh, chính thức trở thành huấn luyện viên trưởng của đội bóng này. Đồng thời, ông dẫn dắt đội bóng tham gia chuyến du đấu tiền mùa giải ở Mỹ, nơi họ tạo nên thành tích "hạ gục hai gã khổng lồ Milan", sau đó hòa Reading 2-2.
Mặc dù chỉ là các trận khởi động, nhưng đối với ba đội bóng hàng đầu Premier League còn lại – những đội đang ráo riết "xả hàng" trên thị trường chuyển nhượng – vai trò của Ancelotti là không thể phủ nhận. Ông đã giúp Chelsea giữ chân gần như tất cả các cầu thủ chủ chốt bằng những chiến thắng, trở thành đội duy nhất trong nhóm Tứ đại gia Premier League không bị chảy máu lực lượng trụ cột, qua đó giữ vững sức mạnh để cạnh tranh Champions League.
Điều này đã thắp lại hy vọng mới cho Chelsea và người hâm mộ sau "thời Hiddink", đặc biệt khi họ đang khát khao Champions League. Chắc chắn không ai nghi ngờ năng lực huấn luyện của Ancelotti, người đã hai lần dẫn dắt AC Milan vô địch Champions League. Chính vì vậy, ông chủ Chelsea – Abramovich, người đang nóng lòng chinh phục Champions League – mới không tiếc tiền bạc để đưa vị huấn luyện viên này về Stamford Bridge, hy vọng ông, một người đã sở hữu hai chiếc cúp bạc danh giá, có thể dẫn dắt Chelsea giành được danh hiệu mà họ hằng ao ước.
Ngày 9 tháng 8 năm 2009, tại Community Shield đầu mùa giải, Chelsea đối đầu với MU. Hai đội hòa 2-2 sau 90 phút. Chelsea sau đó giành chiến thắng 4-1 trong loạt luân lưu để lên ngôi vô địch.
Tại đấu trường Champions League, Chelsea bị Inter Milan của Mourinho, đội sau này lên ngôi vô địch, loại ở vòng tứ kết. Ngày 15 tháng 5 năm 2010, trong trận chung kết FA Cup với Portsmouth, Chelsea đã giành chiến thắng 1-0 nhờ bàn thắng của Drogba, qua đó đăng quang.
Tại Premier League mùa giải 2009/2010, Chelsea thắng 27 trận, hòa 5, thua 6, giành 86 điểm, ghi 103 bàn, thủng lưới 32 bàn. Họ đã vượt qua MU với 1 điểm nhiều hơn để lần thứ tư giành chức vô địch Ngoại hạng Anh.
Nhưng sang mùa giải tiếp theo, có thể nói Ancelotti đã từng bước "chôn vùi" tương lai của đội bóng. Tại Premier League, Chelsea khởi đầu mùa giải cực kỳ mạnh mẽ, nhưng sau đó lại rơi vào giai đoạn sa sút phong độ, cuối cùng để MU chiếm lấy ngôi đầu. Trong kỳ chuyển nhượng mùa đông, Abramovich đã chi 50 triệu bảng Anh để mang về Torres cho Ancelotti, nhưng đáng tiếc thành tích của Chelsea vẫn không được cải thiện. Cuối cùng, họ chỉ có thể xếp thứ hai với ưu thế về hiệu số bàn thắng bại.
Tại đấu trường Champions League mà Abramovich coi trọng nhất, Chelsea cũng bị MU loại ở vòng tứ kết. Ở các giải đấu cúp khác, Chelsea cũng không gặt h��i được bất cứ thành công nào. Cuối cùng, Chelsea trải qua một mùa giải trắng tay. Từ vị thế "Cú đúp danh hiệu" oanh liệt của mùa trước, The Blues đã "ngã ngựa" trở thành "Á quân kép" tầm thường.
Một danh hiệu "Á quân kép" rõ ràng không đủ để giữ vững ghế huấn luyện của Ancelotti. Trong bối cảnh đó, việc ông ra đi là điều khá dễ chấp nhận. Và kể từ khi nhậm chức vào tháng 7 năm 2009 cho đến lúc ra đi, Ancelotti chỉ dẫn dắt Chelsea thi đấu tổng cộng hai mùa giải.
Từ khi rời Chelsea, Ancelotti chỉ mất nửa năm để tìm được công việc mới. Tháng 12 năm 2011, ông ký hợp đồng hai năm rưỡi với Paris Saint-Germain, và cựu tuyển thủ quốc gia Pháp Makelele sẽ là trợ lý của ông.
Trong mùa giải đầu tiên tại Paris Saint-Germain, Ancelotti đã không thể khiến người hâm mộ hài lòng, khi họ chỉ về nhì tại giải vô địch quốc gia, kém Montpellier.
Mùa giải 2012/2013, Paris Saint-Germain đã mạnh tay chi 62 triệu euro để "đóng gói" hai siêu sao của AC Milan là Ibrahimovic và Thiago Silva. Vào kỳ chuyển nhượng mùa đông, "người hùng" Beckham lại gia nhập đội bóng, c��ng với Lavezzi, Van Der Wiel, Lucas Moura và một loạt các ngôi sao khác, với mục tiêu cao nhất là chức vô địch châu Âu.
Paris Saint-Germain đã lọt vào tứ kết Champions League. Tại vòng tứ kết, họ kiên cường cầm hòa Barca 3-3, nhưng đáng tiếc đã bị loại vì luật bàn thắng sân khách. Tại Cúp Quốc gia Pháp, họ cũng bất ngờ dừng bước ở tứ kết. Tuy nhiên, tại Ligue 1, Paris Saint-Germain đã giữ vững ngôi đầu trong thời gian dài, nắm trong tay quyền tự quyết chức vô địch. Khi giải đấu còn lại hai vòng, họ đã sớm đăng quang Ligue 1, chấm dứt 19 năm chờ đợi để một lần nữa giành chức vô địch Pháp.
Thành công của Ancelotti đã thu hút sự chú ý của Real Madrid. Ban lãnh đạo Real Madrid đã "thèm khát" ông từ lâu, ngay cả khi Ancelotti còn đang dẫn dắt AC Milan. Bởi vì huấn luyện viên trưởng Real Madrid lúc bấy giờ, Mourinho, sẽ ra đi vào cuối mùa giải, Real Madrid đã bắt đầu lên kế hoạch chiêu mộ Ancelotti.
Vào thời điểm Digan tái sinh, Ancelotti đã tiếp quản Real Madrid, trở thành "thuyền trưởng" mới của Dải ngân hà Galacticos. Tuy nhiên, liệu Ancelotti có thành công hay không thì Digan không thể nào biết được.
Những câu chuyện này thuộc về truyen.free, và chúng tôi luôn cố gắng mang đến những bản dịch mượt mà nhất.