(Đã dịch) Hào Khí Anh Hùng - Chương 94: Sự tử tế của ông chủ buôn
Hai người xuống thăm cơ sở giao thương của gia đình. Một dãy cửa hàng dài hơn trăm thước mặt tiền, án ngữ ngay đầu phố, gần lối lên xuống bến nước. Nơi đây tấp nập khách ra vào, người mua kẻ bán đông đúc, chen chân giữa những sạp hàng. Hàng hóa bày bán đa dạng: từ chiếu, võng, đến giỏ mây, mành rèm, thóc gạo… Phía sau cửa hàng là khu nhà kho, được xây thành nhiều dãy ngang hình chữ nhất. Phúc không đi hết nhưng ước chừng phải có sáu bảy dãy, rộng đến cả mẫu, bao quanh bởi bức tường cao vượt đầu người. Hàng hóa từ bến nước được tập kết về đây, phân loại, trước khi đưa ra bày bán. Hơn ba mươi lao động đang hối hả làm việc: người khuân vác, người kiểm đếm, cân đong… Phú Kiệm kể:
– Ông nội ta vốn là người gốc Long Hưng, chuyên nghề đan chiếu. Hơn sáu mươi năm trước, khi nhà vua rời Hoa Lư về đây lập kinh, ông cũng theo về để buôn bán. Sau này, đến lượt cha ta kế nghiệp. Người từ các lộ Kiến Xương, Long Hưng thấy buôn bán phát đạt nên theo về ngày càng đông, dần dà tạo nên thành phố phường tấp nập như bây giờ. Hễ ai là người Kiến Xương, Long Hưng đều được tạo điều kiện, cắt đất cho để lập cửa hàng cửa hiệu, hỗ trợ việc làm ăn buôn bán. Đổi lại, họ có nghĩa vụ phải đóng góp. Cậu Phúc, cậu có biết tại sao ta lại ngưỡng mộ những người như cậu không?
Phúc lắc đầu, Phú Kiệm giải thích:
– Ta thích những bậc anh hùng, tráng sĩ, bởi lẽ họ có thể muốn đi đâu thì đi, muốn đến đâu thì đến, tự do làm những điều mình thích. Người như cậu chẳng bị vướng bận, ràng buộc vì điều gì, chẳng bao giờ chịu để bản thân bị chèn ép, có thể sẵn sàng vứt bỏ tất cả. Nói chung là được sống một đời tự tung tự tại, thoải mái là chính mình, không giống như những con buôn chúng ta.
Những lời nói như ước vọng, lại ẩn chứa nỗi niềm dồn nén. Phúc không hiểu hết tâm tư ẩn trong lời nói, chỉ thấy những mong ước thật tầm thường nên thầm thắc mắc:
“Lão chủ phường Chiếu này thật kỳ lạ. Đi đâu, làm gì là do tự bản thân, cớ gì lại thèm thuồng, ao ước đến vậy? Chẳng lẽ lão bị ai đó cấm đoán, ngăn cản sao?”
Chàng tự liên hệ với bản thân:
“Như ta thì có gì mà thích cơ chứ? Lang thang nay đây mai đó, du thủ du thực, thực sự là một cuộc đời vô định mà. Nếu không phải tìm kiếm quê hương gốc tích, ta chẳng thà cứ ở chốn biên viễn với ông, cô Hiền và mọi người. Từ hồi xuống xuôi này, chẳng phải ta đã gặp bao hiểm nguy, mấy lần suýt mất mạng sao? Cái gì mà võ lâm giang hồ, cái gì mà anh hùng tráng sĩ chứ?”
Phúc cảm thấy mình không thuộc về những thứ đó, lại có cảm giác sợ hãi:
��Trong cái võ lâm kia, dù là kẻ có địa vị, danh tiếng hay bang phái lớn mạnh đi nữa, đâu phải muốn làm gì là được. Tất cả vẫn phải dòm trước ngó sau, đi lại cẩn trọng, chỉ cần sơ sẩy là có thể mất mạng. Nơi tất cả đều được giải quyết bằng đao kiếm thì có gì tốt đẹp chứ?”
Chàng nói:
– Con buôn thì đã sao, có gì là không tốt chứ?
Phú Kiệm thở dài:
– Đó là gian xảo, là bịp bợm, tất cả đều vì đồng tiền. Những con buôn chúng ta thấy cái gì kiếm ra tiền thì bán, thấy có lợi là làm.
Dù lão đã cố ý tự nhục mạ, gièm pha nghề nghiệp của bản thân, Phúc vẫn không thấy có gì là xấu xa. Đúng hơn, so với những chuyện tranh đấu trên chốn giang hồ, hay bọn tham quan ác tặc, một chút gian xảo, bịp bợm của những con buôn có đáng là gì.
Chàng nói:
– Buôn bán kiếm tiền thì có gì sai chứ? Chí ít là không hà hiếp dân chúng, hại người như đám cường hào ác bá, tham quan vô lại. Những kẻ như vậy mới đáng bị lên án.
Lời nói khảng khái, rất có khí phách của bậc anh hùng. Phúc đâu hiểu rằng, tước đoạt đồng tiền của người trong lúc khốn khó cũng độc ác như việc đâm một nhát dao vậy. Phú Kiệm xúc động, thoáng nghẹn giọng:
– Cậu Phúc, cậu có biết tại sao người dân ở đây lại gọi ta là Phú Kiệm không?
Điều này Phúc đã được gã phu ở bến nước giải thích qua, nhưng chàng không quá để tâm đến. Chàng lắc đầu, giả như không biết. Phú Kiệm nói:
– Những kẻ không ưa ta, luôn cho ta là dạng hà tiện, bủn xỉn, keo kiệt, chế giễu ta là Phú Tiện. Nhưng bọn chúng lại chẳng có gan đường hoàng gọi như vậy, thành ra mới đọc chệch đi, đổi thành Phú Kiệm.
Lão vừa nói vừa cười, một điệu cười rất thoải mái.
– Cậu xem, sau lưng ta là công việc buôn bán của gia đình, là sinh nhai của mấy chục con người. Và còn cả cái phường Chiếu này nữa. Mọi người chỉ thấy hàng ngày, chuyện buôn bán cứ thế diễn ra suôn sẻ, nào có biết được rằng đằng sau nó là rất nhiều việc phải lo liệu. Tô thuế, sưu dịch, rồi những khoản hạch sách, vòi vĩnh của đám quan lại. Để qua được những việc này, ta phải nịnh bợ, lo lót rồi luồn cúi, đến chính bản thân cũng phải hạ mình. Chưa kể đường xá, bến bãi, kho tàng… việc cải tạo, sửa sang cũng đều cần tiền. Nếu như ta phóng tay, phung phí hơn, thử hỏi sẽ duy trì phường Chiếu này ra sao. Ai cũng muốn được trả công cao hơn, nhưng lấy tiền ở đâu để trả thì lại chẳng ai quan tâm tới.
Rồi đột nhiên nhìn sang Phúc, ánh nhìn đầy khác lạ:
– Giá như phường Chiếu ta cũng có được một bậc anh hùng đội trời đạp đất như cậu Phúc, để những kẻ nhiễu nhương chẳng dám tìm đến thì đỡ biết mấy. Lúc ấy, khoản tiền phải dùng để lo lót cho bọn chúng sẽ được trả công cho tất cả.
Phúc thoáng bối rối. Chuyện lão Phú Kiệm kể thật giống với hoàn cảnh của những người dân ở trấn Lạng Giang, nơi bị đám giặc Khăn Đen hạch sách tiền bảo kê. Thật không ngờ ngay gần chốn kinh thành vẫn có những điều như vậy. Chàng cũng muốn ra tay giúp đỡ, nhưng lại sợ sẽ kéo bản thân vào những phiền phức không đáng có. Hơn hết thảy, chàng muốn lên đường đi tìm kiếm quê hương, chẳng muốn lấn lán ở lại nơi này.
Phúc đưa mắt ngắm nhìn khung cảnh lao động hối hả đang diễn ra, trong lòng suy tư. Phú Kiệm thấy chàng không đáp, lại đứng tần ngần thì lấy làm lạ, liền hỏi:
– Cậu Phúc, cậu đang nghĩ gì vậy?
Phúc gượng gạo lắc đầu, đáp:
– Không, không có gì.
Chàng không muốn nói lên những suy tư của mình, bèn cố nghĩ ra điều gì đó để chuyển hướng câu chuyện. Bất chợt, trong đầu chàng hiện lên hình ảnh thằng nhóc đầu trọc ở bên kia gò đất.
– Ông chủ Phú, ta… ta có điều muốn nhờ ông chủ…
Chàng chưa nói hết, Phú Kiệm đã dò đoán:
– Cậu Phúc có việc muốn nhờ ta sao? Cứ thoải mái, ta sẽ cố gắng hết sức. Có phải cậu cần tiền không, là bao nhiêu?
Phúc lập tức phủ nhận:
– Không, không phải. Tiền công hôm trước ông chủ cho ta, vậy là quá đủ rồi. Ta không cần thêm đâu.
Phú Kiệm thấy chàng gạt đi chuyện tiền nong thì cũng đành chịu, không đoán ra được:
– Vậy cậu Phúc muốn nhờ chuyện gì, xin cứ nói.
Phúc liền kể hoàn cảnh của thằng nhóc kia. Phú Kiệm nghe xong, trầm ngâm đôi chút trước khi đáp:
– Cậu Phúc muốn xin cho thằng nhóc vào chỗ ta làm ư? Cũng được thôi, chỉ cần là cậu Phúc nhờ, ta sẽ đáp ứng ngay. Nhưng theo ta thấy, chỗ này toàn việc nặng nhọc, thằng nhóc đó sẽ khó mà theo được. Thế này đi, để ta giới thiệu nó tới chỗ ông Bảy. Làm việc với vải vóc cũng nhẹ nhàng hơn, biết đâu thằng nhóc lại học được nghề may cắt. Ông Bảy rất nể trọng ta, chắc chắn sẽ không từ chối.
Không những nhận thằng nhóc vào làm ở tiệm vải của Bảy Lụa, lão còn cùng chàng đến tận căn nhà lá, mang theo ít gạo làm quà cho mấy ông cháu. Sự tử tế của lão khiến Phúc vô cùng cảm kích.
Mấy ngày sau, Phú Kiệm sắp xếp cho chàng làm ở cửa hàng, nhiệm vụ chính là theo dõi, giám sát việc bốc dỡ hàng từ bến nước về kho. Công việc nhẹ nhàng và nhàn hạ, Phúc chẳng phải động chân động tay. Mà hễ chàng định động chân động tay là y rằng sẽ có kẻ đến giành lấy, như thể sợ bị cướp mất việc. Chắc hẳn đã có chỉ thị. Phú Kiệm mời chàng tới làm khách, vì lo sợ chàng buồn chán nên mới sắp xếp như vậy. Nhưng cái cảnh nhàn rỗi, suốt ngày ngồi chơi xơi nước, ra ra vào vào ở kho hàng lại càng khiến Phúc cảm thấy buồn chán. Điều duy nhất khiến chàng phải để tâm, chính là cô con gái diệu của Phú Kiệm. Phải đến tận hôm nay, chàng mới phát hiện ra điều đó. Cô con gái diệu của lão quả thực vô cùng xinh đẹp.
Lan Thanh, tuổi mới mười sáu, mười bảy, đang độ xuân thì. Nàng có vóc dáng kiều diễm, mái tóc dài đen óng ả và làn da trắng sáng như ngọc. Nổi bật trên khuôn mặt trái xoan là đôi mắt đen huyền lóng lánh. Không biết có phải do Phúc ngộ nhận, mà mỗi lần Lan Thanh nhìn chàng, ánh mắt đều như ẩn chứa tình ý.
Mọi quyền sở hữu với nội dung này đều thuộc về truyen.free, mời quý độc giả tìm đọc tại đây.